Ba năm qua, tôi vẫn tương tư một người đã yên bề gia thất
Sau khi chia tay, anh giận tôi nên đã đi lấy vợ, còn tôi lao vào công việc. Những tưởng tôi đã quên anh.
Tôi và anh gặp và yêu nhau cách đây gần 10 năm, khi đó tôi 14 còn anh 19 tuổi, còn quá sớm phải không ạ, nhưng thật kỳ diệu là tôi khi đó đã biết thế nào là tình yêu thật sự và cũng đã xác định anh sẽ là chồng tôi.
Nhà chúng tôi rất gần nhau, bố mẹ và anh chị của anh cũng rất quý mến tôi. Rồi thời gian cứ trôi đi như vậy, tôi và anh yêu nhau. Tôi ở Hà Nội học và đi làm còn anh thì ở quê trong khoảng thời gian đó cũng đã nhiều lần cãi nhau và chia tay xong rồi lại quay lại. Anh là người tôi có thể kể ra hàng trăm điểm xấu nhưng lại không thể kể ra được ba điểm tốt, nhưng tôi vẫn yêu con người đó mỗi khi ở bên anh tôi thấy mình hạnh phúc.
Đến năm 2011 tôi phải đi đào tạo ở nước ngoài một năm và chúng tôi cũng tính khi nào tôi về sẽ cưới. Sau khi tôi kết thúc, tôi cũng có ý định về nước thì nhận được tin bố tôi ốm nặng, khi đó tôi cần rất nhiều tiền để chữa trị nên tôi quyết định ở lại thêm một năm nữa kiếm tiền (vì tôi là người làm kinh tế chính trong gia đình). Khi bố khỏi bệnh những tưởng mọi thứ đã đã ổn nhưng lại nhận được tin chấn động khác là em trai tôi phạm một sai lầm nghiêm trọng trong cuộc đời nó. Khi đó tôi như người mất phương hướng vậy, tôi không biết phải làm gì, tôi quá mệt mỏi. Tôi chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền giúp bố mẹ lo cho em trai tôi.

Ảnh minh họa.
Tết năm 2013 tôi về nhà ăn Tết, anh luôn bên cạnh tôi, an ủi tôi, quan tâm tôi. Tết xong tôi lại xách vali lên đi. Tôi bảo anh hãy chờ tôi về, chờ tôi thêm hai năm nữa khi nào em trai tôi về rồi mình cưới nhưng anh nói anh không thể chờ được vì bố anh đã già và muốn chúng tôi cưới. Tôi khi đó làm sao có thể cưới được khi em trai và bố tôi như vậy. Tôi bảo anh "hay mình chỉ đăng ký kết hôn thôi chờ em trai em về rồi tổ chức đám cưới sau. Nhà có hai chị em nên em muốn em trai có mặt trong đám cưới của mình". Nhưng anh khi đó không đồng ý. Và tất nhiên tôi đã chọn cách chia tay anh.
Sau khi chia tay tôi chỉ đâm đầu vào làm kiếm tiền còn anh sau một thời gian giận tôi cũng đã lấy vợ (người vợ này anh không yêu chỉ vì giận tôi nên anh mới lấy). Hai năm sau gia đình tôi ổn hơn, bệnh của bố đã khỏi hẳn em trai tôi cũng sắp về và tôi vẫn cứ một mình như vậy ở xứ người. Tôi cứ nghĩ tôi đã quên anh ấy nhưng vừa rồi tôi về Việt Nam ăn Tết và chúng tôi tình cờ gặp lại. Chúng tôi nói chuyện, yêu thương có, trách móc có, hối tiếc có. Nhưng tất cả đã quá muộn màng, anh đã có vợ và gia đình rồi. Nhưng chúng tôi vẫn còn yêu nhau, mỗi lần nhìn thấy anh tim tôi nhói đau. Gia đình anh ấy vẫn rất yêu quý tôi và rất tiếc khi tôi không làm dâu con trong nhà. Trong những lần nói chuyện anh muốn chúng tôi có con với nhau và tôi cũng muốn vậy vì anh là mối tình đầu của tôi và cũng là duy nhất cho đến thời điểm hiện tại. Nhưng nếu như vậy thì tôi sẽ có lỗi với vợ của anh. Tôi phải làm sao đây?
Vợ của anh khi biết tôi về nước đã rất hoang mang lo sợ, cô ấy đã tìm tôi trên mạng xã hội và cũng nói chuyện với tôi rất nhiều. Cô ấy cũng nghe mọi người trong gia đình anh kể về tôi. Tôi không biết phải làm sao? Trước đây vì gia đình tôi đã để mất anh ấy. Mọi người cho tôi lời khuyên.
Theo Liên Phan
Ngôi sao
Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng lặng lẽ gặp 'tình địch' và cái kết
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Phát hiện vợ ngoại tình, tôi không làm ầm ĩ, không truy hỏi. Thay vào đó, tôi chọn cách gặp người đàn ông kia. Chính cuộc trò chuyện tưởng chừng bình thường ấy lại trở thành bước ngoặt cứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ đổ vỡ.
Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình
Tâm sự - 8 giờ trướcSau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ tin vào đàn ông và tình yêu, thế rồi anh đến giúp tôi hiểu rằng thế nào là người đàn ông tốt thực sự, anh không chỉ làm chồng, mà còn là người cha đầy yêu thương và trách nhiệm của con gái tôi.
Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này
Tâm sự - 12 giờ trướcTôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.
Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Không ít người cho rằng mua nhà ở thành phố, đón cha mẹ lên sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn. Thế nhưng câu chuyện của tôi lại cho thấy một sự thật khác.
Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này
Tâm sự - 21 giờ trướcGiờ đây, khi chồng cũ lâm bệnh nặng, tôi muốn đưa về chăm sóc vì nghĩ hết tình còn nghĩa, nhưng các con lại phản đối quyết liệt.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.
Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải buổi họp lớp nào cũng đáng tham dự. Có những cuộc gặp khiến ta vui vẻ, mở rộng mối quan hệ, nhưng cũng có những buổi chỉ mang lại sự mệt mỏi.
Không có con, tôi dồn hết cho cháu gái mong nương tựa về già, sự thật trong bệnh viện khiến tôi tỉnh ngộ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Vì biết mình không có con, tôi luôn nghĩ đến cuộc sống về già và đặt nhiều hy vọng vào cháu gái.
Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tình bạn lâu năm đôi khi không cần mâu thuẫn lớn, chỉ cần thiếu liên lạc cũng đủ khiến khoảng cách ngày càng xa.
Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Người ta nói đàn ông hiếm khi rơi nước mắt, nhưng ở tuổi 70, tôi đã bật khóc khi cầm tờ giấy do chính con trai viết.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sựGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.