36 tuổi hai lần đò vẫn lận đận: Nỗi buồn không dứt của người đàn ông
GĐXH - Tôi năm nay 36 tuổi, trải qua hai lần đò, lấy vợ sinh con rồi tan vỡ. Tôi thấy mình thật bất lực, không dám nghĩ nhiều đến hôn nhân nữa.
Tôi năm nay 36 tuổi, là viên chức nhà nước, công việc cũng gần nhà. Tôi kết hôn với người vợ đầu năm 2013. Tôi và cô ấy cùng tuổi, học chung lớp nhưng lên đại học mới chính thức yêu nhau.
Thời điểm ra trường, tôi được đi làm trước, còn vợ tôi thì vẫn chưa xin được việc. Bên gia đình tôi cũng có can ngăn vì bố mẹ tôi đã già, bệnh tật, hoàn cảnh kinh tế cũng không đủ điều kiện để xin việc cho vợ. Nhưng bỏ qua tất cả vì tình yêu, tôi vẫn quyết định tổ chức đám cưới.
Cưới nhau được một năm thì vợ tôi sinh con đầu lòng. Khi con được 6 tháng tuổi, tôi đặt vấn đề xin việc cho vợ vào làm ở một công ty tư nhân (vì vợ tôi có bằng kinh tế), nhưng cô ấy không đồng ý. Lúc nào cô ấy cũng mong muốn tôi xin cho một suất biên chế hoặc ít nhất cũng phải là hợp đồng nhà nước. Tuy nhiên, tôi nghĩ thực tế thì không nhất thiết phải vào biên chế, quan trọng là tìm được công việc phù hợp và ổn định. Khi chia sẻ vấn đề này với nhà ngoại, tôi nhận được câu trả lời rằng: "Con gái đi lấy chồng thì bên nhà chồng phải có trách nhiệm."
Hai vợ chồng lục đục, cãi nhau suốt ngày vì kinh tế. Cuối cùng vợ tôi bỏ nhà đi, để lại đứa con 8 tháng tuổi cho tôi chăm sóc. Sau gần một năm bỏ đi, cô ấy quay về xin tha thứ. Nghĩ thương con, tôi vẫn quyết định hàn gắn với vợ. Lần này, hai vợ chồng quyết định dọn ra ở riêng. Thời gian này, cô ấy vẫn ở nhà lo cơm nước, trông con, còn tôi đi làm.

Nỗi buồn không dứt của người đàn ông 36 tuổi hai lần đò vẫn lận đận. Ảnh minh hoạ
Rồi một lần tình cờ, tôi phát hiện ra vợ đã lén đập lợn, lấy hết số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng từ lúc cưới để cho nhà ngoại vay, nhằm chạy cho em dì đi Nhật xuất khẩu lao động (số tiền khoảng gần 40 triệu đồng). Hai vợ chồng lại lục đục, cãi vã, rồi vợ tôi bỏ về nhà ngoại, để lại đứa con cho tôi. Tôi cũng trả phòng thuê rồi mang con về nhờ ông bà nội trông giúp.
Sau một thời gian, hai vợ chồng quyết định ly hôn. Lúc đó, con tôi hơn 2 tuổi, cô ấy lấy lý do không có công việc ổn định nên không thể nuôi con và cũng không cấp dưỡng gì. Tôi đồng ý.
Rồi thời gian trôi qua, được hơn 4 năm. Tôi được ông chú hàng xóm mai mối cho một cô giáo công tác ở vùng cao, cách chỗ tôi khoảng gần 200km. Cô này trước đây cũng đã có một đời chồng nhưng chưa có con. Sau hơn một năm tìm hiểu nhau (chủ yếu qua điện thoại), chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân khi cô ấy đang mang thai đứa con đầu của cô ấy (cũng là đứa con thứ hai của tôi).

Tôi kỳ vọng sẽ có mái nhà yên ấm sau khi tái hôn. Ảnh minh hoạ
Cưới nhau xong, thời gian đầu hai vợ chồng vẫn phải sống xa nhau, mỗi người một nơi. Bản thân tôi đã cố gắng vay mượn để xin chuyển công tác cho cô ấy về gần nhà. Sau hơn hai năm nỗ lực, tôi cũng thành công khi chuyển công tác cho cô ấy về một trường ngay gần nhà. Những tưởng rằng hai vợ chồng về một mối thì cuộc sống sẽ ổn định hơn, nhưng nào ngờ, ở với nhau một thời gian, tôi phát hiện ra một loạt mối quan hệ mập mờ của cô ấy với mấy anh ở trên vùng cao, cùng các khoản nợ vay qua đồng nghiệp và qua ứng dụng ở trường cũ. Tôi cảm thấy sốc vô cùng, nhưng rồi được gia đình động viên, tôi lại tha thứ và âm thầm cày cuốc giúp cô ấy trả dần hết nợ.
Trả xong hết nợ thì cũng là lúc vợ tôi mang bầu bé thứ hai. Sau khi sinh con được một năm, trong một lần tình cờ thức đêm xem bóng đá, tôi thấy điện thoại vợ tôi đổ chuông báo tin nhắn Messenger. Tôi cầm lên xem thì phát hiện ra một bí mật động trời: Vợ tôi lại lén nhắn tin qua lại với một giáo viên dạy toán cùng trường (tin nhắn kèm cả hình ảnh trần trụi của vợ tôi). Lúc này, tôi xác định chẳng còn gì để mất nữa, nên quyết định ly hôn lần thứ hai.
Ngày ra tòa, vợ tôi nhận nuôi 2 con chung, còn tôi nuôi con riêng của mình. Tôi thỏa thuận cấp dưỡng hàng tháng cho cô ấy.
Giờ chia tay cũng được mấy năm rồi. Con cái ở với vợ tôi thì ốm đau suốt ngày, toàn bệnh lý đường hô hấp. Tôi cảm thấy rất chán nản. Xin con về nuôi thì không được, trong khi vợ tôi tối ngày trai gái… con cái bị bỏ bê, thằng lớn phải tự trông đứa bé ở cái nhà thuê. Tôi thật sự bất lực. Tôi rất muốn đưa 2 con về để chăm sóc dù tôi sẽ phải rất vất vả kiếm sống và nuôi cả 3 đứa. Trước đây, vợ tôi được toà đồng ý cho nuôi cả 2 con. Tôi phải làm thế nào để có thể đưa được các con về, xin mọi người tư vấn giúp?.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 1 ngày trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 2 ngày trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.


