Hà Nội
23°C / 22-25°C

Anh rể đột ngột đến ở nhờ, mới vài hôm vợ chồng tôi đã phải bỏ cả tủ đồ

Thứ bảy, 14:32 07/09/2024 | Tâm sự

Không phải chúng tôi kì thị anh rể hay chê bai phân biệt nhà quê, nhưng anh rể ở bẩn không chịu được.

“Anh ra Hà Nội mấy tuần để học lái xe, thuê khách sạn nhà nghỉ ngắn ngày tốn kém nên cậu mợ cho anh ở nhờ nhé!”.

Chỉ nhắn mỗi một câu đó xong là anh Công qua thẳng nhà tôi luôn. Anh không báo trước cho vợ chồng tôi câu nào cả, bắt xe xuống đến Hà Nội rồi anh mới nhắn lấy lệ khiến chồng tôi khó chịu vô cùng.

Vì nể mặt chị gái ruột nên chồng tôi chưa bao giờ cãi vã với anh Công, nhưng cơ bản thì chồng tôi không hợp anh rể chút nào. May mà chồng tôi ở xa chứ ở gần thì quanh năm sinh chuyện với anh rể.

Tôi thì không thích cũng chẳng ghét anh Công. Cả năm chúng tôi chỉ đụng mặt nhau vài lần khi gia đình có việc hoặc họp mặt lễ Tết. Trên mạng xã hội anh ấy cũng hay bình luận nói năng linh tinh nhưng tôi toàn kệ. Nếu anh Công nói câu nào vô duyên quá thì tôi âm thầm xóa đi, chứ cũng chưa xích mích với anh ấy câu nào.

Lần này anh rể xuất hiện quá đột ngột nên vợ chồng tôi chưa kịp chuẩn bị gì cả. Tôi nhắn tin nói chuyện với chị chồng thì bà ấy thở dài: “Chị đã bảo sắp bão rồi đừng có đi nhưng anh mày cứ nằng nặc đòi lên Hà Nội”.

Mặc dù rất không vui nhưng tôi cũng đành xin sếp về sớm để đi chợ mua thêm chút thức ăn. Anh Công vừa đến đã nằm luôn ra sofa ngủ, kêu ngồi xe khách lâu mệt mỏi quá. Giày vứt chỏng chơ ở cửa làm tôi phải nhặt gọn hộ. Tất anh rể không tháo ra hôi rình. Tôi ngửi mùi buồn nôn quá mà không dám nói, phải nhắn tin bảo chồng về nhanh.

Bữa cơm tối anh Công cứ ép chồng tôi uống rượu. Lý do là anh em lâu ngày không gặp, với lại “truyền thống” ăn cơm nhà là phải có rượu mới ngon. Rượu vào lời ra, anh Công toàn nói linh tinh khiến cả nhà tôi phát nản.

Uống xong anh lăn ra ngủ giữa phòng khách để vợ chồng tôi tự dọn dẹp “bãi chiến trường”. Con gái tôi cứ phụng phịu chê bác nồng nặc mùi rượu, chê bác ngáy to, tôi đành dỗ nó bảo cố chịu đựng vài hôm rồi bác về.

Rồi bi kịch thực sự bắt đầu khi sáng hôm sau cả nhà tôi cùng đi vắng. Có mỗi mình anh Công ở nhà, tôi xem camera thì thấy anh ngủ dậy rõ muộn. Sau đó anh ra ngoài ăn trưa, lúc trở về anh hồn nhiên chui vào phòng ngủ của vợ chồng tôi làm gì không rõ.

Anh rể đột ngột đến ở nhờ, mới vài hôm vợ chồng tôi đã phải bỏ cả tủ đồ- Ảnh 1.

Lát sau tôi mới biết chuyện gì xảy ra. Ông anh rể vô duyên tự ý lấy bộ đồ khác của chồng tôi ra để thay. Tôi chợt nhớ ra tối hôm trước anh Công chẳng tắm rửa gì cả, ăn uống xong lăn ra ghế ngủ luôn.

Nghĩ đến đây tôi đã xác định vứt bộ đồ anh rể tự tiện lấy mặc rồi. Tôi nhắn tin cho chồng mách chuyện, anh ấy thở dài tiếc cái áo vừa mua chưa mặc mấy.

Đến lúc anh rể lột cái áo sơ mi ra thì chúng tôi lại càng sốc hơn khi phát hiện anh bị… hôi nách! 2 bên tay áo đẫm mồ hôi, vàng khè, bốc mùi. Thế mà anh Công còn ném chung với giỏ đựng đồ của cả nhà tôi, làm tôi sợ quá phải nhờ chồng bảo anh bỏ áo ra chậu riêng.

Tưởng sau pha đó thì anh rể sẽ biết ngại và tự giác dùng đồ của mình. Nhưng không, tôi đã nhầm. Anh Công “mặt dày” hơn chúng tôi nghĩ. Anh ấy mang cái áo sơ mi mượn của chồng tôi ra tiệm giặt, rồi hôm sau tiếp tục lấy một chiếc áo khác của chồng tôi mà chẳng hỏi han câu nào.

