Sợi dây chuyền trên cổ tôi đã phơi bày tất cả sự thật về người bạn trai làm giám đốc

| Tâm sự

Bữa hôm đó cả gia đình tôi có mặt đông đủ tôi hãnh diện đưa anh giám đốc về ra mắt bố mẹ và anh chị. Anh vừa xuất hiện mẹ tôi lao ra cào cấu.

Trong một lần đi chơi về tôi đã bị bọn cướp giật mất túi sách may nhờ có anh đang đi cùng chiều và đuổi theo bọn cướp giành lấy túi sách cho tôi. Thực ra trong túi sách cũng chẳng có gì quý giá ngoài cái điện thoại cùi bắp và mấy đồ trang điểm của con gái. Nhưng hành động của Lượng đã để lại cho tôi một ấn tượng đẹp như trong phim anh hùng cứu mỹ nhân.

Để cảm ơn tôi đã rủ anh đi ăn chè, nhìn Lượng có vẻ dạn dày sương gió, qua câu chuyện tôi được biết anh làm nghề buôn bán bất động sản và có cả công ty làm ăn rất phát đạt. Điều đó có nghĩa là anh làm giám đốc một công ty rồi còn gì, vậy mà cách ăn mặc của anh giản dị đến nỗi anh không giới thiệu thì người ta cho rằng anh là dân bụi đời chứ không phải làm quan nữa.

Từ sau đêm đó chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau rồi yêu nhau từ lúc nào không hay. Mỗi lần gặp nhau anh đều tặng tôi những món quà có giá trị lúc thì cái nhẫn lấp lánh khi là cái lắc vàng óng ánh thậm chí cả sợi dây chuyền vàng to đùng. Có lần đi chơi tôi thích con gấu bông lắm nhưng trong túi không mang theo tiền chỉ biết đứng từ xa ngắm nhìn thế mà sáng sớm hôm sau đã có đứa trẻ mang con gấu đến trước cửa gọi inh ỏi tôi ra nhận quà.


Tôi rất hạnh phúc khi quen được người bạn trai lý tưởng (Ảnh minh họa)

Tôi rất hạnh phúc khi quen được người bạn trai lý tưởng (Ảnh minh họa)

Khỏi phải nói tôi vui mừng đến mức nào, anh quả là một người đàn ông lý tưởng. Đã quen với anh cả nửa năm rồi vậy mà chưa một lần anh dẫn tôi về ra mắt gia đình nên nhiều lúc tôi ngỏ lời muốn đến thăm bố mẹ và gia đình anh một lần để biết nhưng anh toàn khất hết lần này đến lần khác, lúc thì bảo bố mẹ anh đi du lịch nước ngoài khi thì bảo đi về quê ăn dưỡng vài tháng, lí do nào cũng chính đáng nên tôi không thể gây khó dễ cho anh được.

Thôi anh không mời tôi về nhà chơi thì tôi mời anh trước vậy. Bữa hôm đó cả gia đình tôi có mặt đông đủ tôi hãnh diện đưa anh giám đốc về ra mắt bố mẹ và anh chị. Anh vừa xuất hiện mẹ tôi lao ra cào cấu:

- Mày đây rồi tao bắt được mày rồi nhá, hãy trả cái dây chuyền mày đã giật của tao trên phố đây, chỉ vì tiếc của mà mấy tháng nay tao mất ăn mất ngủ không dám nói cho chồng con biết sợ bị họ chửi là thích khoe của. Hôm nay mày đừng có mà chạy thoát.

Tôi vội chạy lại gỡ tay mẹ ra mà quát to lên:

- Mẹ thôi đi, trên đời này có nhiều người giống nhau chứ người yêu con là giám đốc bất động sản thiếu gì tiền mà lại đi cướp của mẹ chứ.

- Mẹ quên sao được cái thằng mắt một mí lại có vết sẹo to tướng trên mu bàn tay này.

