72 tuổi, tôi từng chê con cả kém cỏi, tự hào khi con út thành đạt, hay biếu tiền: đến khi ốm nặng mới hối hận 1 điều, may còn chưa muộn

| Tâm sự

Khi nằm trên giường bệnh tôi mới thấu hiểu tấm lòng của con trai cả của mình.

Bài viết dưới đây là chia sẻ của ông Đàm Tiến Đức, 72 tuổi, hiện đang sống ở Trung Quốc

Tôi tên là Đàm Tiến Đức năm nay 72 tuổi là một công nhân đã về hưu.

Tôi có 3 đứa con, hai trai một gái. Vợ chồng chúng tôi khá chăm chỉ làm ăn nên so với các gia đình ở trong làng cũng được coi là có mức sống thoải mái. Nhưng sâu trong suy nghĩ tôi, tôi lại muốn có cuộc sống tốt hơn nữa, muốn lên thành phố để sống hưởng thụ không khí vui vẻ, sôi nổi.

Nếu dựa vào bản thân tôi thì ước mơ này không bao giờ thực hiện được nên tôi muốn dựa vào các con. Tôi cố gắng nuôi 3 đứa ăn học đàng hoàng, cho dù điều kiện gia đình không quá là khá giả.

Trong 3 đứa, có đứa khiến tôi vô cùng tự hào, có đứa lại khiến tôi suy nghĩ.

72 tuổi, tôi từng chê con cả kém cỏi, tự hào khi con út thành đạt, hay biếu tiền: đến khi ốm nặng mới hối hận 1 điều, may còn chưa muộn- Ảnh 1.

Con trai cả không được lòng bố

Từ bé, con trai cả rất ham chơi nên không thích học hành. Đương nhiên là thái độ như vậy thì thành tích học tập không được tốt. Cho nên con không thi đỗ vào cấp 3 và đi làm công nhân sau khi tốt nghiệp cấp 2. Sau 5 năm đi làm ở thành phố, tiền không kiếm được là bao mà con lại còn mang cho tôi một cô con dâu rồi nhanh chóng sinh cháu nội. Việc này đối với gia đình khác chắc chắn là vui mừng khôn tả, nhưng tôi lại không như vậy. Vì tôi không dựa được gì vào con trai mà ngược lại tôi phải giúp đỡ con rất nhiều thứ.

Con gái, con trai út thành tài

So với con trai cả thì con gái và con trai út của tôi khiến tôi yên tâm hơn nhiều. Hai con học hành giỏi giang. Con gái thì làm y tá, sau này lấy chồng - là một bác sĩ chuyên khoa. Con út sau khi học đại học xong thì thi đỗ công chức trong thành phố. Đi làm vài năm rồi lấy vợ sinh sống ở đó.

Lúc con trai út của tôi kết hôn, vợ chồng chúng tôi không phải lo lắng bất cứ điều gì. Con tự mình lo liệu tiền nong, quán xuyến tất cả mọi việc từ việc nhà cửa, sính lễ, xe cộ… Sau khi kết hôn, hai vợ chồng các con mỗi tháng đều biếu vợ chồng chúng tôi tiền tiêu vặt, con dâu thỉnh thoảng lại mua quần áo cho cả nhà.

Mặc dù không thường xuyên nhìn thấy bóng dáng các con nhưng chúng tôi rất tự hào. Tôi còn đem chuyện này kể với mọi người trong làng, ai ai cũng ghen tỵ với tôi.

Thấy hai con thành công như vậy, vợ chồng chúng tôi yên tâm phần nào về việc dưỡng lão của mình sau này.

Tấm lòng con trai cả

Mấy năm sau, tình hình sức khỏe của vợ chồng tôi không tốt, cơ thể bắt đầu có vấn đề. Lúc này, tôi mới nhận ra là con gái và con trai út không thể dựa vào, đôi lúc chúng còn không quan tâm tới tôi.

Mùa hè năm ngoái, tôi đột nhiên ngã do bị nhồi máu não. Cú ngã đó đã làm tôi nằm viện 4 tháng trời. Khi đó, tôi cần người thân bên cạnh để trợ giúp sinh hoạt.

72 tuổi, tôi từng chê con cả kém cỏi, tự hào khi con út thành đạt, hay biếu tiền: đến khi ốm nặng mới hối hận 1 điều, may còn chưa muộn- Ảnh 2.

Trong lúc đó, do con gái và con trai út của tôi công việc khá bận rộn nên chúng chỉ hỏi han tôi đôi ba câu rồi lại đi, còn tất cả là do con trai cả và con dâu tôi chăm sóc. Khi xuất viện cũng là con trai cả quan tâm nhất.

Mặc dù nói, con gái và con út là người tiêu tiền cho tôi nhiều nhất nhưng so với con trai cả thì các con không hiếu thảo bằng. Vì con trai cả là người quan tâm, chăm lo hơn cả, từ việc cơm nước đến việc sinh hoạt và gánh vác tất cả mọi chuyện trong nhà. Có chuyện gì, con luôn là người có mặt đầu tiên.

Con trai cả làm công việc sửa điện rất bận rộn, thường phải làm đêm hôm. Vất vả như vậy, con vẫn dành thời gian lo cho tôi.

Tôi thật sự may mắn vì có đứa con trai hiếu thảo với mình như vậy. Với sự việc xảy ra lần này, tôi mới hiểu ra mình đã có cái nhìn không tốt về con. Tôi cũng nhận ra là chỉ cần con cái ở bên cạnh mình, quan tâm mình là niềm hạnh phúc nhất. Nói vậy, không có nghĩa là tôi cho rằng con gái và con út bất hiếu. Chỉ là so với con trai cả, sự hiếu thảo của các con lại thể hiện bằng tiền. Nhưng có một sự thật điều tôi cũng như là người già cần nhất lúc này đó chính là mong muốn các con ở bên cạnh mình.


Bình luận (0)
Ý kiến của bạn

Cùng chuyên mục

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.