Vì tình ảo, tôi muốn bỏ người yêu 8 năm
Nói chuyện được 1 năm, anh bỏ bạn gái 4 năm và nói lời yêu tôi, hủy hoại bàn tay mình để nhớ tôi trong đau đớn. Tôi bị lay động.
Tôi đã có một mối tình dài 8 năm nhưng cả hai chúng tôi đều không muốn kết hôn. Khi rời đại học, tôi đã suy nghĩ rất nhiều vì nhà tôi không giàu, có chị và em tôi phải nghỉ học sớm và cả hai người đã yên phận bên gia đình chồng. Nhưng họ đã để lại trong ký ức của tôi một nỗi buồn mãi mãi rằng họ không thể thực hiện giấc mơ còn dang dở. Và bản thân tôi phải cố gắng, làm việc từ bàn tay của mình để không phải phụ thuộc, núp bóng ai. Đó là lý do vì sao tôi không cưới, mãi đến bây giờ.
Tôi yêu anh là mối tình đầu. Đó là một người đàn ông tốt, con nhà danh giá. Anh chấp nhận sống và bước vào thế giới của tôi, sống một cuộc sống bình thường. Tôi cảm ơn anh rất nhiều vì điều đó. Nhưng tình yêu của tôi có lẽ là sự ngưỡng mộ. Dường như tôi chưa bao giờ hết lòng cho anh trong tình yêu nhưng nếu phải xả thân vì anh trong cuộc sống tôi luôn sẵn sàng.
Tôi không liên hệ và cũng không ra ngoài với bất kỳ mối quan hệ khác giới nào ngoài anh. Với tôi, đó là sự cam kết vì tôi biết anh cũng sạch sẽ, đàng hoàng cho mãi tới năm ngoái. Tôi online và gặp một người bạn. Anh ấy không phải người Việt Nam và bằng tuổi với bạn trai tôi bây giờ. Thú thực, bạn trai cũng biết tôi chỉ nói chuyện tiếng Anh vui thôi, không có bất cứ gì vẩn đục. Anh ấy cũng có bạn gái người Trung Quốc và tôi tôn trọng họ, không bao giờ bước vào mối quan hệ của họ vì cơ bản tôi cũng không thích anh ấy từ ban đầu.
Ngày qua ngày, cho đến bây giờ có lẽ chúng tôi biết nhau hơn 1 năm rồi. Anh đã nói lời yêu tôi và chia tay người bạn gái 4 năm. Hiện giờ cô ấy đã trở về Trung Quốc. Anh đào hoa, là người đàn ông làm việc chăm chỉ và độc lập, có tài chính vững mạnh. Dù rất nhiều lần từ chối và tôi nói rằng tôi đợi bạn trai, tôi không thay đổi nhưng anh vẫn nói rằng đây là tình yêu từ Chúa, không phải từ anh. Tôi có thể cưới bất cứ ai mình muốn nhưng anh vẫn chờ đợi mãi mãi.
Anh không phải là người thích đùa, và cũng không phải một đứa trẻ. Anh đủ biết về hành động của mình. Bàn tay của anh chỉ vì giận tôi, đợi cho tôi online, gọi tôi không trả lời mà giờ đây anh phải nhập viện. Dù tôi nói lạnh lùng và luôn làm đau anh nhưng thật kỳ lạ, trước sau anh như một vẫn kiên nhẫn với tôi.
Thậm chí, tôi nói anh cần gì, nếu anh mệt mỏi và luôn phải nhận tổn thương vậy thì dừng lại. Bao nhiêu sms anh gửi, bao nhiêu cuộc gọi anh gọi, bao nhiêu tiền anh tốn cho tôi, nói đi, tôi sẽ trả để sòng phẳng với nhau nhưng anh vẫn vậy cứng đầu. Tôi không thể tưởng tượng được mỗi ngày tôi khóc, sống mơ mơ, thật thật. Tôi biết dường như trái tim tôi đã thuộc về anh. Tôi cảm nhận được tình yêu bao la từ anh, điều mà tôi không cảm nhận từ bạn trai hiện tại.
Anh yêu tôi, yêu cả gia đình tôi, yêu cuộc sống, kể cả không thấy tôi mà chỉ từ bàn phím. Anh nói lấy tôi thậm chí tôi không sinh con. Anh yêu tôn giáo và đến nhà thờ với tôi. Anh làm tất cả cho tôi, và anh muốn đến, anh nói với tất cả mọi người anh có tôi, và chỉ cười khi với tôi. Anh phá hủy bàn tay mình chỉ vì muốn nhớ tôi trong đau đớn. Anh ốm suốt vì không ngủ, so với trước anh sụt đi 7kg. Tôi thực sự cảm thấy tội lỗi vì thấy mình như một kẻ tệ bạc, dù rằng tôi nói anh ra ngoài tìm kiếm tình yêu từ đời thực. Tôi không muốn bất cứ gì liên quan đến anh.
Xin hãy cho tôi lời khuyên, nếu tôi dứt khoát với anh và cưới người bạn trai hiện tại, liệu rằng tôi có thể quên anh? Nếu sống mãi trong nỗi đau, tôi có nên chia tay bạn trai tôi? Nhưng có một điều chắc chắn, nếu tôi nói với bạn trai rằng chia tay vì trái tim thuộc về người khác, chắc chắn tôi không thể sống vì anh sẽ kết thúc cuộc sống của cả hai. Anh rất lạnh lùng và tôi biết, với một vài người, nỗi đau ai đó làm tổn thương sẽ mãi mãi không bao giờ lành lặn trở lại.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 2 ngày trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sựGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.