Yêu và... xa
Người ta vẫn nói rằng, tình yêu như một cái nhà tù, không nên đặt cả hai chân vào đó. Theo tình, tình chạy, trốn tình, tình theo… Nhưng làm thế nào, để chúng ta yêu ít đi, tin một nửa và phũ phàng nếu phải thế?
Có người nói, mỗi người đều phải yêu ba lần trong cuộc đời, mối tình đầu da diết cho bạn tận hưởng cảm giác ngọt ngào, mối tình thứ hai dạy bạn cách yêu và cách đau, và mối tình cuối cùng an toàn, thích hợp để bạn sống hết cuộc đời. Nhưng phải mất bao nhiêu tình cảm, phải trải qua bao nhiêu cái buông tay hết lần này đến lần khác thì chúng ta mới có thể nhận ra - người mà chúng ta sẵn sàng đánh đổi tất cả để quay lại cảm giác yêu điên cuồng ngày xưa ấy?
Ngày gió chướng, mơn man thổi mà lòng người cứ rối bời từng cơn. Thế giới mỏng manh quá. Tình yêu mới đó còn vui thôi, mà giờ như đã xa rồi. Tôi cứ buồn, buồn trước mỗi cuộc tình xung quanh tan vỡ, buồn như thể chính mình đang trải qua những nỗi đau của người trong cuộc tình đổ vỡ. Vẫn biết, chuyện tình cảm như cốc nước đầy vơi, ấm lạnh chỉ có người trong cuộc biết. Nhưng sao vẫn không cam lòng thấy tình yêu ra đi khi người ta chưa thật sự bắt đầu?

Nếu ai đó đã muốn rời xa bạn, hãy để họ đi.
Bạn và tôi đi trên hai con đường khác nhau, tôi và bạn đều đã ấm êm bên chọn lựa của mình. Chúng ta chỉ như hai đường thẳng song song, suốt đời chẳng thể gặp nhau tại giao điểm nào nhưng khi cần chúng ta xích lại - cho nhau chút hơi ấm rồi ai đấy lại tiếp tục hành trình của mình. Chỉ vậy thôi, bạn nhỉ? Chỉ vậy thôi, mà tôi cũng chẳng thể giúp được bạn nhiều, cũng chẳng thể cho bạn chút hơi ấm để xua tan đi những lạnh giá đang tồn tại trong lòng bạn. Tôi buồn biết mấy, bất lực, nghĩ về bạn, về cuộc đời, về tình yêu và cái giá phải đánh đổi - tôi bật khóc trong đêm. Thương cho bạn và thương cả chính mình!
Bạn ơi! Mọi thứ trong đời, đâu phải lúc nào cứ gồng hết sức là có thể được như ý muốn? Tôi bắt đầu tự hỏi, về cái giá trị giữa cho đi và nhận lại để rồi tuột mất vô cớ và trắng tay chỉ vì hai chữ duyên phận nghiệt ngã. Đời cay đắng và phũ phàng quá phải không? Nhưng biết làm sao được, chúng ta sống một cuộc đời mà cái giá phải trả là tuổi trẻ và sự cô đơn đến tận cùng. Chúng ta không thể trách cứ ai, chỉ có thể tự nhủ, từ lúc lịch sử hình thành - cho chúng ta dáng đi nhô về phía trước, sinh mệnh con người đã được quy kết phải tiến lên không ngừng, dẫu trên đường đời, chúng ta đánh rơi không ít, cứ dần trở nên cô độc, nhưng chúng ta không được phép đầu hàng, vì có ai lại đi lùi lại phía sau đâu? Vậy nên bạn à, mỗi bước chân đi là mỗi lần đánh đổi. Bạn có thể đánh đổi rất nhiều, song cái bạn nhận về đôi khi chẳng là gì cả. Vô nghĩa như chính sự tồn tại của ba tiếng mà người ta vẫn cứ nói với nhau như thể tự an ủi cho qua ngày đoạn tháng: "Cố gắng lên!".
Thì vẫn biết là phải cố gắng, nhưng vì lẽ gì? Khi mà mọi thứ chúng ta cố gắng để giữ cho mình chỉ là yêu thương và được yêu thương, cuối cùng người mà chúng ta yêu cũng không giữ được, cái hạnh phúc giản đơn - chúng ta mong ngóng không đến được? Chúng ta cứ như con nhím lăn vào nhau, yêu nhau đấy mà làm nhau đau quá đỗi. Những khi tình còn ấm, chúng ta nhìn về nhau với ánh mắt ngưỡng mộ, với tất cả sự cuồng si điên dại, nhưng khi tình phai nhạt, họ chọn cách quay lưng thật nhẹ nhàng và đổ lỗi cho duyên phận, cho những điều vụn vặt, nhỏ nhặt để tìm kiếm những điểm xấu xí ở nhau mà chọn cách buông tay hơn là giữ chặt.
Vậy nên, người ta vẫn nói rằng, tình yêu như một cái nhà tù, không nên đặt cả hai chân vào đó. Theo tình, tình chạy, trốn tình, tình theo… Nhưng làm thế nào, để chúng ta yêu ít đi, tin một nửa và phũ phàng nếu phải thế? Ai có thể dùng lý trí trong tình cảm một khi họ đã thật sự yêu? Chẳng ai cả, thứ tình cảm tồn tại sự nghi ngại và chừa cho mình một con đường lui là thứ tình cảm không tồn tại ngay từ đầu. Chúng ta yêu, chỉ đơn giản là bản năng và sự dũng cảm. Để cho mình một niềm tin, cứ đi rồi sẽ đến.
