"Thâm cung bí sử" (53-11): Thu hồi chồng quan trọng hơn thu hồi nợ

| Gia đình

GiadinhNet - Món nợ 200 triệu đồng, nhưng mỗi lần chồng tôi chỉ thu về 1 đến 2 triệu đồng thì không biết đến bao giờ mới thu hồi hết nợ. Tôi không biết giải quyết mớ bòng bong này như thế nào. Bỏ chồng thì khổ con và tội mình.

 
Thấy tôi làm căng, anh giải thích rằng anh có quen Nguyệt trong một chuyến công tác vào Cần Thơ. Quen sơ sơ thôi và có mời đùa cô ta ra Hà Nội chơi. Cũng mời đùa thôi, nhưng không ngờ cô ta ra thật rồi quyết định trụ lại Hà Nội để làm ăn và hỏi vay 200 triệu đồng. Chồng tôi hứa sau khi thu hồi được 200 triệu đồng tiền nợ sẽ cắt đứt mọi liên hệ với cô ta, coi như không quen biết. Anh ta cũng xin lỗi tôi và nói rằng trên đời này không có ai bằng tôi. Gia đình, vợ con là tất cả. Tôi chấp nhận cách giải quyết đó và tuyên bố tha thứ ngay cho chồng.

Nhưng hơn một năm trôi qua mà tiền nợ vẫn chưa thu hồi được đồng nào, qua theo dõi tôi biết chồng tôi vẫn đi lại với cô Nguyệt. Tôi lại phải nói chuyện nghiêm túc với chồng. Tôi buộc anh yêu cầu cô ta phải viết giấy hẹn trả nợ dứt khoát, đến ngày đó thì tôi và anh sẽ đến thu tiền. Còn từ nay, anh không được đến đó nữa, dù chỉ để uống cà phê. Tôi cũng nói rằng tôi đã bố trí người theo dõi, nếu anh đến là tôi biết ngay. Chồng tôi đã làm đúng theo yêu cầu của tôi.

Hai hôm sau anh mang về tờ giấy nhận nợ, trong đó viết rằng cô Nguyệt có vay của chồng tôi 200 triệu đồng, hẹn 30 ngày nữa sẽ trả đủ. Nhìn nét chữ tôi biết đó là chữ của chồng tôi, nhưng anh nói đúng là anh viết, cô ta ký. Song 30 ngày sau cũng không thấy chồng tôi nhắc đến chuyện đi thu nợ. Tôi đến quán, giục cô ta về chuyện nợ nần thì cô ta nói rất trâng tráo: “Tôi vay tiền của chị bao giờ?”.

Không những thế mà chiều hôm sau, cô ta còn đến nhà tôi đập cửa khóc lóc và kể lể ầm ĩ rằng chồng tôi đã lừa cô ấy, ăn nằm với cô ấy như vợ chồng, rủ rê cô ấy bỏ quê ra Hà Nội. Giờ đã no xôi chán chè thì co giò định bỏ chạy. Chúng tôi sống trong một khu tập thể của cơ quan nên chuyện ầm ĩ như thế này thật là mất thể diện. Để không to chuyện, chồng tôi phải mời cô ta vào nhà, an ủi động viên. Thế là thỉnh thoảng chồng tôi lại đến quán cà phê của cô ta. Anh ấy nói rằng đến để thu nợ, mỗi lần thu một ít, nếu ép căng quá thì cô ta sẽ lại đến làm ầm ĩ lên. Món nợ 200 triệu đồng, nhưng mỗi lần chồng tôi chỉ thu về 1 đến 2 triệu đồng thì không biết đến bao giờ mới thu hồi hết nợ. Tôi không biết giải quyết mớ bòng bong này như thế nào. Bỏ chồng thì khổ con và tội mình.
 
Đón đọc loạt "Chuyện thâm cung bí sử gia đình" tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần
 

Đàm Quỳnh Vân
(Còn nữa)
Tiểu phẩm của
Khánh Hoàng
phamhuongthuviec
Ý kiến của bạn
Tags:
Người khôn ngoan: 2 việc không quản, 3 chuyện không nói, 4 kiểu giúp đỡ nên biết từ chối

Người khôn ngoan: 2 việc không quản, 3 chuyện không nói, 4 kiểu giúp đỡ nên biết từ chối

Thâm cung bí sử -

GĐXH - Càng trưởng thành, người ta càng hiểu rằng sống khôn ngoan không chỉ nằm ở việc biết làm gì, mà còn ở khả năng biết điều gì nên tránh. Có những chuyện không cần can thiệp, có những lời không nên nói ra và có những lời nhờ vả dù thân đến đâu cũng cần biết cách từ chối.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.