Hà Nội
23°C / 22-25°C

Tôi nghẹn đắng vì sự im lặng đáng sợ của mẹ trước thái độ của con rể khi về chơi dịp lễ

Thứ sáu, 20:02 02/05/2025 | Tâm sự

GĐXH – Suốt dọc đường đi, tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn nên khi về đến Hà Nội trong đêm, tôi đã cãi nhau với chồng bằng tất cả cảm xúc dồn nén, chịu đựng trước thái độ thờ ơ, hời hợt của chồng với bố mẹ vợ.

5 ngày nghỉ lễ - với nhiều người là khoảng thời gian tận hưởng, thăm thú, gắn kết với gia đình nhưng với tôi, dù mới trải qua 2 ngày nhưng hiện tại tôi đang rất buồn. Một nỗi buồn chưa biết nên giải quyết ra sao. 

Tôi người miền Trung, lấy chồng về ngoại thành Hà Nội. Ngày quyết định cưới, mẹ tôi không phản đối nhưng bà lo tôi đi lấy chồng xa, sau này sinh đẻ sẽ thiệt thòi vì không được ở gần nhà ngoại.

Ngày ấy, tôi mải chạy theo tình yêu nên không để ý nhiều đến lời mẹ nói. Mãi sau này, khi trải qua 2 lần sinh con, con cái lại hay ốm đau, tôi mới thấm thía cảnh không có bố mẹ, anh em họ hàng bên ngoại ở gần nó tủi thân nhường nào.

Chồng tôi về thăm nhà vợ chưa đầy một ngày dịp nghỉ lễ nhưng đủ làm bố mẹ tôi buồn cả tháng - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Mẹ tôi dù thương con thương cháu nhưng cũng chỉ ra đỡ đần giúp tôi được 1 tháng. Mẹ chồng tôi lớn tuổi, lại có bệnh xương khớp, không hỗ trợ được nhiều. Đa phần mẹ con tôi phải tự chăm nhau.

Nhớ lần tôi buồn quá, quyết định đưa con vào ngoại chơi dăm bữa nửa tháng nhưng vì đi đường xa, con tôi sức đề kháng lại yếu nên vào đến nơi, bé ốm dai dẳng cả tháng chưa khỏi hẳn.

Sau lần ấy, chồng và mẹ chồng nhất quyết không cho tôi đưa con vào ngoại, trừ mỗi dịp Tết, tôi mới được đưa con về thăm ông bà. Nhưng cũng chỉ được vỏn vẹn 1 ngày rồi phải rời đi. Vì vậy, hơn 6 năm lấy chồng, số lần về thăm quê của tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Năm nay được nghỉ lễ dài, ngay từ đầu tháng, tôi đã bàn với chồng đưa con về thăm ông bà ngoại 2-3 hôm cho ông bà vui. Chồng tôi ậm ừ không muốn về với lý do còn phải xử lý việc, tuy nhiên, do tôi cương quyết nên anh cũng đồng ý cho qua chuyện.

Bắt đầu kỳ nghỉ, tôi háo hức cùng chồng con về thăm bố mẹ, mang theo cả hy vọng sẽ bù đắp phần nào những tháng ngày bố mẹ tôi lặng lẽ chờ con, nhớ cháu.

Nhưng dọc đường về, chồng tôi lại đổi ý nói về 1 hôm rồi đi luôn vì anh có hẹn họp lớp với các bạn cấp 3. Tôi nói đã mất công về thì ở lại 2 hôm, cho con cái đi lại cũng đỡ mệt nhưng chồng khăng khăng không đồng ý.

Vì chuyện này, khi về đến nơi, anh ta luôn giữ vẻ mặt khó chịu dù bố mẹ vợ không hiểu chuyện gì. Suốt cả buổi, anh dán mắt vào điện thoại, liên tục kêu nóng, than mệt và hầu như không chuyện trò gì với nhà vợ.

Mẹ tôi cứ lúi húi trong bếp hết nấu món nọ đến món kia, chỉ mong con rể thích. Bố tôi dù không uống được nhiều nhưng vẫn chuẩn bị rượu và mồi nhậu để mong uống cùng con rể vài ly.

Nhưng đến bữa, chồng tôi kêu mệt nên không uống, chỉ ăn qua loa rồi lên phòng ngủ nằm. Cả buổi chiều, anh cũng không giao lưu gì với ai. Tối hôm ấy, mấy anh nhà bác mời vợ chồng tôi qua ăn cơm vì lâu rồi mới về. Nhưng chồng tôi thẳng thừng từ chối với lý do: Ăn cơm nhà rồi tối bắt xe về Hà Nội vì sáng hôm sau anh có việc sớm.

