Vợ tôi nhất định không chịu ra ở riêng
Theo như tôi biết thì không có nàng dâu nào muốn sống chung với bố mẹ chồng. Còn vợ tôi thì hoàn toàn ngược lại. Thậm chí cô ấy còn tuyên bố “anh muốn ở riêng thì đi ở riêng một mình đi”. Chuyện nghe thật ngược đời nhưng lại đang là vấn đề căng thẳng của vợ chồng tôi.
Tôi và vợ tôi vốn là người cùng làng, quen biết nhau từ nhỏ nhưng chỉ yêu nhau khi cả hai cùng trọ học ở thành phố. Tốt nghiệp Đại học, công việc ổn định là chúng tôi cưới nhau. Vợ tôi làm cho một công ty tư nhân gần nhà, còn tôi làm cách xa nhà gần ba mươi km. Cưới nhau xong thì vợ tôi có bầu, thai được mấy tuần, đi khám thì bác sĩ bảo bị bong tách nhau thai nhẹ nhưng để đảm bảo an toàn cần nghỉ ngơi, tránh vận động. Vậy là vợ tôi phải xin nghỉ làm, việc nhà đều do mẹ chồng làm hết từ chợ búa, bếp núc cho đền giặt giũ, cô ấy không hề phải động chân tay. Cô ấy chỉ suốt ngày nằm xem ti vi, chán thì xem điện thoại, đọc sách, lúc nào thấy mẹ chồng lách cách dọn cơm mới nhấc mình dậy.
Tôi trước khi cưới vợ, vì nhà xa nên ở chung phòng trọ với một cậu em cùng công ty, cuối tuần mới về nhà. Từ ngày cưới vợ, vợ sức khỏe yếu nên dù làm xa vẫn đều đặn sáng đi tối về. Về nhà thấy vợ suốt ngày chỉ nằm lì một chỗ, tôi bảo vợ “bác sĩ dặn là nên tránh vận động nặng, chứ không phải là tuyệt đối không vận động. Không đi xa được thì em cũng đi lại trong nhà cho người đỡ mỏi mệt, nếu được thì quét cho mẹ cái nhà, phơi giúp mẹ chậu quần áo, rửa giúp mẹ cái bát, vừa là khuây khỏa, vừa đỡ đần cho mẹ”.
Vợ vừa nghe tôi nói xong nước mắt đã ứa ra: “Anh tưởng em như vậy sướng lắm sao, anh tưởng em chỉ thích nằm chờ người khác hầu hạ thôi sao. Em không đi làm được, suốt ngày ở nhà đã bí bách lắm rồi, anh đã không hiểu không thông cảm thì thôi lại còn nói này nọ. Chẳng việc gì em không làm được. Anh muốn thì em làm hết cho mẹ nghỉ”. Mẹ tôi thấy vợ chồng tôi to tiếng thì liền can ngăn. Chẳng bao giờ mẹ tôi than phiền gì nhưng mấy bác hàng xóm thì thì thào với tôi: “Mẹ cháu tự nhiên già rồi lại như có con mọn vậy”.
Cái thai được gần 5 tháng, đi kiểm tra thì bác sĩ nói mọi việc đã ổn không có gì đáng ngại. Thế nhưng vợ tôi vẫn thói quen cũ, rất lười động đến việc nhà. Lúc nào cô ấy cũng kêu người khó chịu, rồi sáng ngủ dậy, ăn xong là về nhà mẹ đẻ chơi, nếu không thì cũng lê la sang hàng xóm ngồi buôn chuyện, đến bữa ăn cơm mới về nhà. Mẹ tôi dần dần cũng khó chịu vì sự lười biếng của con dâu.
Một hôm vào bữa cơm tối mẹ tôi nói, đại ý là vợ tôi giờ cũng khỏe hơn rồi, ở nhà cũng chẳng có việc gì làm, đi ra đi vào có chút việc, con làm thì mẹ chơi, mẹ làm thì con chơi. Trong khi đó tôi thì ngày nào cũng chạy xe máy đi làm cả đi cả về ngót 60 km rất vất vả, bữa trưa thì cơm bờ cơm bụi. Mẹ bảo tôi nên thuê phòng trọ rồi đưa vợ lên ở cùng cho vui, vừa đỡ đi lại vất vả, tốn kém, hiểm nguy, với lại có vợ chăm chồng thì vẫn hơn. Lên đó, cuối tuần rảnh thì về chơi với mẹ, cận ngày sinh thì về ở với mẹ mẹ chăm.
