36 tuổi hai lần đò vẫn lận đận: Nỗi buồn không dứt của người đàn ông
GĐXH - Tôi năm nay 36 tuổi, trải qua hai lần đò, lấy vợ sinh con rồi tan vỡ. Tôi thấy mình thật bất lực, không dám nghĩ nhiều đến hôn nhân nữa.
Tôi năm nay 36 tuổi, là viên chức nhà nước, công việc cũng gần nhà. Tôi kết hôn với người vợ đầu năm 2013. Tôi và cô ấy cùng tuổi, học chung lớp nhưng lên đại học mới chính thức yêu nhau.
Thời điểm ra trường, tôi được đi làm trước, còn vợ tôi thì vẫn chưa xin được việc. Bên gia đình tôi cũng có can ngăn vì bố mẹ tôi đã già, bệnh tật, hoàn cảnh kinh tế cũng không đủ điều kiện để xin việc cho vợ. Nhưng bỏ qua tất cả vì tình yêu, tôi vẫn quyết định tổ chức đám cưới.
Cưới nhau được một năm thì vợ tôi sinh con đầu lòng. Khi con được 6 tháng tuổi, tôi đặt vấn đề xin việc cho vợ vào làm ở một công ty tư nhân (vì vợ tôi có bằng kinh tế), nhưng cô ấy không đồng ý. Lúc nào cô ấy cũng mong muốn tôi xin cho một suất biên chế hoặc ít nhất cũng phải là hợp đồng nhà nước. Tuy nhiên, tôi nghĩ thực tế thì không nhất thiết phải vào biên chế, quan trọng là tìm được công việc phù hợp và ổn định. Khi chia sẻ vấn đề này với nhà ngoại, tôi nhận được câu trả lời rằng: "Con gái đi lấy chồng thì bên nhà chồng phải có trách nhiệm."
Hai vợ chồng lục đục, cãi nhau suốt ngày vì kinh tế. Cuối cùng vợ tôi bỏ nhà đi, để lại đứa con 8 tháng tuổi cho tôi chăm sóc. Sau gần một năm bỏ đi, cô ấy quay về xin tha thứ. Nghĩ thương con, tôi vẫn quyết định hàn gắn với vợ. Lần này, hai vợ chồng quyết định dọn ra ở riêng. Thời gian này, cô ấy vẫn ở nhà lo cơm nước, trông con, còn tôi đi làm.

Nỗi buồn không dứt của người đàn ông 36 tuổi hai lần đò vẫn lận đận. Ảnh minh hoạ
Rồi một lần tình cờ, tôi phát hiện ra vợ đã lén đập lợn, lấy hết số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng từ lúc cưới để cho nhà ngoại vay, nhằm chạy cho em dì đi Nhật xuất khẩu lao động (số tiền khoảng gần 40 triệu đồng). Hai vợ chồng lại lục đục, cãi vã, rồi vợ tôi bỏ về nhà ngoại, để lại đứa con cho tôi. Tôi cũng trả phòng thuê rồi mang con về nhờ ông bà nội trông giúp.
Sau một thời gian, hai vợ chồng quyết định ly hôn. Lúc đó, con tôi hơn 2 tuổi, cô ấy lấy lý do không có công việc ổn định nên không thể nuôi con và cũng không cấp dưỡng gì. Tôi đồng ý.
Rồi thời gian trôi qua, được hơn 4 năm. Tôi được ông chú hàng xóm mai mối cho một cô giáo công tác ở vùng cao, cách chỗ tôi khoảng gần 200km. Cô này trước đây cũng đã có một đời chồng nhưng chưa có con. Sau hơn một năm tìm hiểu nhau (chủ yếu qua điện thoại), chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân khi cô ấy đang mang thai đứa con đầu của cô ấy (cũng là đứa con thứ hai của tôi).

Tôi kỳ vọng sẽ có mái nhà yên ấm sau khi tái hôn. Ảnh minh hoạ
Cưới nhau xong, thời gian đầu hai vợ chồng vẫn phải sống xa nhau, mỗi người một nơi. Bản thân tôi đã cố gắng vay mượn để xin chuyển công tác cho cô ấy về gần nhà. Sau hơn hai năm nỗ lực, tôi cũng thành công khi chuyển công tác cho cô ấy về một trường ngay gần nhà. Những tưởng rằng hai vợ chồng về một mối thì cuộc sống sẽ ổn định hơn, nhưng nào ngờ, ở với nhau một thời gian, tôi phát hiện ra một loạt mối quan hệ mập mờ của cô ấy với mấy anh ở trên vùng cao, cùng các khoản nợ vay qua đồng nghiệp và qua ứng dụng ở trường cũ. Tôi cảm thấy sốc vô cùng, nhưng rồi được gia đình động viên, tôi lại tha thứ và âm thầm cày cuốc giúp cô ấy trả dần hết nợ.
Trả xong hết nợ thì cũng là lúc vợ tôi mang bầu bé thứ hai. Sau khi sinh con được một năm, trong một lần tình cờ thức đêm xem bóng đá, tôi thấy điện thoại vợ tôi đổ chuông báo tin nhắn Messenger. Tôi cầm lên xem thì phát hiện ra một bí mật động trời: Vợ tôi lại lén nhắn tin qua lại với một giáo viên dạy toán cùng trường (tin nhắn kèm cả hình ảnh trần trụi của vợ tôi). Lúc này, tôi xác định chẳng còn gì để mất nữa, nên quyết định ly hôn lần thứ hai.
Ngày ra tòa, vợ tôi nhận nuôi 2 con chung, còn tôi nuôi con riêng của mình. Tôi thỏa thuận cấp dưỡng hàng tháng cho cô ấy.
Giờ chia tay cũng được mấy năm rồi. Con cái ở với vợ tôi thì ốm đau suốt ngày, toàn bệnh lý đường hô hấp. Tôi cảm thấy rất chán nản. Xin con về nuôi thì không được, trong khi vợ tôi tối ngày trai gái… con cái bị bỏ bê, thằng lớn phải tự trông đứa bé ở cái nhà thuê. Tôi thật sự bất lực. Tôi rất muốn đưa 2 con về để chăm sóc dù tôi sẽ phải rất vất vả kiếm sống và nuôi cả 3 đứa. Trước đây, vợ tôi được toà đồng ý cho nuôi cả 2 con. Tôi phải làm thế nào để có thể đưa được các con về, xin mọi người tư vấn giúp?.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sựGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.


