'Anh yêu đã ngủ chưa?' - tin nhắn trên điện thoại của chồng làm tôi đau đớn
Tôi một mình lang thang trong đêm cuối đông lạnh. Tôi biết, con tôi đang chờ mẹ. Những cuộc điện thoại chồng gọi tìm cũng đổ chuông liên hồi. Nhưng tôi không còn muốn về nhà...

Tôi không biết mình sẽ đối diện với chồng như thế nào vào những ngày sắp tới. Tôi đã từng nói với chồng: Chỉ cần anh nói thật, chỉ cần anh thật lòng hối lỗi, em sẽ tha thứ cho anh. Thế mà khi anh nói thật rồi, lòng lại đớn đau không chịu nổi.
Vợ chồng tôi đã bắt đầu hôn nhân bằng một tình yêu rất đẹp dẫu khi đó "hai bàn tay trắng nghèo xơ xác nghèo". Cả hai đã vì yêu thương nhau mà cùng vượt qua bao khó khăn, cùng cố gắng. Hơn mười năm trôi qua, cả hai đã sắp chạm ngưỡng tuổi bốn mươi, kinh tế bắt đầu ổn, con cũng bắt đầu lớn, tưởng đã có thể cùng nhau bước những bước thảnh thơi hơn trên đường đời. Ấy vậy mà chỉ một dòng tin nhắn tôi vô tình đọc được trong điện thoại của chồng đã khiến mọi thứ đổ sập như vừa qua cơn bão lớn.
"Anh yêu đã ngủ chưa?" - Tôi đã đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy trên màn hình điện thoại của chồng đúng lúc anh vừa buông điện thoại vào nhà vệ sinh. Và đó cũng là tin nhắn duy nhất của hai người họ. Những tin nhắn trước chắc chắn chồng tôi đã cẩn thận xóa đi rồi. Người phụ nữ này là ai mà dám gọi chồng tôi bằng anh yêu? Họ như thế từ bao giờ? Chồng tôi không thể làm như vậy được.
Đó là một đêm không ngủ, một đêm đầy nước mắt của tôi. Còn anh, lúc đầu nói ai đó nhắn nhầm, sau rồi lại bảo đồng nghiệp trêu nhau. Tôi bảo anh gọi lại xác thực cho tôi, anh không dám gọi. Cả đêm anh ngồi im lặng nghe tôi tra vấn, trước sau gì cũng chỉ một câu "mọi chuyện không như em nghĩ đâu".
Suốt một tuần trôi qua tôi không nói gì, bởi những điều có thể nói bây giờ đều không dễ nghe. Chồng tôi cũng bắt đầu thấy ngột ngạt. Anh hỏi tôi:
- Nói cho anh biết, em muốn anh làm gì?
- Nói thật.
- Nói thật cái gì, anh không thể nhận điều anh không làm chỉ vì em muốn nghe nó.
- Chuyện xảy ra thì cũng xảy ra rồi. Nếu anh biết anh sai, chỉ cần anh nói thật, dù đau lòng em cũng sẽ tha thứ cho anh. Nếu ngay cả việc thật lòng với em anh cũng không còn làm được, mọi chuyện coi như kết thúc.
- Em à, chuyện bắt đầu từ ngày thành phố thực hiện giãn cách xã hội và công ty anh phải làm việc "ba tại chỗ". Lúc đầu chỉ là trêu đùa nhau cho vui, sau rồi xao lòng lúc nào không rõ. Nhưng anh thề, bọn anh chưa làm gì vượt quá giới hạn.
Tôi nhớ dạo đó suốt một tháng anh không được về nhà. Hai đứa con nhớ anh, ngày nào cũng đòi gọi điện. Đêm nào anh cũng nhắn tin nói nhớ vợ nhớ con, ở gần mà xa xôi quá đỗi. Thật ra anh đâu có buồn đến thế, anh đã có tình mới chớm nở rất nhanh. Từ ấy đến nay đã bao lâu? Nửa năm rồi. Nửa năm anh lừa dối vợ mà còn cho rằng mình chưa làm gì quá đáng? Hay cho hai từ "bọn anh" mà anh vừa nói. Tôi đã cố tìm mọi cách để cho anh nói sự thật. Nhưng khi anh nói sự thật ra rồi, lòng lại đớn đau không chịu nổi. Tôi lao ra khỏi nhà, trong lồng ngực, tim rất đau.
"Em về đi, đừng làm các con sợ. Nếu có người phải rời khỏi nhà thì người đó là anh. Anh sai rồi, thật sự sai rồi. Tha thứ cho anh". Tôi nhét điện thoại lại vào túi, gạt nước mắt, tự nhiên thấy lòng mạnh mẽ hơn bao giờ. Phải rồi, tôi đâu làm gì có lỗi mà đêm hôm khuya khoắt phải lang thang trong gió lạnh như thế này. Các con tôi thấy mẹ chưa về chắc cũng không thể ngủ. Nghĩ đến đó, tôi hướng thẳng đường về nhà.
Tôi đã nghĩ mình có thể cho chồng cơ hội. Tôi đã thử, nhưng nỗi đau phản bội không dễ lành. Nó giày vò tôi từng ngày từng đêm. Tôi lại ném nó sang chồng mình để anh cũng phải chịu đựng. Anh cố chịu đựng vì anh nói vẫn còn yêu tôi. Tôi cũng yêu anh, nhiều đến nỗi hình như không còn chỗ cho sự bao dung nữa. Ai đó có nói rằng, sống chung mà khổ quá thì ly hôn đi. Tôi đã từng nghĩ đến điều đó, nhưng lạ là dù cuộc sống hiện tại không như mong muốn, cả tôi và chồng cũng đều không sẵn sàng cho chuyện ly hôn.