Mẹ tôi đứng trong bếp, tay cầm bó rau, im lặng đến đáng sợ. Tôi nhìn bà, bỗng thấy nghẹn trong cổ. Không ai trách móc, không ai oán than nhưng chính sự nhẫn nhịn ấy khiến tôi cảm thấy mình tệ đến mức không thể tha thứ.

Bố mẹ tôi từng quý chồng tôi như con trai. Ngày cưới, bố tôi lén lau nước mắt, mẹ tôi nắm tay tôi dặn dò cố gắng sống thật hạnh phúc. Vậy mà, giờ chồng tôi về thăm bố mẹ vợ như là "nghĩa vụ" và làm cho xong với một thái độ lạnh nhạt, như thể về nhà vợ là việc nằm ngoài lịch trình sống của anh.

Tôi giận chồng, nhưng tôi giận bản thân nhiều hơn. Vì tôi đã để sự chờ đợi của bố mẹ bị xem nhẹ, để lòng hiếu khách của họ được đáp lại bằng sự lạnh lùng và vội vã.

Chúng tôi rời đi, mẹ tôi dúi vội mấy túi rau, trái cây. Bố tôi đứng trước cổng, không vẫy tay, không nói gì, chỉ nhìn theo. Mắt ông đỏ hoe. Mẹ tôi quay đi, có lẽ để lau nước mắt.

Ngồi trên xe, nhìn chồng nói chuyện điện thoại, cười cợt với các bạn, tôi uất nghẹn vô cùng. Sở dĩ tôi không cãi nhau hay cố giữ chồng lại thêm vì tôi biết tính anh, nếu đã không thích, anh ở lại sẽ chỉ làm ra những hành động khiến bố mẹ tôi buồn thêm.

Suốt dọc đường đi, tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn nên khi về đến Hà Nội trong đêm, tôi đã cãi nhau với chồng bằng tất cả cảm xúc dồn nén, chịu đựng trước thái độ thờ ơ, hời hợt của chồng với bố mẹ vợ.

Kỳ nghỉ lễ của tôi cũng chẳng còn vui vẻ gì nữa. Theo mọi người, với người chồng như thế này, tôi có nên dứt khoát đau một lần rồi thôi không? Chứ tôi không muốn bố mẹ tôi đã già, phải chịu sự khinh bỉ của con rể thêm nữa.

Tôi không còn thấy háo hức mỗi lần họp lớpTôi không còn thấy háo hức mỗi lần họp lớp

GĐXH – Nghỉ lễ năm nay, tôi không đi du lịch ở đâu nhưng cũng không tham gia họp lớp vì thấy họp lớp đã không giữ được ý nghĩa như xưa.

H.G
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Em ruột tôi bệnh nặng nằm viện mà vợ lấy cớ bận không chịu vào chăm

Em ruột tôi bệnh nặng nằm viện mà vợ lấy cớ bận không chịu vào chăm

Tâm sự - 1 giờ trước

Em gái bệnh nặng phải nhập viện nhưng người vợ lấy lý do bận công việc, chỉ thăm nom qua loa khiến người chồng hụt hẫng, làm lộ ra mâu thuẫn về trách nhiệm và tình cảm trong gia đình.

Mẹ hay kể chuyện vợ chồng tôi cho họ hàng đánh giá

Mẹ hay kể chuyện vợ chồng tôi cho họ hàng đánh giá

Tâm sự - 17 giờ trước

Sau hơn một năm kết hôn, tôi mệt mỏi vì mẹ đẻ vẫn ác cảm với chồng, thường đem chuyện vợ chồng tôi kể cho họ hàng nghe rồi để mọi người cùng phán xét.

Nghỉ hưu tôi mới hiểu: Về già nghèo còn đáng sợ hơn lúc trẻ

Nghỉ hưu tôi mới hiểu: Về già nghèo còn đáng sợ hơn lúc trẻ

Tâm sự - 23 giờ trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu một điều rất thực tế: Tiền không quyết định được hạnh phúc, nhưng thiếu tiền thì tuổi già mất đi cảm giác an tâm.

5 năm, 5 lần IVF thất bại: Mẹ chồng ép ly hôn, tôi có nên buông tay từ bỏ?

5 năm, 5 lần IVF thất bại: Mẹ chồng ép ly hôn, tôi có nên buông tay từ bỏ?

Tâm sự - 1 ngày trước

Cưới nhau bao năm, làm IVF đến 5 lần vẫn thất bại, mẹ chồng ngày càng tỏ thái độ khó chịu ra mặt với tôi, thậm chí bà nói thẳng tôi nên ly hôn để chồng tìm vợ mới.

Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Suốt 10 năm làm giúp việc tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì. Thế nhưng sau khi bà chủ qua đời, một lá thư cùng món quà đặc biệt đã khiến tôi bật khóc.

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Tâm sự - 2 ngày trước

Mảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.

Top