Bé 4 tuổi bị nhốt thang máy: Mẹ vẫn xót
Chị Dư Thị Thanh Thúy - mẹ bé Vinh - khẳng định cả cô giáo và nhà trường đều thiếu thiện chí trong việc khắc phục hậu quả dù chị đã mở ra cho cô giáo một con đường.
> Trần tình của cô giáo nhốt bé 4 tuổi vào thang máy
> “Nếu vô cảm thì không nên làm cô giáo!”
> Nỗi đau của mẹ bé 4 tuổi bị nhốt trong thang máy
Hàng ngày, tôi vẫn bôi thuốc chống sẹo cho cháu. Trong các vết thương con tôi bị thì vết thương gãy 1/3 xương đòn là nặng nhất.
![]() |
|
Bé Vinh khi đang ở trong bệnh viện. |
Con tôi vẫn cộc tính lắm từ khi xuất viện về nhà đến giờ. Các bác sĩ khuyên tôi nên mua nhiều đồ chơi trí tuệ như bộ xếp hình thông minh cho bé chơi để bé hoạt động giải trí nhiều, giảm stress.
Mới đây, tôi có cho bé vào xe đẩy đưa ra công viên Tân Phước gần nhà chơi thì nhiều người nhìn thấy bé bị sẹo nhiều quá nên xúm lại hỏi thăm. Ai dè, bé mặc cảm và đòi mẹ đẩy về nhà. Dù những người xung quanh không biết tai nạn xảy ra với bé nhưng ai cũng hỏi vì thấy vết thương nhiều quá khiến tôi cũng ngại.
Tôi đã mở ra cho cô giáo và nhà trường một con đường đi. Nhưng cô giáo và nhà trường không biết điều. Biết điều ở đây không phải là vấn đề tiền bạc mà là vấn đề con người với con người với nhau.
Từ hôm con tôi về nhà đến giờ, họ không liên lạc hỏi thăm thì anh nghĩ thử xem, họ có biết điều hay không.
Tôi đọc trên báo thấy nhắc đến chuyện cô giáo và nhà trường có xin ghé thăm con tôi nhưng gia đình không có thiện chí, họ nói như vậy là chưa đúng.
Ngay cả chuyện cô giáo đến gia đình khóc lóc năn nỉ cũng vậy. Đó là chuyện sau khi mọi việc các báo đã đăng, chứ trước đó, cô giáo không biết sợ.
Trong ngày đầu xảy ra tai nạn với bé, tôi còn năn nỉ cô giáo: “Cô ơi, làm ơn cho tôi biết con tôi bị sao vậy cô?”, nhưng cô giáo chỉ một mực “Bé bị té (ngã) chị ạ”.
Tôi còn nhớ trong ngày thứ năm con tôi nhập viện, khi bé thấy các cô giáo ở trường vào thăm, bỗng nhiên bé quậy suốt ngày ở bệnh viện khiến cả phòng bệnh không ai ngủ được.
Ngay cả thấy cô giáo, bé cũng không “chào cô” như mọi ngày. Tôi phải nói “Chào chị đi con” bé mới “Chào chị” chứ một mực không chịu “Chào cô”.
Không. Tôi cảm thấy không thích đáng. Bây giờ, tôi đang nghiên cứu vấn đề này vì theo tôi cô giáo đã biết bé kêu cứu nhưng cố tình nhấn nút cho thang máy di chuyển, cái này theo tôi là cố ý gây thương tích. Cô giáo cố ý làm như vậy để cho hả giận.
Đó là việc 7 ngày sau khi bé nhập viện, cô giáo mới đến. Trong khi gần 1 tuần đầu tiên bé Vinh nhập viện, tôi còn không ăn uống, không ngủ, thì sao? Sao cô giáo không thú nhận về việc xảy ra với con tôi ngay từ khi mới phát hiện sự cố?
Cả cô giáo và nhà trường đều chối việc con tôi bị nhốt trong thang máy. Ngay cả khi bác sĩ mời cô giáo, mời hiệu trưởng lên để hỏi xem bé bị gì nhằm thuận lợi cho việc chữa trị, cô giáo vẫn một mực trả lời “bé bị té (ngã)”.
Nhiều ngày sau, khi tôi ngồi phân tích sự việc thì cô giáo mới thú nhận. Nhưng đó là khi cô giáo sợ nhà báo, sợ công an chứ không phải sợ chính sai lầm nghiêm trọng do bản thân gây ra.
| Cô Trần Thị Xuân Nữ: Tôi chỉ có một suy nghĩ là chạy trốn. Thực sự là trong đầu tôi chỉ biết rằng mình khó có cơ hội nào để làm cô giáo nữa. Sau khi xảy ra sự việc, tôi chỉ biết ở nhà. Sự việc như vậy làm sao tôi không xấu hổ và dày vò cho được.
Phụ huynh Bùi Huy Cường: Có lần, tôi và vợ đến chỗ cô giáo ở đón cháu về, thấy hoàn cảnh cô giáo mà chạnh lòng. Cô giáo còn 5 em trai nữa đang đi học cũng ở chung căn phòng trọ. Theo tôi được biết thì lương cô giáo chỉ khoảng 2 triệu đồng mỗi tháng. Bà Chung Bích Phượng - Phó Phòng Giáo dục, tổ trưởng tổ mầm non quận Tân Phú: Lần đầu tiên gặp tôi, cô Nữ chỉ ôm mặt sợ hãi, không nói được câu nào và có biểu hiện của người bị khủng hoảng nặng về tinh thần. Các xơ trong nhóm trẻ phải đưa cô ấy đi bệnh viện rồi mời bác sỹ tâm lý về điều trị. |
Theo Vietnamnet
