Tôi ra ngõ mua bột canh rồi về nhà thì bàng hoàng trước cảnh mẹ chồng ôm bàn chân toé máu, luôn miệng đay nghiến con dâu
Tình huống xảy ra quá bất ngờ, là vô tình nhưng mẹ chồng lại đổ hết lỗi cho tôi...
Mẹ chồng mấy hôm nay lên thành phố để chăm cháu vì dịch bệnh nên con tôi phải ở nhà. Trong khi đó hai vợ chồng tôi đi làm suốt nên cần có người ở nhà chứ giờ nhờ vả hàng xóm cũng ngại. Đây là điều mà tôi không hề mong muốn vì mối quan hệ của tôi với mẹ chồng không được tốt lắm. Từ ngày tôi còn yêu chồng chưa kết hôn đã vậy rồi.
Bà ấy thường chê tôi vụng, chỉ có cái mã ngoài chẳng được tích sự gì. Trong khi đó tôi cũng có sự nghiệp riêng, cũng đi làm ngày 8 tiếng như chồng. Thậm chí, một vài tháng được thưởng doanh thu thì mức lương của tôi còn lớn hơn cả chồng. Vợ chồng tôi còn chưa bao giờ phải ngửa tay xin tiền bên nhà chồng. Thi thoảng nếu túng thiếu cần phải mua thứ này thứ nọ, tôi sẽ nhờ vả bên nhà ngoại. Dù cho nhà ngoại tôi toàn là những người thu nhập bình thường nhưng họ rất xởi lởi, chẳng bao giờ toan tính thiệt hơn.
Mấy hôm nay trời còn nóng nực do thời tiết vào hè, nhìn đâu cũng thấy bức bối. Tôi chủ đích nấu ăn đơn giản gọn nhẹ, ưu tiên những món mát để thanh nhiệt. Nói thật là trời nóng thì chẳng muốn ăn nhiều. Về chuyện bật điều hoà, tôi cũng nói là buổi tối trước khi đi ngủ bật một chút để dễ vào giấc, còn giờ ăn thì chẳng cần. Tuy nhiên, những suy tính tiết kiệm của tôi hình như đều làm mẹ chồng phật lòng.

Cứ đến bữa ăn, mẹ chồng sẽ ỉ ôi bài ca muôn thuở: "Nhìn mâm cơm chán chả muốn ăn, không buồn gắp! Cô làm thế này thì chồng còn sức lực gì để đi làm nữa? Đã thế còn nóng nực, tiết kiệm để làm gì, tôi cho cô tiền đi chợ!"
Khi ấy, tôi cũng chỉ biết cười trừ rồi cải thiện bữa ăn 1, 2 lần. Nhưng chẳng thể chiều mẹ chồng mãi được. Bà ấy không thông cảm cho các con hay sao. Tiêu tiền ở thành phố rất đắt đỏ, đã vậy căn nhà ở hiện tại vẫn chưa đầy đủ đồ đạc, còn phải mua trả góp nhiều. Thêm nữa, vợ chồng chúng tôi cũng phải để dành ra khoản riêng để dự trù cho tương lai con cái hoặc lúc đau ốm. Tiết kiệm được cái gì thì hay cái đó. Tôi cứ nghĩ mẹ chồng lớn tuổi rồi sẽ phiên phiến mấy chuyện này, nào ngờ càng đay nghiến, xét nét con dâu hơn.
Đỉnh điểm cho mọi mâu thuẫn là một việc cực kỳ nghiêm trọng xảy ra ngày hôm qua. Khi vợ chồng tôi từ công ty trở về trời mới bắt đầu mưa to. Cơn mưa hôm qua quả thực rất mạnh, sấm chớp đùng đùng. Gian bếp của nhà tôi ở bên ngoài cửa, tôi vừa nấu ăn mà vừa run sợ. Bỗng chợt thấy hết bột canh, tôi liền mặc áo mưa đi ra đầu ngõ mua. Nước ngập rất sâu, lúc này đã tràn vào sân nhà tôi một chút. Vừa ở ngoài ngõ trở về, tôi ướt như chuột lột.
Trong nhà tôi có tiếng khóc thét lớn, là tiếng của mẹ chồng. Mới chỉ vừa nãy nước ngập nhẹ mà bây giờ nước đã tràn hết vào sân, chuẩn bị ào vào nhà. Khi bước chân vào nhà, tôi giật mình bởi cảnh tượng mẹ chồng ôm đôi bàn chân tóe máu. Thấy tôi, bà ấy lườm quắc mắt rồi đay nghiến bằng giọng hằn học: "Chị làm nội trợ kiểu gì mà vụng thối vụng nát thế hả?"

Tôi ngay lập tức hỏi lại: "Ơ mẹ bị làm sao thế? Con có biết gì đâu?"
Lúc này chồng tôi mới bảo, hóa ra ban nãy tôi để con dao bấp bênh nên gió thổi rơi xuống đất. Nước còn ngập cao nên mẹ chồng không nhìn thấy rõ. Bà vừa ra sân thì đã bị giẫm phải con dao đó nên chân mới bị chảy máu. Tôi vội vàng xin lỗi mẹ chồng và có giải thích rằng đây là tình huống vô tình, chứ tôi vừa ra ngoài mua bột canh về thôi mà.
