Bài học làm chồng
Quân cưới vợ sau vài ba cuộc tình dang dở, lại toàn bị người ta chủ động chia tay trước. Cũng vì vậy mà cả nhà gọi khinh là cậu út... khờ. Tất nhiên chỉ nói lén thôi, chứ dù gì Quân cũng là thầy giáo dạy văn ở một trường THPT có tiếng ngoài thị trấn, tuổi đã ngoài 30.
Thật ra, mối tình này cũng sém trớt quớt, vì nhiều lý do trời ơi mà má Quân đưa ra như: con gái ở chợ không biết làm gì, đã vậy còn làm cô giáo, lại dạy môn toán, lớn hơn Quân hai tuổi, cao hơn một phân, nặng hơn mấy ký. May là kỳ này Quân biết tranh thủ họ hàng, nhờ người này người kia nói vô giùm một tiếng, má Quân mới chịu bước tới nhà người ta dạm ngõ. Buổi sáng chuẩn bị sang nhà gái nói chuyện mà má vẫn còn trù trừ, đi ra đi vô ứ hự, ngữ này về nắm đầu chồng quay như dế cho coi.
Má Quân lo cũng phải thôi, vì út Quân là cháu đích tôn, trên cậu có hai người chị, một người có chồng, một người chưa. Nhà có ba người đàn bà và hai người đàn ông - cha và anh rể - chưa ai dám nói nặng cậu một lời. Một phần vì Quân hiền lành, sống tốt với mọi người, phần khác là do không ai muốn bị mang tiếng hiếp đáp người... khờ. Điều đó mới thiệt tức cười. Tức cười hơn là chính do Quân nghiệm ra, cậu dạy văn, yêu thơ phú, thuộc týp người nhạy cảm mà. Có lần, ngồi giữa những người bạn thân, sau một vài ly đế, Quân khề khà: Ai làm vợ tui sẽ khổ lắm. Không phải khổ vì tui, mà khổ vì những người thương tui.
Đến buổi học của người chị gái chưa chồng mới là ngán ngược. Quân được chị hẹn ra một quán cà phê sân vườn rồi bắt đầu thầm thì. Chị vốn kỹ tính, nói nhỏ, xài lại càng nhỏ hơn. Quân phải cố gắng lắm mới nghe được lời chị dạy, đại khái là chị cũng chậm chồng chị biết, gái cỡ tuổi này, công việc ổn định, không đua đòi ăn chơi, chắc chắn thế nào cũng có chút vốn lận lưng. Nếu vợ thiệt thà khai báo hết với chồng thì tốt, còn không em phải để ý coi vợ có ý đồ gì khác không, vợ có hay than thở chuyện tiền bạc không? Thường xuyên than túng thiếu cũng là một dấu hiệu của người keo kiệt, nếu vậy thì em không nên đưa hết thu nhập cho vợ quản lý, sẽ rất khó xin lại khi cần... Túm lại, bài học của người chị chưa chồng chỉ có một chữ: thủ, là cái tính mà xưa nay Quân ghét cay ghét đắng, nhưng vẫn phải cố gật gù nghe cho xong.
Học nhồi, học nhét riết tới ngày cưới, tưởng là xong. Ai dè, sau đó về thăm nhà, dì Năm kêu riêng ra hỏi: Vợ con nó vừa dạy, vừa học suốt, thời giờ đâu đi chợ nấu cơm, lo việc nhà? May là Quân đã được anh rể phụ đạo qua điện thoại, muốn hòa bình, má có hỏi gì đừng nói thiệt, nên cứ tỉnh bơ, dạ, vợ con lo hết, sáng dậy sớm đi chợ nấu cơm, tối thức khuya giặt quần áo, lau nhà, cổ chê con làm không sạch. Dì Năm có vẻ ưng bụng, ờ, vậy tốt, đừng cưng vợ, nó sẽ được trớn làm tới, sau này khó dạy.