Bát bún ốc mẹ vợ mang cho đã hàn gắn được cuộc hôn nhân của tôi
Ăn xong bát bún ốc, tôi quyết định tha thứ cho vợ, từ từ dạy lại cô ấy vậy.
Khi yêu nhau, tôi biết nhà vợ chỉ có 2 chị em gái nên mong muốn của cô ấy là được sống gần bố mẹ để phụng dưỡng ông bà lúc về già. Thế nên tôi đồng ý mua đất xây nhà gần nhà vợ, chứ tôi không sống chung vì tôi không thích ở rể. Chúng tôi sống cách nhà bố mẹ vợ chỉ 4 nhà hàng xóm, thế nên cũng tiện chăm nom.
Thế nhưng không biết có phải vì sống gần bố mẹ quá không mà vợ tôi dần dần "to gan lớn mật", coi thường chồng. Cô ấy lười làm việc nhà đến mức để nhà cửa bừa bộn, bẩn thỉu, cả tuần không quét, không lau nhà. Quần áo vứt khắp mọi nơi, ăn uống xong cũng bỏ bát trong bồn rửa dồn cả ngày mới rửa. Dao thớt bày đầy bàn. Chưa có con cái gì mà cô ấy đã như vậy thì không biết khi có con, nhà cửa có còn là nhà, hay là thành cái chuồng? Tôi nhắc thì vợ bảo: "Anh đi mà dọn", "Sao anh không làm mà lại kêu em?", khiến tôi cạn lời. Tôi cũng thu dọn nhiều rồi nhưng 1 người dọn, 1 người bày thì bao giờ mới gọn gàng sạch sẽ được?
Đấy là về việc nhà, còn việc chăn gối cũng không khá hơn là bao. Giữa chúng tôi không tìm được tiếng nói chung trong vấn đề này. Vợ thường trốn tránh bằng đủ mọi lý do. Khi thì đến ngày "đèn đỏ", lúc lại rét này ngại làm lắm, hay tối nay em buồn ngủ quá... khiến dần dần tôi cũng bị giảm hứng thú.
Càng ngày tôi càng chán vợ. Tôi cũng không muốn về nhà nữa. Mới cưới được 2 năm mà đã thế này thì không biết chúng tôi có thể sống chung với nhau vài chục năm nữa không? Nhiều lần tôi cảm thấy có lẽ mình đã quá vội vàng, đã lấy sai người rồi. Tôi muốn ly hôn để tìm người đồng cảm, người cùng sở thích để làm lại từ đầu. Nhưng cứ nấn ná mãi vì chẳng biết mở lời chia tay như thế nào.
Ăn xong bát bún ốc, tôi quyết định tha thứ cho vợ. (Ảnh minh họa)
Hôm qua tôi về muộn vì cuối năm nên lắm việc. Thế mà về tới nơi, nhà cửa vắng tanh, vợ không nấu cơm mà cũng chẳng có nhà. Gọi điện thì cô ấy bảo đi ăn sinh nhật người bạn. Lúc đó là hơn 7 giờ tối, vừa lạnh vừa đói khiến tôi phát cáu. Tôi dự định khi vợ về, tôi sẽ bàn với cô ấy chuyện ly hôn.
Đúng lúc tôi định đi úp bát mì tôm thì mẹ vợ bấm chuông cửa. Bà mang vào cho tôi 1 chiếc cặp lồng, bên trong là bún ốc thơm phưng phức nóng hổi đầy ụ. Bà bảo: "Mẹ để ý cửa thấy con về nên mang sang cho con ăn kẻo đói".
Trước tới giờ, tôi còn ở lại đây được cũng vì có bố mẹ vợ quá tốt. Tôi chưa thấy vợ chăm nom được gì cho bố mẹ mà chỉ thấy ông bà chăm sóc lại chúng tôi. Tôi vừa ăn bát bún, vừa nghe bà nói chuyện nào là mới bán được 50 ngàn tiền rau, ông thì vừa mua lứa gà về nuôi đến Tết cho tôi 2 con mang biếu nhà nội... Tôi thương ông bà nhưng biếu tiền thì ông bà không nhận, bà bảo vẫn còn khỏe, vẫn làm được nên chưa thiếu thốn đến mức cầm tiền của các con. Sau này về già thì nhờ vả chúng tôi. Nghe thế nên nếu giờ mà tôi ly hôn thì phụ lại tấm lòng ông bà, về già ông bà trông cậy vào ai đây? Vợ tôi còn chẳng lo nổi bản thân cô ấy thì làm sao lo được cho bố mẹ già.
Ăn xong bát bún ốc, tôi quyết định tha thứ cho vợ, từ từ dạy lại cô ấy vậy. Tôi sẽ phải cứng rắn hơn trong việc siết lại kỷ cương của gia đình, đưa vợ vào đúng vai trò của mình để còn sinh con cho bố mẹ vợ sớm được bế cháu, bởi vì tôi thương ông bà như bố mẹ ruột của mình!
Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà
Tâm sự - 42 phút trướcMảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.
Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.
Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.
42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.
Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu không chỉ là dấu mốc kết thúc công việc mà còn là lúc nhiều người bắt đầu nhìn lại các mối quan hệ xung quanh mình.
Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 20 năm gặp lại, điều khiến tôi buồn nhất trong buổi họp lớp không phải khoảng cách giàu nghèo, mà là cách bạn bè nhìn nhau qua mức lương mỗi tháng.
Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra, điều khiến người già sợ nhất không phải bệnh tật hay cái chết, mà là cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.
Tuổi già giữ tiền quá chặt, tôi càng đẩy con cháu ra xa mà không hề hay biết
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 70, tôi từng tin chỉ cần có nhiều tiền tiết kiệm thì tuổi già sẽ an toàn. Tôi tính toán từng đồng, hạn chế mọi khoản chi và luôn tự nhủ phải giữ thật chặt "tiền dưỡng già".
Ngoại tình trong lúc tuyệt vọng, tôi trả giá bằng cuộc hôn nhân tan nát
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau những tháng ngày hôn nhân ngột ngạt vì nợ nần và cờ bạc, tôi đã phạm sai lầm khi ngoại tình. Biết chuyện, mẹ chồng lập tức thay khóa cửa, cấm tôi gặp con.
42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?
Tâm sựGĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.