Bát bún ốc mẹ vợ mang cho đã hàn gắn được cuộc hôn nhân của tôi
Ăn xong bát bún ốc, tôi quyết định tha thứ cho vợ, từ từ dạy lại cô ấy vậy.
Khi yêu nhau, tôi biết nhà vợ chỉ có 2 chị em gái nên mong muốn của cô ấy là được sống gần bố mẹ để phụng dưỡng ông bà lúc về già. Thế nên tôi đồng ý mua đất xây nhà gần nhà vợ, chứ tôi không sống chung vì tôi không thích ở rể. Chúng tôi sống cách nhà bố mẹ vợ chỉ 4 nhà hàng xóm, thế nên cũng tiện chăm nom.
Thế nhưng không biết có phải vì sống gần bố mẹ quá không mà vợ tôi dần dần "to gan lớn mật", coi thường chồng. Cô ấy lười làm việc nhà đến mức để nhà cửa bừa bộn, bẩn thỉu, cả tuần không quét, không lau nhà. Quần áo vứt khắp mọi nơi, ăn uống xong cũng bỏ bát trong bồn rửa dồn cả ngày mới rửa. Dao thớt bày đầy bàn. Chưa có con cái gì mà cô ấy đã như vậy thì không biết khi có con, nhà cửa có còn là nhà, hay là thành cái chuồng? Tôi nhắc thì vợ bảo: "Anh đi mà dọn", "Sao anh không làm mà lại kêu em?", khiến tôi cạn lời. Tôi cũng thu dọn nhiều rồi nhưng 1 người dọn, 1 người bày thì bao giờ mới gọn gàng sạch sẽ được?
Đấy là về việc nhà, còn việc chăn gối cũng không khá hơn là bao. Giữa chúng tôi không tìm được tiếng nói chung trong vấn đề này. Vợ thường trốn tránh bằng đủ mọi lý do. Khi thì đến ngày "đèn đỏ", lúc lại rét này ngại làm lắm, hay tối nay em buồn ngủ quá... khiến dần dần tôi cũng bị giảm hứng thú.
Càng ngày tôi càng chán vợ. Tôi cũng không muốn về nhà nữa. Mới cưới được 2 năm mà đã thế này thì không biết chúng tôi có thể sống chung với nhau vài chục năm nữa không? Nhiều lần tôi cảm thấy có lẽ mình đã quá vội vàng, đã lấy sai người rồi. Tôi muốn ly hôn để tìm người đồng cảm, người cùng sở thích để làm lại từ đầu. Nhưng cứ nấn ná mãi vì chẳng biết mở lời chia tay như thế nào.
Ăn xong bát bún ốc, tôi quyết định tha thứ cho vợ. (Ảnh minh họa)
Hôm qua tôi về muộn vì cuối năm nên lắm việc. Thế mà về tới nơi, nhà cửa vắng tanh, vợ không nấu cơm mà cũng chẳng có nhà. Gọi điện thì cô ấy bảo đi ăn sinh nhật người bạn. Lúc đó là hơn 7 giờ tối, vừa lạnh vừa đói khiến tôi phát cáu. Tôi dự định khi vợ về, tôi sẽ bàn với cô ấy chuyện ly hôn.
Đúng lúc tôi định đi úp bát mì tôm thì mẹ vợ bấm chuông cửa. Bà mang vào cho tôi 1 chiếc cặp lồng, bên trong là bún ốc thơm phưng phức nóng hổi đầy ụ. Bà bảo: "Mẹ để ý cửa thấy con về nên mang sang cho con ăn kẻo đói".
Trước tới giờ, tôi còn ở lại đây được cũng vì có bố mẹ vợ quá tốt. Tôi chưa thấy vợ chăm nom được gì cho bố mẹ mà chỉ thấy ông bà chăm sóc lại chúng tôi. Tôi vừa ăn bát bún, vừa nghe bà nói chuyện nào là mới bán được 50 ngàn tiền rau, ông thì vừa mua lứa gà về nuôi đến Tết cho tôi 2 con mang biếu nhà nội... Tôi thương ông bà nhưng biếu tiền thì ông bà không nhận, bà bảo vẫn còn khỏe, vẫn làm được nên chưa thiếu thốn đến mức cầm tiền của các con. Sau này về già thì nhờ vả chúng tôi. Nghe thế nên nếu giờ mà tôi ly hôn thì phụ lại tấm lòng ông bà, về già ông bà trông cậy vào ai đây? Vợ tôi còn chẳng lo nổi bản thân cô ấy thì làm sao lo được cho bố mẹ già.
