Stress nặng vì gia cảnh bạn trai
Mỗi lần qua nhà anh, mình phải chạy từ trung tâm ra quận ven ngập úng, đầy ổ gà ổ voi, nhiều xe tải lưu thông nguy hiểm.
Mình 25 tuổi, ngoại hình ổn, nhiều người có trình độ theo đuổi. Anh ít hơn mình 2 tuổi. Mình thu nhập tầm 30 triệu đồng/tháng. Anh sắp hoàn thành bằng cử nhân kỹ sư phần mềm, giỏi và có chí tiến thủ. Anh thương mình vô cùng và không ngại khó khăn về bất cứ điều gì để có thể ở bên mình. Anh hiếu thuận, chăm chỉ làm ăn, thông minh, không có tật xấu gì, còn khá cao ráo, đẹp trai.
Mình cũng thương anh, nghĩ lấy được người như anh thì tương lai khá sung túc no ấm. Mình không cần gì nhiều, chỉ cần cả hai cùng làm lụng để mua chung cư trả góp trong 5-7 năm tới, rồi có khoản tiết kiệm đủ lo cho một đứa con tới nơi tới chốn. Nhà mình khá giả, gia đình cũng đủ tiền cho đi du học phương Tây, hiện tại lương đi làm tốt, nên mức sống của mình không thấp, tạm gọi là trung lưu thành thị.

Ảnh minh họa.
Duy có một thứ khiến mình và anh luôn bất đồng quan điểm gay gắt là việc gia đình anh rất nghèo. Bố mẹ anh từng đi buôn và có của ăn của để, nhưng sau gặp trở ngại nên phá sản. Từ hồi trung học, anh đã tự bươn chải học phí, lên đại học thì lấy học bổng 100% của một trường CNTT có tiếng ở thành phố, vừa học vừa làm. Gia cảnh anh vẫn khó khăn vậy tới tận ngày nay. Tổng gia tài của bố mẹ anh cộng lại chưa đủ một tỉ đồng. Hiện tại, cả nhà anh sống thuê ở một căn có mặt tiền ở quận ven, bán cà phê, sinh tố. Bố anh chạy xe ôm kiếm thêm thu nhập. Mỗi lần đi chơi qua nhà anh, mình phải chạy từ nhà mình ở trung tâm ra quận ven ngập úng, đầy ổ gà ổ voi, nhiều xe tải lưu thông nguy hiểm. Mình cảm thấy rất tủi thân.
Vì ý chí sắt đá và quyết tâm khôi phục lại tài sản gia đình, anh quyết định sau khi tốt nghiệp sẽ xin việc ở nước ngoài để tiết kiệm đồng tiền có giá trị cao hơn gửi về. Chuyện đó không có gì khó với khả năng của anh, nhưng anh còn muốn mình đi theo anh sang nước ngoài. Công việc của mình ở Việt Nam lương cao vì đặt thù thị trường, nhưng sang nước ngoài lại khó tìm. Khả năng cao là nếu mình đi cùng anh thì phải bỏ hẳn mấy năm kinh nghiệm ngành này để kiếm một công việc khác làm lại từ đầu. Anh tự tin sẽ lo được cho mình, nhưng với kinh nghiệm của một người đã học tập và làm việc ở nước ngoài, mình cảm thấy phép tính của anh hơi lạc quan quá mức.
Anh muốn bố mẹ ở Việt Nam được sống sung túc, dự tính lương mỗi tháng sẽ gửi về cho gia đình 30%. Anh bảo sẵn sàng chịu khó một tí để họ thoải mái. Mình quen lối sống thoải mái, không cần lụa là gấm vóc hay sơn hào hải vị, nhưng ít ra thèm gì hay thích gì cũng có thể mua mà không quá đắn đo. Mình nghĩ thu nhập của mình sẽ giảm khi đi theo anh, nhưng anh cũng không có đủ tiền lo cho mình sống thoải mái sau khi gửi về giúp gia đình. Mức tiền gửi cho ba mẹ này, theo anh bảo, thậm chí sẽ còn tăng lên song song với mức lương anh tăng, nghĩa là nó sẽ luôn ở mức 30%. Tiền tiết kiệm được thì anh sẽ tính toán để mua nhà cho gia đình trước. Mình cảm thấy stress nặng vì gia cảnh của anh.
Khi mình đề cập mối lo với anh, anh mắng chửi mình vô cùng thậm tệ. Anh nói sẽ tính cho mình và bố mẹ số phần trăm bằng nhau, sao mình lại dám tham lam đòi hơn, trong khi anh không nhận ra mức sống của mình và anh ở nước ngoài sẽ cao hơn Việt Nam nhiều, tụi mình lại còn trẻ và có nhiều dự định tương lai. Mình nói muốn chờ xem tình hình anh đi làm bên nước ngoài ra sao đã rồi quyết định, anh lại nói lúc khó khăn không ủng hộ, lúc thành công mới bâu vào thì khác gì "đào mỏ". Khi giận quá, anh mắng mình mê tiền đến mức khốn nạn và ích kỷ. Mình thương anh vì anh hiếu thảo, phải tự lo từ bé mà vẫn giỏi giang như vậy nhưng mình cũng tủi thân lắm. Người ta không giỏi bằng anh, kiếm được việc làm chỉ cần nuôi thân và vợ con, còn anh chưa lo cho mình được ngày nào đã gánh cả bố mẹ. Mình chẳng dám so bì thiệt hơn với đấng sinh thành của anh.
Nhà mình khá giả, của thừa kế chắc chắn cũng được 1-2 căn bất động sản ở trung tâm thành phố, nhưng mình chẳng muốn tính đây là tiền của mình vì không phải do mình làm ra. Quen anh mà còn nhờ cậy tài sản bố mẹ như vậy, mình thấy rất bất hiếu. Mình làm bên ngành đầu tư nên cũng kiếm được cho gia đình anh vài chục triệu đồng trong thời gian một tháng từ số vốn một trăm triệu đồng, nhưng mình không rõ là vì sĩ diện hay quá nhạy cảm với đồng tiền mà anh không tỏ ra vui vẻ hoặc trân trọng công sức của mình tí nào. Ngược lại, anh còn hay nói tiền kiếm dễ là tiền không chân chính. Mình thấy vô cùng chán nản với sự túng thiếu mà còn mang tư tưởng cứng nhắc của anh. Mình phải làm sao?
Theo Ngân/Ngôi sao
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.