Chẳng ai cho phép mình cái quyền hiểu hết một con người mà chán họ. Để yêu nhau, chúng ta chọn cách thứ tha và cảm thông, chọn cách lắng nghe và thấu hiểu.
Sự vật nào có khiếm khuyết mới trở nên toàn mỹ. Con người có khiếm khuyết mới biết cách cảm thông, có vấp ngã sai lầm, mới học cách đứng dậy. Hai kẻ có khiếm khuyết mới tìm thấy tình yêu. Nếu cuộc đời tròn vẹn, phải chăng đó cũng là lúc chúng ta chỉ cần sống một mình?
Nhưng nếu họ đã tìm cách để rời xa, hãy để họ đi. "Have we held each other for a quite while?" Vì, suy cho cùng, duyên phận vẫn là cách con người dùng để đổ lỗi khi đã hết yêu nhau.
Theo Congluan
Nhà cao cửa rộng không bằng "cơm lành canh ngọt": 1 chữ duy nhất định đoạt phúc khí của cả gia đình
Chuyện vợ chồng - 10 giờ trướcNgười ta cứ mải miết đi tìm những vật phẩm phong thủy đắt tiền để cầu bình an, nhưng lại quên mất rằng, phong thủy thượng thừa nhất của một gia đình lại nằm ngay trong chính cách chúng ta đối đãi với nhau, gói gọn trong một chữ duy nhất.
3 kiểu người càng sống lặng lẽ càng thành công, nhìn bình thường nhưng về sau ai cũng nể
Gia đình - 10 giờ trướcGĐXH - Không ồn ào, không khoe khoang, những người này chọn cách đi chậm nhưng chắc. Thời gian trôi qua mới thấy: họ không hề tầm thường như vẻ ngoài.
Vì sao lại sinh ra 1 đứa con ít biết ơn trong gia đình?
Nuôi dạy con - 14 giờ trướcVà đôi khi, bài học lớn nhất cho cả cha mẹ lẫn con cái, chính là học cách yêu thương...
Càng sớm buông bỏ 3 điều này, bạn càng nhanh chạm tới hạnh phúc thật sự
Gia đình - 15 giờ trướcGĐXH - Hạnh phúc đôi khi không đến từ việc cố gắng có thêm, mà từ việc dám buông bỏ đúng lúc. Khi ngừng níu kéo 3 điều quen thuộc nhưng âm thầm bào mòn cảm xúc, cuộc sống của bạn sẽ nhẹ đi rõ rệt và an yên hơn từng ngày.
Những cung hoàng đạo nữ nói không với thả thính: Không yêu là tránh xa, đừng gieo hi vọng
Gia đình - 19 giờ trướcGĐXH - Trong 12 cung hoàng đạo, những chòm sao nữ dưới đây nổi tiếng là yêu ghét phân minh, nói không với mọi kiểu nhập nhằng tình cảm.
1 từ tuyệt đối không nên nói trong ngày đầu năm mới
Gia đình - 22 giờ trướcBiết sớm để tuyệt đối đừng phạm vào.
Dừng chu cấp 26 triệu đồng mỗi tháng, cụ bà chết lặng vì cách phản ứng của con dâu
Gia đình - 22 giờ trướcGĐXH - Nhiều người vẫn nghĩ khi cha mẹ hy sinh cho con cái thì tuổi già sẽ được an nhàn. Nhưng câu chuyện của bà Lâm lại là minh chứng cho một sự thật khác.
Bị phản bội chưa phải dấu chấm hết: 6 bước giúp bạn hồi sinh mạnh mẽ sau cú sốc ngoại tình
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Ngoại tình có thể làm bạn sụp đổ, nhưng cũng có thể là khởi đầu cho một phiên bản mạnh mẽ hơn. 6 bước dưới đây giúp bạn lấy lại cân bằng, tự tin và làm chủ cuộc đời sau tổn thương.
Không phải ai cũng là quý nhân: 3 kiểu người giúp bạn 'đổi vận', càng gắn bó càng dễ giàu
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải người quen nào cũng là quý nhân. Trong đời, có 3 kiểu người nếu biết trân trọng và giữ bên mình, con đường sự nghiệp lẫn tài lộc của bạn sẽ rộng mở hơn rất nhiều.
Tuổi tác càng cao càng phải mở rộng tầm nhìn: Đến 60 tuổi chỉ cần làm tốt một việc, đời người sẽ bình an
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Thời gian không thiên vị bất kỳ ai. Chỉ khi tuổi tác lớn dần, con người mới thực sự thấu hiểu giá trị của cuộc sống, học cách điều chỉnh tầm nhìn để tìm thấy sự bình an.
Tuổi tác càng cao càng phải mở rộng tầm nhìn: Đến 60 tuổi chỉ cần làm tốt một việc, đời người sẽ bình an
Gia đìnhGĐXH - Thời gian không thiên vị bất kỳ ai. Chỉ khi tuổi tác lớn dần, con người mới thực sự thấu hiểu giá trị của cuộc sống, học cách điều chỉnh tầm nhìn để tìm thấy sự bình an.