Ăn xong bát bún ốc, tôi quyết định tha thứ cho vợ, từ từ dạy lại cô ấy vậy. Tôi sẽ phải cứng rắn hơn trong việc siết lại kỷ cương của gia đình, đưa vợ vào đúng vai trò của mình để còn sinh con cho bố mẹ vợ sớm được bế cháu, bởi vì tôi thương ông bà như bố mẹ ruột của mình!
32 tuổi yêu lần đầu, tôi chết lặng khi biết sự thật trần trụi về chồng sắp cưới
Tâm sự - 10 giờ trướcTôi dâng hiến cái quý giá nhất của người con gái không phải vì mù quáng, mà vì tôi tin và xác định chuyện lâu dài. Nhưng tất cả đã vỡ vụn khi sự thật trần trụi được phơi bày….
40 tuổi nhìn lại, điều đáng giá nhất tôi có không phải sự nghiệp mà là tiền tiết kiệm
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Bước qua tuổi 40, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại cảm giác an toàn và chủ động nhất không phải là thu nhập cao hay địa vị xã hội, mà là một khoản tiền tiết kiệm đủ vững vàng.
Chồng cũ xách quà sang nhà bố mẹ đẻ tôi xin tái hợp liên tiếp 4 ngày Tết, tôi nhìn cảnh đấy mà thấy ám ảnh
Tâm sự - 12 giờ trướcTôi nhìn anh, thấy gương mặt quen thuộc ấy, vừa gần vừa xa.
Có thai 3 tháng, tôi và 2 con nhỏ bị người đàn ông hứa cưới quay về với vợ cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi tìm được người đàn ông cũng từng đổ vỡ nuôi 2 đứa con, tôi nghĩ mình đã tìm được một bến đỗ mới. Nhưng không phải như vậy, khi tôi có thai anh đã đưa con quay về với người vợ cũ...
3 năm nuôi đứa trẻ bị bỏ rơi, tôi chết lặng khi ADN cho kết quả không thể ngờ tới
Tâm sự - 1 ngày trướcSau 7-8 năm hôn nhân không con cái, niềm vui khi nhận nuôi một bé sơ sinh bị bỏ rơi đã hóa thành cú sốc lớn nhất đời tôi bởi kết quả ADN cho thấy đứa trẻ chính là con ruột của chồng.
32 tuổi với thu nhập 100 triệu ở TP.HCM, tôi có nên từ bỏ để ra Hà Nội lấy chồng?
Tâm sự - 2 ngày trướcỞ tuổi 32, khi sự nghiệp đang ở giai đoạn tốt nhất với mức thu nhập gần 100 triệu đồng/tháng tại một tập đoàn lớn ở TP.HCM, tôi lại đứng trước lựa chọn bỏ việc để ra Hà Nội lấy chồng vì nhà bạn trai nhất quyết không cho con trai theo vợ hay tiếp tục ở lại…
Tôi muốn có thai để bạn trai "mạnh dạn" chấm dứt cuộc sống ngột ngạt với vợ
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi yêu anh từ những câu chuyện anh kể về cuộc hôn nhân ngột ngạt của mình. Anh nói đang đứng trước ngưỡng cửa ly hôn, nhưng đang đắn đo vì 2 con nhỏ.
Bố mẹ cho tôi 10 tỷ mua nhà trước ngày cưới, mẹ người yêu muốn đứng tên hai đứa
Tâm sự - 3 ngày trướcKhi tôi bàn chuyện nhà cửa với gia đình người yêu, mẹ cô ấy thẳng thắn nói yêu nhau thì nhà phải đứng tên cả hai…
Lừa dối vợ trong vỏ bọc người chồng mẫu mực, tôi đánh mất gia đình ở tuổi 45
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi cứ nghĩ vui chơi bên ngoài của mình không ảnh hưởng, nhưng khi mọi thứ vỡ lở, cái giá tôi phải trả là cả một gia đình yên ấm…
Mẹ lên trông con giúp, tôi thương mẹ nghẹn lòng vì chồng xét nét
Tâm sự - 3 ngày trướcMẹ đã vất vả cả đời vì con cái, giờ tuổi cũng không còn trẻ, lên đây chỉ với mong muốn chăm cháu, giúp con đỡ gánh nặng, vậy mà sự xét nét của chồng tôi khiến mẹ tổn thương...
Không thể trông cậy con ruột, tuổi già tôi đón Tết đủ đầy nhờ 3 đứa cháu mình cưu mang năm xưa
Tâm sựGĐXH - Có những quyết định ở tuổi trẻ tưởng như chỉ toàn thiệt thòi, nhưng lại trở thành nền tảng cho một tuổi già bình yên, đủ đầy.