Tôi bức xúc quá nên hỏi thẳng anh Công là tại sao mang theo một túi hành lý mà lại không dùng, cứ tự ý lấy quần áo của chồng tôi mặc. Anh giơ nách lên gãi khiến con gái tôi bịt mũi chạy vào phòng, cười cười bảo tại quần áo anh cũ quá, mặc đi học lái xe thấy ngại. Chồng tôi tế nhị bảo mặc chung đồ vậy không tiện, nhưng anh Công vẫn khăng khăng là 2 anh em có chung số đo nên mượn vài hôm đâu có sao.

Sáng nay chị chồng tôi gọi cho anh Công bảo về quê giúp gia đình chống bão. Bố mẹ già cả rồi không làm gì được, 2 đứa con của anh chị còn nhỏ, nhà có người đàn ông trụ cột thì vẫn yên tâm hơn. Vợ chồng tôi cũng động viên anh bắt xe về quê luôn cho kịp trước khi bão tới. Nhỡ mưa to gió lớn có vấn đề gì thì anh còn đứng ra gánh vác, chứ nhà toàn người già, phụ nữ với trẻ con thì làm sao yên tâm được.

Khuyên hết nước hết cái mà anh Công vẫn kiên định “bám trụ” ở thủ đô. Anh bảo cơn bão chỉ chừng 1-2 ngày là tan, không có gì phải căng để anh lặn lội bắt xe về. Vợ chồng tôi bất lực chẳng biết nói sao nữa. Báo đài thông tin liên tục về sự nguy hiểm của siêu bão Yagi, thế mà anh rể tôi cứ ung dung như kiểu cơn mưa rào!

Không đuổi anh rể đi được nên chúng tôi đành kệ. Rồi tự dưng chiều nay lúc tan cơn dông thì một người bạn cùng quê với anh rể gọi điện rủ đi uống bia “đón bão”, thế là anh lại hồn nhiên vào phòng ngủ của vợ chồng tôi để mượn thêm cái áo mới nữa!

Đống quần áo để riêng của anh Công mấy ngày qua đã chất thành núi ngoài logia rồi. Tôi vừa bước ra chỗ máy giặt thì mùi hôi xộc thẳng lên mũi.

Thực sự không phải tôi kì thị anh Công đâu, nhưng chân anh ấy đã chua rồi, nách cũng bị hôi nặng nữa! Anh ấy còn bị hôi mồm do nghiện thuốc lá, mùi khói khét lúc nào cũng bám trên người làm ai đứng gần cũng thấy nhức óc. 2 ngày mới thấy anh ấy đi tắm 1 lần, vậy mà không thèm dùng xà phòng hay xịt khử mùi gì. Ở bẩn đến mức cả nhà tôi cùng sợ.

Chịu không nổi nên tôi nhắn hỏi chị chồng là tại sao chị có thể sống với anh Công ngần ấy năm. Chị xấu hổ quá nên bảo mợ đừng hỏi chuyện đó nữa. Cưới về rồi chị ấy mới biết những tật xấu của chồng, dù chị đã nhắc nhở anh rất nhiều về chuyện giữ vệ sinh cá nhân, còn bỏ tiền ra mua đủ loại thuốc xịt cho anh Công chữa hôi chân với nách. Nhưng anh ấy không dùng cái gì hết. Anh cợt nhả nói với vợ là “hữu xạ tự nhiên hương”.

Đã vô duyên lại còn đứt dây xấu hổ, ông anh rể "bốc mùi" này ở nhà tôi trú bão thêm mấy hôm thì cả gia đình ngộp thở mất. Chồng tôi đã nghiến răng vứt khá nhiều đồ trong tủ đi vì anh rể rồi. Giờ tôi phải nói khéo như nào anh Công mới chịu chuyển ra ngoài ở đây?

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy

Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy

Tâm sự - 2 giờ trước

GĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.

Tôi giữ chặt 3 tỷ đồng tiền đền bù đất khi con cái xin chia: Tuổi già phải sống cho mình

Tôi giữ chặt 3 tỷ đồng tiền đền bù đất khi con cái xin chia: Tuổi già phải sống cho mình

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Nhận hơn 3 tỷ đồng tiền đền bù giải tỏa nhà, tôi đã quyết định giữ lại toàn bộ. Không phải vì tôi không thương con, mà bởi tôi hiểu rằng muốn sống bình yên tuổi già, trước tiên phải tự bảo vệ chính mình.

Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu

Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Bữa cơm đang ăn dở thì con dâu đặt bát xuống: “Mẹ, có chuyện này con muốn bàn với mẹ một chút”.

Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con

Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Du lịch khi nghỉ hưu là lựa chọn của nhiều người để tận hưởng cuộc sống. Tuy nhiên, nếu không chuẩn bị kỹ, tuổi già có thể đối mặt với những rủi ro khó lường.

Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà

Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà

Tâm sự - 1 ngày trước

Dù đã lấy tôi được 5 năm nhưng cứ 2 tuần một lần, vợ tôi lại sang nhà mẹ chồng cũ để dọn dẹp, chăm sóc bà; nhiều hôm bận sang muộn là bà gọi điện giục.

Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời

Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tử tế cho hàng xóm vay 22 triệu đồng để đi viện trong lúc nguy cấp, tôi không hề nghĩ rằng vài ngày sau khi nhận lại tiền, mình lại rơi vào tình huống “đứng hình”.

Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn

Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng tôi quyết định nhìn thẳng vào thực tế và đưa ra một số lựa chọn cho chặng đường về già.

10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".

Top