Tôi từ osin lên làm mợ chủ nhưng cuộc đời càng tăm tối hơn
Trước kia chỉ làm giúp việc nhà cửa, giờ kết hôn rồi phải kiêm luôn việc giường chiếu của chồng.
Tôi đã bước vào địa ngục trần gian này 10 năm rồi. 10 năm là con số quá đủ cho sự chịu đựng và lòng bao dung của tôi. Từ ngày mai tôi sẽ sống vì tôi, sống vì con tôi. Tôi sẽ không còn phải nhìn mặt ai dò xét nữa, sẽ không phải sống theo ánh mắt của người khác nữa. Tôi đang trông chờ từng phút giây để trời mau sáng.
Tôi là một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ tôi đã quen với cuộc sống không cha mẹ. Tôi lớn lên nhờ sự đùm bọc của bà ngoại, hàng xóm láng giềng, tất cả mọi người đã nuôi tôi khôn lớn nên ngày hôm nay. Tôi còn nhớ ngày về quê báo cưới, ai cũng khóc vì mừng cho tôi, ai cũng bịn rịn mà ôm lấy tôi chúc mừng vì được gả vào gia đình giàu có. Còn ngày mai khi tôi mang con trở về, có lẽ họ cũng sẽ khóc nhưng khóc vì tại sao cuộc đời tôi khổ thế.
Dù sinh ra trong gia đình nghèo khổ nhưng tôi có ngoại hình khá ưa nhìn, nhiều anh trong làng nhìn thấy tôi đều tán tỉnh nhưng còn nhỏ nên tôi không bận tâm, tôi muốn đi học đại học. Nhưng tất cả chấm dứt khi năm 17 tuổi bà tôi đột quỵ qua đời. Tôi còn nhớ ngày ấy trời mưa tầm tã, tôi đội mưa tiễn bà mà khóc ngất. Bà là người tôi thương nhất bây giờ cũng đã ra đi. Khi chẳng còn tiền, tôi khăn gói lên thành phố tìm việc bởi hàng xóm tốt đến mấy nhưng khu nhà tôi cũng toàn người nghèo cả, họ giúp được dăm bữa nửa tháng chứ không thể nuôi tôi ăn học.

Trước kia chỉ làm giúp việc nhà cửa, giờ kết hôn rồi phải kiêm luôn việc giường chiếu của chồng. (Ảnh minh họa)
Được một cô hàng xóm giúp đỡ, tôi lên thành phố vào làm osin ở một gia đình có của. Con trai của họ là một người kênh kiệu, có gì không ưng thì anh ta đá thúng đụng nia. Còn ông bà chủ cũng không vừa, họ làm nghề cho vay nặng lãi nên nói ra câu nào là sắt xói câu đó. Chỉ cần tôi làm gì không ưng ý thì cả ngày đó sẽ chẳng có cơm mà ăn.
Hôm ấy tôi đang ngủ trong nhà kho thì nghe tiếng đập cửa. Tôi nghe giọng cậu chủ nên mở cửa thì anh ta choàng lấy tôi và cướp đi đời con gái của tôi. Ngày ấy còn non nớt, lại sợ mất việc nên không dám chống cự. Cho đến khi tôi có biểu hiện nghén thì bà chủ phát điên lên vì nghĩ là con của ông chủ. Hỏi ra thì tôi nói là con của con trai bà. Lúc đó bà nghĩ tôi hiền lành ngoan ngoãn lại chẳng có gì sau này dễ sai bảo nên cho tôi kết hôn với con trai bà.
Ngày cưới tôi chẳng quen ai trong dàn khách mời, cũng chẳng rước dâu đón dâu gì cả. Họ còn chẳng cần biết đến quê tôi ở đâu nữa. Lúc đó tôi mới thấy tủi thân vô cùng. Cuộc sống sau hôn nhân của tôi vẫn như thế, thậm chí còn tủi hổ hơn. Trước kia chỉ làm giúp việc nhà cửa, giờ kết hôn rồi phải kiêm luôn việc giường chiếu của chồng.
Chồng đi uống rượu về làm gì không ưng ý thì việc ăn tát là chuyện bình thường. Thậm chí khi tôi bầu 6 tháng anh ta còn đánh tôi bắt nằm dưới gầm giường, chỉ cần tôi lồm cồm bò lên giường anh ta sẽ đạp cho tôi ngã dúi xuống đất. Tôi nằm đất đến khi sinh con thì mới được lên giường nằm.
Thời gian ở cữ của tôi chỉ vẻn vẹn 1 tuần. Họ cho tôi một tuần lại sức, lạy trời sức khỏe của tôi và con đều ổn cả. Có những ngày chồng tôi dắt người tình về nhà, họ ngang nhiên ngủ trên chiếc giường cưới của tôi mà chẳng chút áy náy. Thậm chí tôi còn phải mang hoa quả, nấu đồ ăn cho họ ăn đêm. Giờ nghĩ lại tôi thấy mình rất ngu ngốc khi cứ như người vô hình vô cảm để họ chà đạp lên lòng tự trọng mãi như vậy.

Có lẽ tôi phải giải thoát cho cuộc đời mình thôi. (Ảnh minh họa)
Thôi thà họ ác với tôi nhưng con tôi họ thương đã đành. Đằng này họ chẳng đoái hoài gì đến con gái tôi. Có lẽ họ mong ở tôi một đứa con trai hơn.
Hôm qua con gái tôi đi học về thấy bố đang đánh mẹ nên vội vàng lại can thì anh ta tát con tôi chảy máu miệng. Đến giờ nhìn con nằm ngủ, một bên mặt tím sẫm tôi như đứt từng đoạn ruột. Nhìn bạn bè bằng tuổi mình đang có một cuộc sống tự tại tôi lại thèm khát vô cùng.
Hôm nay tôi hỏi con: “Con có sợ một cuộc sống không có bố không?”, nó gục mặt vào lòng tôi nói “Chỉ cần không ai làm khổ mẹ”. Tôi đã quyết định rồi, ngày mai khi cái gia đình này đi làm hết cũng là lúc tôi sẽ ra đi.
Họ luôn nghĩ tôi không dám đi đâu cả vì tôi không bằng cấp, không địa vị nhưng ngày mai tôi sẽ chứng minh cho họ thấy con giun xéo mãi cũng quằn huống gì tôi là con người. Có lẽ tôi phải giải thoát cho cuộc đời mình thôi, tôi không muốn sai lầm của cuộc đời kéo theo sự ám ảnh về người bố trong mắt con gái tôi. Tôi làm thế liệu có đúng không?
Theo Trí Thức Trẻ
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.