Tuổi già ốm đau con cháu ít tới thăm, tôi tuyên bố một điều các con tranh nhau chăm sóc
GĐXH - Nhìn các con nịnh nọt, tranh nhau chăm nom mà lòng tôi đau thắt vì buồn.
Tôi năm nay gần 70 tuổi, các con đã lập gia đình hết, tôi cháu nội cháu ngoại đủ cả. Khi về già tôi đã cảm thấy mạn nguyện khi cuộc đời mình đã chăm lo đầy đủ cho các con, không ai hư hỏng, đều đã trưởng thành. Ai nhìn vào cũng nói tôi thật có phúc, con cháu đuề huề, đông vui.
Sống những tháng ngày an nhàn, thảnh thơi, tôi chỉ chú ý đến chuyện ăn uống, tập thể dục để giữ sức khỏe. Nhưng cũng không nằm ngoài quy luật của tuổi già, sức khỏe yếu đi và phát bệnh. Nửa năm qua, tôi thường xuyên đau ốm. Vợ tôi mất cách đây 5 năm, nên tôi sống cảnh một mình, con cháu thỉnh thoảng qua chơi.
Lúc tôi đau ốm, thui thủi một mình, con cháu ít qua lại phần vì ở xa, phần vì bận việc. Tôi cũng đành cố gượng để tự chăm sóc mình, nhiều lúc cũng tủi thân vì không có người bên cạnh. Con cháu cũng tìm mọi cách như phân chia nhau tới chăm sóc, mua sắm đồ ăn… Nhưng cũng chỉ được một thời gian rồi đâu lại vào đấy, cảm thấy phiền phức nên tôi nói với các con để tôi chủ động mọi việc.
Cũng may, còn có tình làng nghĩa xóm, mọi người cũng thường xuyên qua thăm hỏi, động viên, tôi cũng nhờ vả được một số việc. Với lại, bây giờ mọi thứ cũng tiện, mua gì chỉ cần gọi điện thoại là người ta mang đến tận nhà. Chỉ có đi khám ở bệnh viện là tôi cần nhờ đến các con đưa đi. Những thứ khác, tôi có đau yếu cũng cố để làm được.

Nỗi buồn khi tuổi già con cháu bận việc ít khi tới thăm. Ảnh minh họa
Điều khiến tôi buồn và cô đơn là con cháu dạo này càng ít qua thăm, mặc cho sức khỏe tôi dần yếu đi. Có lần tôi còn nghe thấy các con của mình hẹn nhau ra một chỗ để trách móc, quy kết trách nhiệm cho nhau. Trong khi tôi không bắt ai phải nuôi, chăm sóc tôi. Những tưởng tuổi già, nhờ vả vào các con, giờ lại thành ra như thế này.
Cách đây 2 tuần, nhân dịp giỗ mẹ, các con của tôi tề tựu rất đông vui. Đã lâu rồi nhà tôi mới ấm áp, tràn đầy tiếng cười nói, tôi hạnh phúc lắm. Nhưng lại thoáng buồn vì khi mà con cháu rời đi, tôi lại một mình. Các con cũng muốn đón tôi về chăm sóc, nhưng tôi cũng ngại, bởi sống nhà con hàng ngày đối diện với dâu, rể, rất dễ rơi vào tình cảnh vì mình mà vợ chồng các con lục đục.
Lo xa cho tương lai, tôi bèn họp gia đình, trước mặt con cháu đầy đủ, tôi tuyên bố: "Bây giờ bố già yếu rồi, chắc cũng không sống được lâu nữa. Bố muốn làm trước một chuyện đó là chia thừa kế trước cho các con. Bố sẽ chia đều hết cho các con, để không ai chịu thiệt thòi. Tạm thời chỉ làm thủ tục chia trước, khi nào bố mất thì các con làm gì thì làm với phần đất của mình".
Nghe tôi nói xong, các con tôi tỏ ra vui mừng lắm. Từ hôm đó đến nay, các con tôi về thăm bố nhiều hơn, mua quà, chăm sóc cho bố. Tôi cũng nghĩ các con đã nhận ra cần phải có hiếu với bố bởi tôi cũng không sống được bao lâu nữa. Nhưng rồi cũng lại tự buồn, liệu có phải vì được chia đất mà thay đổi thái độ như vậy.
Trước sau gì tôi cũng ra đi và nếu như không chia cho các con trước, có thể dẫn đến tranh giành giữa các con. Tôi có nên làm thế không? Bởi trong tôi bây giờ đang ngổn ngang trước những lựa chọn. Hãy cho tôi lời khuyên!
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.



