Tưởng "vớ" được thiếu gia, hóa ra gặp phải sở khanh lừa!
Tôi được vinh hạnh làm “vừa lòng” thiếu gia, trong suốt mấy tháng liền thiếu gia trẻ không chọn ai ngoài tôi để cùng anh chia sẻ tâm sự, để gửi lòng mình vào những bản tình ca mùi mẫn. Anh không tiếc tiền boa cho tôi để rồi không cần tính toán, suy nghĩ tôi đã nhận lời làm người yêu của anh.

Đang định dặm nốt số mạ vào góc ruộng bị lũ trẻ con nhà ai mải chơi không coi ngó để trâu, bò gặm nham nhở thì nghe tiếng con Hợi gọi trên bờ, nhìn mắt nó sáng rỡ, miệng líu ríu báo tin: con Lài, bạn thân của cả tôi và nó mới ở trên thành phố về thăm quê đang đợi tôi ở nhà khiến tôi vui và cảm động lắm. Tôi, Hợi và Lài cùng một năm sinh, cùng học với nhau đến hết cấp II mới chia tay, mỗi đứa một nơi. Tôi học kém, không đủ điểm để vào cấp III, Hợi thì thừa điểm để lên huyện học tiếp, còn Lài, bố, mẹ nó bán đất, bán nhà chuyển lên thành phố nên Lài đã tạm biệt tôi và Hợi để theo bố mẹ.
Tôi ở lại quê theo nghề chân lấm, tay bùn của bố mẹ, Hợi tốt nghiệp trung cấp sư phạm rồi xin về quê dạy trường cấp I ở làng. Còn Lài, gặp nó mới biết nó đã bỏ học lúc đang dở lớp 11 để đi làm tiếp viên trong quán Karaoke. Nay bố mẹ đưa nó về quê thắp hương cho ông bà tổ tiên để cuối năm nó lên xe hoa về nhà chồng. Chồng nó không ai khác, chính là con trai của ông chủ quán Karaoke giàu có. Lài không nói thì nhìn cách nó ăn mặc, nhìn sợi dây chuyền và cái lắc vàng nặng trĩu trên cổ nó cũng biết nó sung sướng rồi. Lài ở quê có một ngày mà làng trên xóm dưới như có động, ai cũng tranh thủ nhìn nó một chút, bàn tán một chút, nhất là lớp trẻ không dấu nổi sự ngưỡng mộ, ước ao. Còn tôi sau khi Lài cười tươi như hoa chia tay chúng tôi, tôi không sao đứng ngồi cho yên được khi trong tôi cháy bỏng một kế hoạch sẽ rời quê lên thành phố để đổi đời. 20 tuổi, lần đầu tiên tôi thấy mình gọn gàng, xinh đẹp trong chiếc quần bò hẹp ống và chiếc áo phông cổ rộng, bó sát khoe vòng một gợi cảm và vòng eo thon gọn. Theo gương Lài, tôi mạnh dạn tìm đến những quán Karaoke đèn màu nhấp nháy để xin việc làm. Sau nhiều lần gặp phải những cái lắc đầu từ chối vì đã đủ nhân viên, cuối cùng tôi cũng đã tìm được một quán Karaoke trong ngõ nhỏ, ông chủ dáng vẻ bệ rệ, sang trọng đồng ý cho tôi vào thử việc. Qua một khóa đào tạo ngắn ngày mà phần lớn là cầm tay chỉ việc của người quản lí, tôi đã nhận được sự hài lòng của chủ. Ngay ngày đầu tiên phục vụ khách, tôi đã nhận được số tiền boa ngoài mong đợi. Ông chủ nhỏ nhẹ rằng vì tôi là gái quê, là hương đồng gió nội nên khách thưởng cho là chuyện thường tình. Ông bảo tôi cố gắng chiều khách hơn rồi chẳng mấy mà tôi cũng “tiền tiêu không cần nghĩ” như các chị đi trước.
Nghe lời ông chủ, tôi để khách hát, ôm ấp, dựa, vịn thoải mái theo yêu cầu của họ. Những mánh lới của nghề tôi học được càng nhiều thì số tiền bo tôi được càng lớn. Sau 2 năm tích cực “vui” cùng khách, tôi đã có được một gia tài nho nhỏ đó là cuốn sổ tiết kiệm và gần một cây vàng trang sức tôi đeo hàng ngày, vừa làm đẹp, vừa làm sang để hút khách.
Rồi cuộc đời tôi tưởng chừng được giống như Lài khi có một khách vừa trẻ vừa đẹp trai, lịch lãm với dáng vẻ giàu sang xuất hiện. Ông chủ kính cẩn gọi đó là thiếu gia. Tôi được vinh hạnh làm “vừa lòng” thiếu gia và trong suốt mấy tháng liền thiếu gia trẻ không chọn ai ngoài tôi để cùng anh chia sẻ tâm sự, để gửi lòng mình vào những bản tình ca mùi mẫn. Thiếu gia trẻ không tiếc tiền boa cho tôi để rồi không cần tính toán, suy nghĩ tôi đã nhận lời làm người yêu của anh.
Sau khi dâng hiến cái quý giá của người con gái cho thiếu gia để :“anh sẽ đưa em về ra mắt bố mẹ, em sẽ là bà hoàng của đời anh” hi vọng, choáng ngợp bởi viễn cảnh “một bước lên bà” tôi rút hết tiền tiết kiệm, bán luôn gần một cây vàng trang sức để thiếu gia thêm tiền, đổi chiếc xe hơi đời mới cho xứng với “bà hoàng xinh đẹp”.
Vậy mà từ khi đưa tiền cho thiếu gia trẻ đến nay đã hơn một tháng, tôi chẳng thấy “thiếu gia” quay trở lại. Lo sợ, tiếc tiền tôi đổ bệnh, mấy chị cùng làm đến thăm thì thầm cho tôi biết thiếu gia đó là dân anh chị, họ biết nhưng chẳng ai dám dây, tôi hồ đồ, dại dột thì ráng chịu, đừng làm to chuyện thêm rách việc.
Theo An Trí/Tiền Phong
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sựGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.