Vợ lén lút nghe điện thoại và hôm sau 10 triệu trong két bốc hơi, tôi nghi cô ấy cho nhà ngoại nên đuổi đi cuối cùng bị bẽ mặt

| Tâm sự

Thấy trong két hụt mất 10 triệu, tôi nghĩ ngay là vợ lấy đem cho bố mẹ và chị gái. Tức quá, tôi gọi điện và mắng sa sả, thậm chí còn đòi đuổi cô ấy đi.

Hà kém tôi 3 tuổi, khá hiền và chịu khó. Đó cũng là lý do lớn nhất khiến tôi quyết định lấy cô ấy làm vợ dù trong lòng vẫn còn lưu luyến người con gái khác.

Khi lấy về, tôi thấy Hà cũng rất tốt. Kiếm tiền ngang chồng, biết vun vén gia đình, lại dịu dàng và đảm đang. Chính vì thế, tình cảm của tôi dành cho vợ cũng ngày càng nhiều. Tuy nhiên, với gia đình cô ấy thì tôi chịu, không yêu thương nổi.

Mẹ Hà bị khớp, bà ấy chẳng làm gì mà chỉ quanh quẩn ở nhà nấu 3 bữa cơm. Bố cô ấy thì hay uống rượu, tiền làm được bao nhiêu là nhậu nhẹt bấy nhiêu. Chị gái của Hà lại càng thảm, có ăn có học nhưng lấy anh chồng công nhân tối ngày mày tao chí tớ. Gia đình ấy túng thiếu tới mức thường xuyên gọi tôi vay tiền. Đương nhiên, tôi từ chối. Còn cậu út nữa, nghe đâu ngày trước cũng thông minh lắm nhưng lên đại học lại sa ngã, vay nặng lãi rồi mang nợ.

Thành ra, Hà là người phải đứng ra lo toan mọi thứ cho gia đình. Nhưng nhiều lần chứng kiến cảnh vợ mất ăn mất ngủ, ôm con bé về ngoại để giải quyết vấn đề gia đình mà tôi cũng bực. Nhiều lần nói chuyện, tôi cũng nêu rõ quan điểm:

- Anh tôn trọng em nhưng gia đình em quá lắm vấn đề. Em lo cho họ là đúng nhưng đừng lúc nào cũng bỏ cả chồng con để chạy về bên ấy. Tổ ấm nhỏ này mới là nơi em cần vun vén nhất.

Mỗi lần thế, Hà chỉ biết khóc. Cô ấy không cãi tôi nửa lời, hôm sau cũng không chạy về ngoại nữa. Tôi nghĩ, Hà nghe lời mình. Chứ còn sao nữa, lấy chồng thì phải theo chồng, nếu có lo thì cũng phải lo cho bố mẹ chồng trước!

Chính vì tin tưởng vợ, nhưng khi hay việc cô ấy lén lút làm sau lưng mình tôi mới bực. Tối hôm qua, đang trong bữa ăn thì Hà có điện thoại. Liếc nhanh vào màn hình, cô ấy bối rối bảo tôi:

- Anh trông con, em đi nghe xem sếp gọi gì, dạo này hơi nhiều việc gấp cần giải quyết.

Tôi nghi rồi, nhưng không muốn không có căn cứ đã nhảy dựng lên. Chính vì thế, tôi để hai đứa ở bàn ăn, nhẹ nhàng ra quan sát thì thấy vợ thì thầm khe khẽ vào điện thoại. Không rõ cô ấy nói với ai, nhưng gọi chị xưng em, rồi bảo cũng khó khăn không giúp được...

Vợ lén lút nghe điện thoại và hôm sau 10 triệu trong két bốc hơi, tôi nghi cô ấy cho nhà ngoại nên đuổi đi cuối cùng bị bẽ mặt - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Tôi đoán là bà chị gái lại gọi hỏi vay tiền Hà. Tôi bực lắm. Lúc nào cô ấy cũng thế, nếu gia đình ngoại có chuyện thật sự quan trọng thì phải bàn với tôi. Đây thì cứ ôm rơm nặng bụng. Họ là người lớn cả rồi chứ phải trẻ con nữa đâu mà nào cũng phải cưu mang...

Khi Hà quay trở lại, tôi cũng không buồn hỏi. Tuy thế, buổi trưa hôm sau tôi bất ngờ nhớ tới cuộc điện thoại tối qua, liền mở két giữ tiền để kiểm tra. Đếm đi đếm lại, tôi vẫn thấy thiếu 10 triệu. Rõ ràng là cô ấy đã đem cho chị gái vay rồi.

Tôi không giữ nổi bình tĩnh, lập tức gọi cho vợ rồi mắng xối xả:

- Cô có biết nghĩ không thế? Bao lần trước cô ôm con về cái gia đình đấy trong lúc tình hình rối ren tôi đã không thèm nói. Giờ chị cô chỉ nói có khó khăn là cô rút cả tháng lương đem biếu à? Nếu chỉ nghĩ tới người nhà mình thì lấy chồng làm gì, ở vậy mà nuôi họ đi!

Cô về ngay đây, tôi sẽ đưa cô về bên ấy. Từ giờ lo mà sống ở đúng nơi sản xuất cho khỏi phải bận lòng.

- Anh! Người nhờ em giúp là chị Lý (chị chồng của Hà - tức chị tôi). Chị ấy sắp ly hôn rồi, nhưng vì anh quá cứng nhắc, bảo thủ, anh không thông cảm với chị ấy, lúc nào cũng bắt chị ấy phải cam chịu nên chị ấy không nói. 

Em lấy về đây lúc nào cũng coi bố mẹ chồng như bố mẹ ruột, bất kì ai có chuyện em cũng lo lắng. Còn anh thì trách em chuyện em lo cho bố mẹ mình? Anh ích kỷ quá!

Nghe vợ nói xong tôi tái mặt. Đây cũng là lần đầu tiên cô ấy thẳng thừng nói hoạch toẹt mọi thứ ra, trước kia Hà luôn chọn cách im lặng khi tôi nổi nóng. Tôi áy náy quá, muốn xin lỗi vợ nhưng lại ngại.

Theo Nhịp sống Việt

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi dành nhiều năm liền để chăm cháu. Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là sự hy sinh, bởi thương con thương cháu thì giúp được gì tôi đều sẵn lòng. Chỉ đến khi muốn đi đâu đó vài ngày cùng bạn bè, tôi mới nhận ra cuộc sống của mình từ lâu đã gắn với lịch trình của các con. Và một câu hỏi của con trai khiến tôi lặng người: Có phải lâu nay, sự có mặt của tôi đã trở thành điều mặc nhiên với các con...

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.