Tôi đã phản bội chồng
Cái thứ đàn bà mất nết, bỏ chồng con để chạy theo trai như tôi thì có bao giờ được trân trọng và yêu thương thật lòng.

Tôi là một người con gái đẹp, có nước da trắng, dáng người cân đối cộng thêm một nụ cười có duyên.
Ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trường đã không ít người đàn ông theo đuổi. Ra trường được vài tháng thì tôi lấy chồng, chồng tôi đẹp trai và rất yêu vợ, nhưng thu nhập của anh thì có hạn nên cuộc sống sau hôn nhân của tôi khá chật vật.
Nhất là khi chúng tôi có một đứa con, con tôi sinh thiếu tháng nên thường xuyên đau ốm, tôi phải nghỉ hẳn việc để ở nhà chăm con, tất cả chi tiêu đều phụ thuộc cả vào thu nhập của chồng, gia đình anh và gia đình tôi cũng chẳng dư giả gì, nên cuộc sống của chúng tôi vô cùng chật vật.
Để vợ con đỡ khổ, chồng tôi suốt ngày chỉ vùi đầu vào công việc, anh trở thành một người đàn ông hoàn toàn khác, khô khan chứ không còn ngọt ngào như hồi chúng tôi yêu nhau. Ngày sinh nhật, ngày cưới của hai vợ chồng anh cũng chẳng còn nhớ.
Lúc này, tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn đến tiền và so sánh chồng mình với những người đàn ông khác. Anh rất tốt, rất yêu tôi nhưng sao lúc ấy tôi lại cảm thấy ân hận vì đã lấy anh, anh không có điều kiện về kinh tế, nên bây giờ tôi phải khổ.
Ở nhà chăm con buồn chán, lại suy nghĩ miên man, tôi bắt đầu tìm số điện thoại của một người đã từng rất yêu tôi nhưng không được đáp lại. Anh ta giàu có, trước đây thường mua tặng tôi rất nhiều quà, toàn những món đắt tiền.
Nhận được tin nhắn của tôi, anh ta liền gọi lại ngay và hẹn gặp tôi để nói chuyện. Tôi kể cho anh nghe về những gì đang diễn ra trong cuộc sống của mình và cho anh biết mình ân hận về sự lựa chọn đó.
Những ngày sau đó, anh thường xuyên điện thoại cho tôi để mời tôi đi uống nước, đi ăn trưa. Anh nói tôi vẫn rất đẹp và anh còn rất yêu tôi. Nếu tôi đồng ý bỏ chồng, bỏ con thì anh ta sẵn sàng cưới tôi làm vợ và cho tôi có một cuộc sống đủ đầy, sung túc khác hẳn với cuộc sống khó khăn hiện tại.
Anh cũng mua tặng tôi những món quà đắt tiền, anh làm cho tôi có cảm giác mình được yêu thương, trân trọng như một nàng công chúa. Tôi lại càng cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình với chồng thật nhàm chán và vô nghĩa.
Tôi chẳng còn nghĩ được gì khác ngoài phản bội chồng mình và ngã vào vòng tay người đàn ông ấy. Bỏ qua tất cả lời khuyên của chồng, bạn bè và gia đình, tôi bỏ chồng con tôi chạy theo anh. Chạy trốn khỏi sự thiếu thốn, vất vả cùng chồng con để lao vào một cuộc sống mới.
Anh ta đã đưa tôi đến rất nhiều nơi trên thế giới, mua cho tôi những món quà đắt tiền và nói với tôi những lời yêu thương vào mỗi buổi sáng. Cuộc sống của tôi lúc đó giống như một giấc mơ, cứ như vậy cho đến khi tôi thấy anh lạnh nhạt với mình cũng là lúc tôi phát hiện ra anh có người con gái khác.
Cô ta trẻ và đẹp hơn tôi, có thể đây là lý do anh luôn trì hoãn khi tôi nói về đám cưới, cũng chưa bao giờ anh đưa tôi về ra mắt bố mẹ hay gặp gỡ bạn bè của mình.
Khi tôi hỏi anh về cô gái kia, anh nói đó là người con gái anh sẽ cưới làm vợ, vì cô ta xứng đáng. Còn tôi, thứ đàn bà bỏ chồng bỏ con chạy theo trai thì chỉ là thứ để anh giải khuây khi buồn mà thôi.
Tôi chẳng còn lý do gì để ở bên anh ta, cũng chẳng dám trách, dám hận người đàn ông ấy, bởi tất cả lỗi lầm là do tôi.
Anh ta nói đúng! Cái thứ đàn bà mất nết như tôi, bỏ chồng bỏ con để chạy theo trai, thỏa mãn dục vọng và những mong muốn thấp hèn thì có bao giờ được trân trọng, yêu thương thật lòng. Bây giờ tôi luôn cảm thấy xấu hổ mỗi khi nghĩ đến chồng và con mình, chắc họ hận tôi nhiều lắm.
Theo Báo Đất Việt