Sau này có vài người hỏi tôi, họ nghi ngờ chồng ngoại tình, làm cách nào để biết rõ sự thật. Tôi hỏi họ muốn gì khi muốn tìm rõ sự thật? Nếu thực sự chồng họ ngoại tình, họ còn có thể sống với nhau không? Nếu còn sống với nhau, liệu có thể tin tưởng và tôn trọng nhau như đã từng?
Tìm cho tới tận cùng sự thật chính là chạm tới đáy nỗi đau. Nếu biết rõ chân tướng để mạnh mẽ đường ai nấy đi thì hãy làm. Còn nếu nhắm trái tim mình yếu đuối quá, thì hãy cứ tin vào lời ngụy biện thanh minh của chồng mà sống tiếp, mà tin tưởng, rồi yêu thương bản thân mình nhiều hơn. Nếu không còn duyên, dù mình có không cố tình tìm, sự thật có ngày cũng tự phơi bày cho mình thấy. Khi đó, có nghĩa là duyên đã hết rồi.
Lại có người hỏi tôi: Làm sao để có thể tin một người đã từng lừa dối mình? Tôi nghĩ là không thể. Giống như một người đã từng ăn trộm, thì ngay cả dáng đi của họ bạn cũng thấy đó là dáng đi của kẻ ăn trộm. Để một người tin tưởng mình hoàn toàn, điều dễ nhất là đừng bao giờ lừa dối hay phản bội họ. Thật tiếc, trong chuyện tình cảm, người găm đạn vào trái tim bạn không phải là kẻ thù mà chính là người bạn tin tưởng nhất. Sự thất vọng, tất nhiên không bao giờ đến từ kẻ thù.
Theo Dân trí
Tưởng con dâu cho quần áo cũ, về nhà mở ra tôi bật khóc khi thấy thứ trong túi áo
Tâm sự - 4 phút trướcGĐXH - Chuyến lên thăm con trai tưởng chừng rất bình thường, nhưng túi quần áo "cũ" mà con dâu đưa trước khi tôi về quê đã khiến tôi bật khóc khi mở ra.
Con gái trầm cảm vì vừa ly hôn 2 tháng bố đã lấy vợ mới
Tâm sự - 4 giờ trướcTôi đang có kế hoạch đi du học, nhưng mọi thứ dừng lại bởi chuyện gia đình. Bố mẹ tôi ly hôn. Vừa ly hôn 2 tháng, bố đã lấy vợ mới và cô vợ của bố đã có bầu 5 tháng.
Từ những mảnh giấy vụn trong cặp sách đứa cháu, vợ lật tẩy âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi của mẹ chồng
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Ngay khi con tôi vừa thi xong Cao đẳng, mẹ chồng lại đòi dọn đến để "dưỡng già", còn chồng tôi thì ép mẹ đẻ phải "nhường chỗ".
Nhập viện một mình ở tuổi 75, tôi chợt hiểu: Tuổi già trông chờ con cái đôi khi là canh bạc
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm dồn tâm sức nuôi dạy 4 người con trưởng thành, tuổi già, tôi vẫn phải một mình vào viện phẫu thuật, tự thanh toán viện phí và tự chăm sóc bản thân.
Của ít làm gì có lòng nhiều, Tết về quê con cháu nào biếu quà to mới được quý
Tâm sự - 1 ngày trướcNgười xưa nói "của ít lòng nhiều" nhưng sau nhiều cái Tết về quê, tôi thấy ngược lại, ai quà to, lì xì lớn mới được coi trọng, người "của ít" cứ như vô hình.
Đóng góp nhiều tiền cho dòng họ thì được trọng vọng hơn, có gì sai?
Tâm sự - 1 ngày trướcSự khác biệt về đối xử giữa cháu giàu và cháu nghèo dễ gây tổn thương, nhưng cần nhìn thẳng vào thực tế: Vai trò, vị thế của con người không phải luôn giống nhau.
Bị con rể ép đi viện dưỡng lão để chiếm nhà: Cú đáp trả đanh thép của bà mẹ vợ cao tay
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - "Mẹ ạ, mẹ ở một mình trong căn nhà rộng thế này thật là lãng phí". Câu nói tưởng chừng như quan tâm của con rể lại là khởi đầu cho một âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi trị giá hàng chục tỷ đồng.
Gần 80 tuổi, tôi bàng hoàng khi em út quay về đòi chia mảnh đất thờ cúng cha mẹ
Tâm sự - 2 ngày trướcAnh em tôi giờ đều đã ngoài 70 tuổi, có người gần 80 tuổi. Ở cái tuổi này, tôi chỉ mong sức khỏe bình an, con cháu sum vầy nhưng không ngờ mới đây em út lại đòi họp gia đình để chia mảnh đất tôi đang ở là hương hỏa của bố mẹ để lại.
Chồng tôi nằm viện 2 tháng không anh em nào đến trông nom nhưng lúc xây nhà lại "mặt dày" nhờ giúp 200 triệu
Tâm sự - 2 ngày trướcCuộc sống của vợ chồng tôi vừa chớm ổn định trở lại thì chuyện mới nảy sinh.
Bước vào tuổi già mới hiểu: Mất đi điều này thì tiền bạc cũng vô nghĩa
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi già, nếu đánh mất điều này, những năm tháng cuối đời rất dễ rơi vào cô đơn và trống trải.
Tôi từng nghĩ sinh con là bảo hiểm tuổi già, đến khi nghỉ hưu mới hiểu mình đã nhầm
Tâm sựGĐXH - Hạnh phúc không phải là sống thật lâu, mà là khi nghỉ hưu vẫn có điểm tựa cả về tinh thần lẫn tài chính.