Tôi đau khổ vì gần 30 tuổi vẫn chưa được ai yêu thật lòng

| Tâm sự

GiadinhNet- Bố mẹ tôi có ngoại hình tương đối, chị gái thì lấy hết các nét đẹp của bố mẹ nên trông rất mĩ miều. Còn tôi nhận hết nét xấu của bố mẹ, nên đã gần 30 tuổi vẫn chưa có ai yêu thật lòng.

Nhiều đêm nghĩ về mình tôi bị đẩy đến sâu thẳm của nỗi buồn tủi, cô đơn. Nỗi buồn đó theo tôi từ khi tôi học lớp 7 ý thức về nhan sắc, khuôn mặt và cách ăn mặc, tôi tủi thân vô cùng. So với chúng bạn, tôi có ngoại hình khác xa hoàn toàn. Tôi xấu, còn bạn bè tôi đẹp lung linh. Bao nhiêu lần tôi tự đặt cho mình câu hỏi, tại sao họ đẹp như thế mà tôi lại xấu như vậy. Da chúng thì mịn màng, còn da tôi vừa đen, vừa sần lại nhiều mụn.

Tôi đau khổ vật vã vì hình thức xấu xí của mình- Ảnh minh họa

Ngược lại với ngoại hình của tôi, chị gái có khuôn mặt thanh tú, da trắng, tóc mượt, dáng ngà. Chị hơn tôi 2 tuổi, ngày chị chưa đi lấy chồng ở nhà luôn dập dìu khách khứa là các chàng trai đến xin được “trồng cây si”. Đã có lúc tôi khóc thầm vì chị tôi được bao nhiêu đàn ông săn đón, còn tôi chẳng ai thèm để ý. Lúc đầu, chị có khách tôi cũng ra ngoài chào theo phép lịch sự nhưng chẳng ai đoái hoài. Có đôi lúc tôi phát ghen với chị, giận chị vô cớ và trách cứ bố mẹ sao lại không công bằng.

Từ đó, để tránh cảm giác bị tổn thương, tôi cứ ru rú trong nhà. Ngày chị đi lấy chồng, nhà bắt đầu quạnh vắng chỉ có ba người, bố mẹ và tôi. Tôi xấu đến mức chẳng ai muốn yêu. Tôi sợ đi hết cuộc đời tôi cũng không thể tìm được một người đàn ông nào đó yêu thương thật lòng.

Và đến bây giờ đã gần bước sang đầu băm tôi vẫn đơn côi, lẻ bóng. Tôi buồn và chán nản vô cùng… Mỗi lần đi đâu, gặp ai, tiếp xúc với ai, tôi đều tự thu mình lại, tủi thân lắm! Đi đâu tôi cũng chỉ làm nền cho người ta, chẳng ai hỏi tôi đến câu thứ hai ngoài cái tên và công việc. Tôi tự ăn, tự uống, tự làm việc mà tôi thích còn họ tha hồ nói chuyện với nhau.

Tôi cũng từng thích một hai người đàn ông. Ban đầu thấy tôi hiền lành, nhiệt tình, họ cũng để ý. Nhưng ai cũng chỉ được một thời gian ngắn, vì sau đó, khi đưa tôi đi chơi cùng bạn bè, chắc là bạn bè chê bai, dèm pha họ đều “cao bay xa chạy”...

Ở cơ quan, tôi cũng chỉ chơi với chị em nữ vì nam giới chẳng ai muốn chơi với tôi. Tôi bắt đầu học cách tránh xa đàn ông. Tôi chẳng dám nghĩ đến chuyện yêu ai. Vì lúc trước khi thích hai người đàn ông, tôi đã viết thư tỏ tình thay vì mệt mỏi đợi chờ trong vô vọng. Gần 30 tuổi, tôi có thu nhập ổn định, tôi trợ giúp được bố mẹ rất nhiều nhưng chưa một lần yêu. Bố mẹ giục giã vài lần rồi thôi vì họ hiểu, con gái họ đâu được như người ta nên có dễ dàng gì.

Kỳ An

Mai Hạnh
Ý kiến của bạn
Tags:
Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.