Tôi thấy mẹ tôi nói có lý nên trước khi ngủ bèn bàn bạc với vợ, tưởng rằng vợ tôi cũng như hết thảy những cô vợ khác, chỉ muốn tránh xa mẹ chồng, không ngờ cô ấy giãy nảy: “Không, em không đi đâu. Giờ mà lên đó ở, cái gì cũng phải mua sắm, tốn kém lắm. Với lại em bầu bì thế này, thai thì yếu, bụng thì ngày càng to, lên đó hàng ngày chợ búa cơm nước cho anh sao được. Anh không thương vợ thì cũng phải thương con. Đàn ông đàn ang khỏe mạnh, ngày chạy xe mấy chục cây số nhằm nhò gì. Với lại nếu anh thấy đi về mệt thì anh ở trên đó với bạn anh, cuối tuần được nghỉ về cũng được”. Nghe vợ nói cũng đủ biết cô ấy lười biếng có thẻ rồi.
Tôi dù không nói ra nhưng thực sự tôi sợ nếu cứ để vợ tôi ở nhà, lâu dần sợ mẹ tôi từ vất vả mà thành ra khó chịu, hiềm khích với con dâu. Mẹ tôi thì già rồi mà việc gì cũng đến tay, có con dâu đã không được nhờ lại còn ngày ngày phải hầu hạ. Vợ tôi thì lười biếng, lúc nào cũng lấy lý do thai yếu để chây ì việc nhà, hễ chồng góp ý nhắc nhở thì giận dỗi. Ở riêng, không có ai làm cho thì khắc cô ấy sẽ phải động tay động chân.
Vả lại mẹ tôi đã nói như vậy, chắc cũng có ý “đuổi” khéo, vậy mà vợ tôi vô tư hay là vô tâm mà không hiểu thâm ý của mẹ chồng, lại còn nhất nhất không chịu đi. Tôi bảo cô ấy: “Lấy chồng thì phải theo chồng chứ cứ đòi ở với mẹ chồng là sao, định ở với mẹ chồng suốt đời, còn chồng ra sao thì ra à?”. Vợ tôi trả lời: “Không biết, anh muốn ở riêng thì ở một mình đi”.
Có cô vợ nào như vợ tôi không hả trời?
Theo B. G/Dân Trí
Ngày mẹ chồng qua đời, ngân hàng gọi điện, tôi mới hiểu lòng người trong gia đình
Tâm sự - 55 phút trướcGĐXH - Việc chăm sóc mẹ chồng suốt hai thập kỷ đã mang lại cho Gia Minh không chỉ là sự mệt nhọc mà còn là một bài học sâu sắc về tình thân, trách nhiệm.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.
Tôi sắp cưới vợ, người cũ bất ngờ muốn nối lại sau khi ly hôn chồng
Tâm sự - 11 giờ trướcĐúng lúc đám cưới đã cận kề, người yêu cũ bất ngờ quay lại sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, khiến tôi lại giằng xé trong lòng…
Cáng đáng gia đình 40 năm, tôi bị bố mẹ và các em xem đó là nghĩa vụ: U60 tôi quyết định cắt liên lạc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi U60, khi nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi nhận ra dù bản thân cố gắng đến đâu cũng không nhận được sự công nhận từ gia đình.
Đề nghị đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, tôi cảm động rớt nước mắt vì phản ứng của cả nhà chồng
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi nghĩ sẽ có phản ứng gay gắt, hoặc ít nhất là sự khó chịu. Nhưng điều xảy ra lại khiến tôi không kịp chuẩn bị.
Về già, tôi nhận ra: Những năm cuối đời, sống 'lời' nhất chỉ cần 3 điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 84, sau một trận ốm phải nằm viện hơn chục ngày, tôi mới thực sự hiểu rằng quãng đời còn lại không còn nhiều. Nhìn bạn bè lần lượt ra đi, tôi nhận ra: cả đời vất vả vì con cháu, đến cuối cùng điều đáng giá nhất lại không phải là tiền bạc hay hy sinh, mà là biết sống cho chính mình. Nghĩ đi nghĩ lại, những năm cuối đời, “lời” nhất chỉ cần giữ được 3 điều rất đơn giản.
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
Cãi vã với con dâu, tôi tìm ra cách sống để tuổi già an yên, dễ thở hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sống cùng con trai một thời gian, tôi dần nhận ra rằng điểm tựa vững chắc nhất tuổi già không phải là con cái, mà chính là sự chủ động của bản thân.
Về quê họp lớp sau nhiều năm, lớp trưởng nói 1 câu khiến tôi rời bàn tiệc và chặn cả nhóm lớp
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp đáng lẽ là nơi để nối lại những ký ức đẹp, nhưng đôi khi lại trở thành khoảnh khắc khiến người ta nhận ra những đổi thay khó chấp nhận.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sựGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.