5 lần 7 lượt lỗ chỏng vó, vợ vẫn không chịu đi làm, đòi ở nhà bán hàng online
Tôi đi làm bao nhiêu cũng không đủ để bù lỗ cho việc kinh doanh online của vợ. Tôi hiểu, đằng sau cái lí do em muốn “lập nghiệp bằng nghề này” ấy là một sự lười biếng.
Đời tôi cho đến lúc này, nỗi khổ lớn nhất đến từ việc lấy phải một cô vợ lười, không muốn lao động, chỉ muốn ngồi chơi ăn sẵn. Mọi thứ trong cuộc sống của tôi đều khá ổn, từ công việc, tiền bạc, đến cậu con trai khỏe mạnh. Nhưng sức chịu đựng của tôi với vợ càng ngày càng mai một. Không hiểu, tôi còn gồng mình chống chịu được đến bao giờ.
Chúng tôi cưới nhau được 5 năm rồi. 5 năm đó là quãng thời gian vợ chưa bao giờ thêm với tôi được 1 đồng, 1 xu để lo kinh tế gia đình. Tôi không phải gã đàn ông bất tài, không lo được cho vợ con mà bắt vợ phải hùng hục kiếm tiền. Nhưng thú thật, khi mọi gánh nặng về kinh tế chút cả lên vai tôi, tôi cũng có lo lắng về tương lai nhiều lắm.

Tôi nhớ, ngày đầu tiên sau khi cưới xong, hôm sau, vợ tôi đã nói muốn dùng toàn bộ tiền cưới, của hồi môn để… đi buôn. Cô ấy muốn nghỉ làm, ở nhà kinh doanh để có thời gian cho gia đình. Tôi rất tôn trọng ý kiến của vợ, nếu cô ấy muốn thì tôi cũng không cấm cản. Tôi chỉ khuyên vợ nên tìm hiểu kĩ, chuẩn bị tốt chứ làm kinh doanh không hề đơn giản. Vợ tôi khi ấy cứ khăng khăng: “Em đã tính toán kĩ lắm rồi, anh không phải lo”.
Thế rồi phi vụ đó đổ bể sau 4 tháng. Toàn bố số tiền cưới xin có được không cánh mà bay… Số hàng tồn kho bán tống bán tháo đi cũng chẳng bõ bèn gì. Lẽ ra, nếu cô ấy vẫn đi làm thì giờ chúng tôi đã có một khoản tích cóp lớn rồi đấy. Nhưng tôi không trách vợ, kinh doanh đâu phải chuyện dễ dàng mà thành công ngay được.
Sau đó thì vợ tôi có bầu. Cô ấy ở nhà chơi, sinh con và nuôi con trong 3 năm tiếp theo. Khi con trai được hơn 2 tuổi, đã đi nhà trẻ, tôi động viên vợ đi làm vì giờ có con, gia đình nhiều cái phải tiêu hơn, một mình tôi cáng đáng cũng nhiều cái lo. Nhưng vợ tôi không nghe, cô ấy bảo đam mê kinh doanh nên sẽ thử sức một lần nữa. Và lần này, tiền người ta cho hồi vợ đẻ, tiền tôi đi làm tích cóp được trong 3 năm qua lại phải dồn cho vợ để làm vốn.

Một lần nữa, cô ấy lại thất bại. Chưa đầy nửa năm sau, mấy trăm triệu đó bốc hơi. Thú thật, tôi tiếc đứt ruột. Tôi đi làm, cố gắng cày cuốc, thậm chí chi tiêu tằn tiện để có đồng dư, gửi tiết kiệm để dành, nhưng cứ vào tay vợ tôi là ra đi chóng vánh. Vấn đề là ở chỗ tôi thấy vợ mình không có tính toán gì. Cô ấy chỉ thấy thiên hạ bán hàng online kiếm được nhiều tiền thì cũng đua theo mà không có sự chuẩn bị. Cô ấy lười lao động, không muốn đi làm mệt đến thân, chỉ thích ở nhà quẩn quanh, lên mạng, chiều rảnh thì đi tụ tập đám bạn bè. Trong khi tôi lao vào làm thì vợ cứ “kinh doanh” theo cách đó và đốt sạch những khoản tiền có được.
Tính đến giờ đã 5 lần 7 lượt cô ấy lỗ chỏng vó. Nhà tôi từ chỗ có đồng dư giả tiết kiệm thì giờ còn đang ngập vào nợ mấy trăm triệu. Thực sự nhìn lại hành trình kể từ khi có vợ, tôi chỉ thấy vợ mang lại cho mình một đống nợ chứ chưa giúp được gì về kinh tế. Cái tôi cần bây giờ không phải là vợ làm ra nhiều tiền trả nợ mà chỉ mong cô ấy tự kiếm sống được bình thường và đừng nợ nữa, để tôi yên tâm đi làm trả nợ thôi.

Một lần nữa,tôi đề nghị vợ đi làm, cô ấy lại bảo em muốn phục thù bằng kinh doanh. Mới nghe thôi tôi đã sợ chết khiếp. Tôi yêu cầu vợ đi làm, bằng không ly hôn, tôi không thể chịu đựng mãi cái cảnh còng lưng đi làm không đủ trả nợ cho vợ thế này rồi.
Theo Khampha
Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già hạnh phúc là được sống bên con cháu. Nhưng sau nhiều biến cố, tôi nhận ra sự bình yên khi về già lại đến từ việc biết buông bỏ đúng lúc.
Chết lặng khi chồng xin ly hôn sau 10 năm chung sống để quay lại với người yêu cũ
Tâm sự - 9 giờ trướcKhi người yêu cũ của chồng bất ngờ ly hôn, anh thú nhận chưa từng quên cô ấy và xin tôi cho anh cơ hội được sống thật với cảm xúc của mình.
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 1 ngày trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 3 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...