Lời mẹ nói hoàn toàn đúng khiến tôi chết lặng đi không nói lên được lời nào, còn mọi người thì nhao nhao đòi bắt anh giao cho công an, anh thì tỏ ra rất bình tĩnh như vô can:

- Chắc mọi người nhầm con với thằng em trai cùng cha khác mẹ của con đấy, cái thằng chỉ sống bằng nghề lừa lọc trộm cắp thôi, nó lừa con mấy chục tỷ rồi vì thương em nên con bỏ qua hết lần này đến lần khác đấy ạ. Còn vết sẹo này thì ngày nhỏ bọn con chơi pháo nên cả hai anh em bị bỏng đấy mà.

Nghe anh giải thích hợp lí quá mọi người liền buông tay ra vui vẻ mời anh vào ghế ngồi. Nhưng tôi bắt đầu hoài nghi về anh, chưa bao giờ anh nói với tôi là có em trai, còn công ty nghìn tỷ của anh thì tôi chỉ được ngắm nhìn từ xa chứ có bao giờ được đặt chân đến đâu. Chợt nhớ đến sợi dây chuyền mẹ bị mất rất trùng khớp với thời điểm anh tặng cho, trong lúc mọi người đang vui vẻ nói chuyện thì tôi vào phòng đeo chiếc dây chuyền lên cổ bước ra.

Vừa nhìn thấy sợi dây chuyền mẹ tôi kêu lên sung sướng:

- Đúng rồi sợi dây của mẹ giống như thế này đấy, con kiếm đâu ra mà giống thế.

Mẹ nói đến đây tôi đã hiểu mọi chuyện, anh nhìn thấy tôi đeo sợi dây vàng lấp lánh cúi mặt xuống không nói lên lời, tôi buồn rầu nói:

- Đây là sợi dây mà người yêu là giám đốc của con tặng cho đấy, mẹ đã nói đúng anh ta chỉ là một tên trộm chứ giám đốc gì chứ. Nếu không có sợi dây này không biết anh còn lừa dối tôi đến khi nào nữa.

Mọi người đi hết từ cảm xúc này đến cảm xúc khác, lần này thì anh ta đã bị ăn no đòn của bố và anh trai tôi dành cho. Đánh cho anh một trận bẽ mặt mọi người toan đuổi anh ta ra khỏi nhà thì tôi khóc nấc lên:

- Nếu anh ấy bỏ đi rồi thì đứa trẻ sinh ra sẽ biết tìm cha nó ở đâu đây.

Mẹ tôi sững người ra:

- Trời ơi tôi có làm ăn thất đức gì đâu mà con gái tôi lại chọn một thằng trộm cắp làm chồng thế này. Không tao không bao giờ chấp nhận một thằng cặn bã của xã hội làm con rể được, hãy bỏ cái thai đi con ạ.

- Mẹ ơi đã đến tháng thứ 5 rồi, con của con có đầy đủ hình hài rồi, mẹ ăn chay niệm phật mỗi ngày sao đang tâm giết đi một đứa trẻ được chứ.

Sau một hồi diễn ra căng thẳng và đầy kịch tính anh trai tôi đưa ra quyết định:

- Thôi không nói nhiều nữa nếu hai đứa yêu nhau thực sự thì cho chúng nó lấy nhau và chú em phải từ bỏ cái nghề cướp đường đi cải tà quy chính, trước mắt vào công ty anh làm tạm vậy.

Anh tôi vừa nói xong anh đã quỳ sụp xuống:

- Con cảm ơn mọi người đã cho con một con đường hoàn lương mà con đã khao khát ngày này từ lâu lắm rồi. Anh sẽ suốt đời này mang ơn mẹ con em.

Nghe những lời chân thật của anh tôi cảm động rơi nước mắt dù biết anh là kẻ trộm cắp tôi vẫn yêu anh hết lòng và hi vọng lòng bao dung của mọi người trong nhà tôi sẽ giúp anh đứng dậy làm người lương thiện.

Theo GĐVN

Ý kiến của bạn
Tags:
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.