Tôi không còn thấy háo hức mỗi lần họp lớp
GĐXH – Nghỉ lễ năm nay, tôi không đi du lịch ở đâu nhưng cũng không tham gia họp lớp vì thấy họp lớp đã không giữ được ý nghĩa như xưa.
Nhiều năm trước, họp lớp là dịp để gặp lại những người từng cười nói suốt cả một thời thanh xuân. Còn bây giờ, với tôi, đó là nơi phơi bày khoảng cách: Người giàu - người nghèo, người thành đạt - người im lặng, người tự tin khoe ảnh con cái - người né tránh vì chưa "ổn định". Chúng tôi vẫn gọi nhau là bạn, nhưng tôi biết, không phải ai cũng còn thân…
Trước dịp nghỉ lễ 30/4 năm nay chừng 1 tuần, nhóm chat lớp cấp ba của tôi lại sáng đèn. Một tin nhắn quen thuộc: "Lễ này nghỉ dài, lớp mình họp lớp nhỉ, kỷ niệm 12 năm ra trường". Sau đó, mọi người bắt đầu vào phản hồi. Có người chốt ngay, chỉ cần ban cán sự lớp "nổ" địa chỉ là có mặt; có người hỏi ngày giờ để sắp lịch; có người báo bận đi du lịch không tham gia được. Và có cả những người đã xem và không nói gì.

Ảnh minh họa
Tôi thuộc tuýp ngồi lặng xem từng dòng tin nhắn nhảy lên và mỉm cười. Tôi không chốt tham gia vì tôi biết, họp lớp bây giờ không còn là buổi gặp mặt vô tư như xưa. Nó giống như một hội chợ, thập cẩm mà không rõ chủ đề muốn thể hiện là gì.
Nhớ hồi kỷ niệm 10 năm ra trường, tôi cũng háo hức tham gia vì muốn gặp lại bạn bè, ổn lại kỷ niệm xưa. Tôi chuẩn bị váy đẹp, trang điểm kỹ, nghĩ sẵn vài chuyện hay ho để kể.
Thế nhưng, trong suốt buổi họp, tôi cảm nhận rõ đã có sự phân chia "tầng lớp" giữa mọi người trong lớp. Người là chủ doanh nghiệp, người làm bất động sản, người giáo viên, người làm tự do, người nội trợ, người thất nghiệp... Chúng tôi ngồi cùng bàn nhưng chỉ có thể hỏi những câu chuyện xã giao như "hỏi cho có".
Rồi khoảng cách cũng ngày càng bị nới rộng khi những người thành đạt liên tục khoe nhà mới, xe sang, con học trường quốc tế, còn những người chưa được như vậy thì lặng lẽ im lặng cả buổi, nụ cười cũng trở nên gượng gạo.
Tôi nhớ lần ấy, trên bàn nhậu, một người bạn kể về chuyện bố mẹ bệnh nặng, áp lực tài chính đè lên vai, phải vay mượn khắp nơi. Câu chuyện rơi tõm vào không khí náo nhiệt, không ai tiếp lời. Người kể cười gượng, ánh mắt thất vọng rồi đổi đề tài. Những bạn còn lại thì lảng tránh như thể sợ bị bạn hỏi vay tiền.
Rồi chuyện mượn cớ họp lớp để gặp lại người yêu cũ hoặc người tình trong mộng thủa học trò cũng xảy ra ở buổi họp hôm ấy. Nhìn những ông bố, bà mẹ đều đang có gia đình, con cái đủ đầy nhưng vẫn bồi hồi, xao xuyến trước đối phương và có những hành động không chuẩn mực khiến tôi và nhiều người không mấy thoải mái.
Dù một bộ phận các bạn vẫn hô hào, coi đó là chuyện bình thường nhưng tôi lại thấy kệch cỡm, khiến buổi họp lớp mất đi ý nghĩa trang trọng.
Sau buổi hôm ấy, tôi thấy buồn. Không phải vì bạn bè thay đổi mà vì tôi thấy họp lớp giờ không còn như xưa. Tôi không phán xét ai. Vì chính tôi cũng từng hỏi người khác: "Dạo này làm gì rồi?", "Có gì mới không?" – nhưng đôi khi những câu hỏi ấy cũng chỉ là phép lịch sự, chứ chẳng phải thật lòng muốn nghe câu trả lời.
Đó là lý do năm nay tôi không tham gia họp lớp dù cũng về quê nghỉ ngơi, không đi đâu. Tôi nghĩ, họp lớp nên là dịp để kết nối thầy cô và thế hệ học trò cũ, cùng nhau ôn lại kỷ niệm và nhìn lại chặng đường đã qua. Chứ không phải gặp nhau để khoe, không phải để đong đếm ai hơn ai hay để nối lại tình xưa khi đã có gia đình đuề huề... Phải vậy không mọi người?
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Tôi từ chối khi con trai xin sang tên nhà để 'báo hiếu', về già mới thấy quyết định này quá sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau những gì đã trải qua, tôi nhận ra rằng chỗ dựa đáng tin cậy nhất lúc về già không phải ai khác mà chính là bản thân mình.
62 tuổi mới nhận ra: Tôi phạm 2 sai lầm sau khi nghỉ hưu khiến chồng ly hôn, con cái xa lánh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi đã dành cả đời cho gia đình, nhưng sau khi nghỉ hưu lại vô tình đẩy những người thân yêu ra xa...
Từ niềm tự hào đến nỗi đau: Con trai tiến sĩ từ mặt cha chỉ vì một căn nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm vay nợ, bán tài sản để cho con trai học Tiến sĩ, người cha không ngờ tuổi già lại rơi vào cảnh cô đơn.
Chồng nghỉ hưu, tôi mất luôn khoảng trời riêng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ rằng, hạnh phúc tuổi già là lúc chồng nghỉ hưu, con cái trưởng thành, vợ chồng mỗi ngày được ở bên nhau nhiều hơn. Thế nhưng, khi điều đó thật sự diễn ra, tôi mới nhận thấy, có những thay đổi tưởng là niềm vui, nhưng lại là "khủng hoảng" phải loay hoay rất lâu mới thích nghi được.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