Nhưng mẹ chồng tối hôm qua không chịu ăn cơm, dỗi nằm trên giường. Tôi biết bà ấy còn giận tôi lắm. Trong chuyện này, tôi chẳng thấy mình có gì sai cả, vậy mà vì phận làm con nên tôi vẫn xuống nước xin lỗi. Mẹ chồng mới là người bất cẩn. Đêm qua, tôi cùng chồng lau dọn nhà cửa vì nước tràn vào nhà, mệt quá nên cũng chưa thưa chuyện được với mẹ chồng. Lúc viết ra những dòng này là tôi đang ở trên công ty. Liệu rằng tôi có nên bù đắp cho bà ấy bằng một bữa ăn ngon không? Chỉ sợ, sự cố này sẽ càng đẩy mâu thuẫn giữa hai người nghiêm trọng hơn... Thật mệt mỏi quá!
Theo M.B (Nhịp Sống Việt)
Ở tuổi U60, tôi muốn lấy chồng nhưng con cái phản đối vì sợ “mất nhà”
Tâm sự - 4 giờ trướcKhi các con đã yên bề gia thất, tôi gặp người đàn ông cùng cảnh góa bụa, muốn nương tựa nhau lúc xế chiều thì chính những đứa con tôi lại kịch liệt ngăn cản, vì sợ tài sản bị chia sẻ.
Nghỉ hưu ở tuổi 52 để hưởng thụ, tôi hối hận chỉ sau 2 năm
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Tôi từng tin rằng nghỉ hưu sớm là phần thưởng xứng đáng sau nhiều năm làm việc vất vả. Nhưng chỉ sau hai năm rời bỏ công việc, tôi lâm vào khủng hoảng.
Bác mất chưa giỗ đầu, họ hàng họp đòi nhà tổ vì con nuôi không có quyền thờ cúng
Tâm sự - 18 giờ trướcKhi hai bác vừa qua đời chưa qua giỗ đầu, anh em ruột thịt của bác đã đòi họp họ đòi chia căn nhà tổ tiên, với lý do con bác không phải con đẻ.
32 tuổi yêu lần đầu, tôi chết lặng khi biết sự thật trần trụi về chồng sắp cưới
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi dâng hiến cái quý giá nhất của người con gái không phải vì mù quáng, mà vì tôi tin và xác định chuyện lâu dài. Nhưng tất cả đã vỡ vụn khi sự thật trần trụi được phơi bày….
40 tuổi nhìn lại, điều đáng giá nhất tôi có không phải sự nghiệp mà là tiền tiết kiệm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước qua tuổi 40, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại cảm giác an toàn và chủ động nhất không phải là thu nhập cao hay địa vị xã hội, mà là một khoản tiền tiết kiệm đủ vững vàng.
Chồng cũ xách quà sang nhà bố mẹ đẻ tôi xin tái hợp liên tiếp 4 ngày Tết, tôi nhìn cảnh đấy mà thấy ám ảnh
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi nhìn anh, thấy gương mặt quen thuộc ấy, vừa gần vừa xa.
Có thai 3 tháng, tôi và 2 con nhỏ bị người đàn ông hứa cưới quay về với vợ cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi tìm được người đàn ông cũng từng đổ vỡ nuôi 2 đứa con, tôi nghĩ mình đã tìm được một bến đỗ mới. Nhưng không phải như vậy, khi tôi có thai anh đã đưa con quay về với người vợ cũ...
3 năm nuôi đứa trẻ bị bỏ rơi, tôi chết lặng khi ADN cho kết quả không thể ngờ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcSau 7-8 năm hôn nhân không con cái, niềm vui khi nhận nuôi một bé sơ sinh bị bỏ rơi đã hóa thành cú sốc lớn nhất đời tôi bởi kết quả ADN cho thấy đứa trẻ chính là con ruột của chồng.
32 tuổi với thu nhập 100 triệu ở TP.HCM, tôi có nên từ bỏ để ra Hà Nội lấy chồng?
Tâm sự - 2 ngày trướcỞ tuổi 32, khi sự nghiệp đang ở giai đoạn tốt nhất với mức thu nhập gần 100 triệu đồng/tháng tại một tập đoàn lớn ở TP.HCM, tôi lại đứng trước lựa chọn bỏ việc để ra Hà Nội lấy chồng vì nhà bạn trai nhất quyết không cho con trai theo vợ hay tiếp tục ở lại…
Tôi muốn có thai để bạn trai "mạnh dạn" chấm dứt cuộc sống ngột ngạt với vợ
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi yêu anh từ những câu chuyện anh kể về cuộc hôn nhân ngột ngạt của mình. Anh nói đang đứng trước ngưỡng cửa ly hôn, nhưng đang đắn đo vì 2 con nhỏ.
Giúp việc 30 tuổi lựa chọn không lấy chồng khiến tôi day dứt
Tâm sựỞ tuổi 30, khá xinh xắn, hiền lành và làm cho gia đình tôi hơn 5 năm nhưng cô giúp việc không có ý định lấy chồng mà chỉ mong làm lụng kiếm tiền để chăm sóc cha mẹ già…