Bế tắc với ông chồng 42 tuổi hơi tí là dỗi bỏ cơm, chạy về nhà mẹ mách lẻo
Cưới nhau hơn 10 năm, đến nay tôi thấy hết chịu nổi ông chồng 42 tuổi không chịu lớn, hơi một tí là dỗi bỏ cơm, chạy về nhà mẹ mách tội vợ, khiến bà trách mắng tôi.
Chồng tôi năm nay 42 tuổi, độ tuổi đáng ra phải hết sức trưởng thành và chín chắn theo như suy nghĩ của nhiều người. Tuy nhiên, dường như anh vẫn mãi không chịu lớn so với vẻ ngoài lịch lãm của một người đàn ông trung niên.
Tôi và chồng vốn là bạn học cùng cấp 3. Ngày biết tôi yêu anh, mẹ không ngăn cấm nhưng lại nói: " Con nên suy nghĩ kỹ, nó bằng tuổi con, lại là con một trong nhà, nên con sẽ khó mà nhận được sự quan tâm, chăm sóc như những người khác". Lúc đó, vì quá yêu nên tôi bỏ qua những lời cảnh báo của mẹ, quyết định cưới chỉ sau nửa năm yêu đương. Càng chung sống, tôi càng ngấm những điều mẹ nói.
Lấy nhau xong, hai vợ chồng tôi ở nhà riêng, nhưng gần sát vách nhà bố mẹ chồng. Vì vậy, mọi việc trong nhà tôi, họ nắm được hết. Thời gian đầu mới về làm dâu, tôi thường xuyên bị mẹ chồng gọi sang, trách tôi nấu ăn không hợp khẩu vị chồng, khiến anh khó ăn, phải sang xin cơm nhà bố mẹ.
Tôi đã cố gắng điều chỉnh, nhưng vốn mỗi nhà một thói quen ăn uống nên làm vừa ý anh không đơn giản. Hơn nữa, thay vì góp ý thẳng với vợ, anh thường chỉ thở dài và về mách mẹ khiến tôi rất bối rối khi nghe phản hồi từ phía bà.
Chồng là con một nên mãi vẫn chưa trưởng thành dù đã ngoài 40. (Ảnh minh họa: AI)
Khoảng nửa năm, tay nghề nấu ăn khá lên, tôi không còn phải nghe mẹ chồng nhắc nhở chuyện bếp núc nữa thì hàng loạt vấn đề khác nảy sinh xung quanh cuộc sống của tôi với người chồng con một. Vốn được bố mẹ cưng chiều nên chồng tôi rất hay giận dỗi nếu không vừa ý. Lúc mới cưới, tôi nghĩ hai đứa còn trẻ thì điều đó cũng tạm chấp nhận được. Nhưng rồi 12 năm trôi qua, tuần nào cũng có chuyện khiến anh dỗi làm tôi vô cùng mệt mỏi.
Chồng tôi khi thì dỗi vì vợ đi làm về muộn, không kịp nấu cơm cho anh đúng giờ để kịp hẹn bạn bè đi cà phê tối; khi thì vì vợ chưa kịp là bộ quần áo đi làm của anh, khiến anh mất thời gian mặc lên rồi lại phải thay ra. Cũng có khi chồng dỗi vì tập tài liệu để trong nhà bị thất lạc, hay vì từ chối nhu cầu gần gũi của anh khi đang ốm mệt.
Mỗi lần dỗi, chồng tôi thể hiện ra mặt, hết sức sưng sỉa, sau đó bỏ về nhà mẹ đẻ nằm lì ở đó cả ngày, mặc kệ cả nhà chờ cơm.
Lúc con cái còn bé, tôi nhẫn nhịn sang nhà bố mẹ chồng kéo anh về để làm hòa, để ông bà đỡ ý kiến. Sau này con lớn, tôi đã quá quen với các cơn dỗi của anh nên thường để bọn trẻ sang bên ông bà gọi bố về nhà, không còn phải lóc cóc chạy theo anh xin lỗi như thời trẻ.
Nhưng vấn đề của chồng không chỉ có thế. Mọi việc trong nhà tôi luôn là người đứng ra lo liệu. Mỗi khi có việc cần bàn bạc để quyết định, tôi đem ra trao đổi với chồng, anh đều bảo: "Để anh tham khảo ý bố mẹ xem sao đã!" . Ngay cả tới chuyện công việc của tôi và anh, ở tuổi tứ tuần, chồng vẫn không thể đưa ra ý kiến mà đợi hỏi bố mẹ. Còn các việc lớn nhỏ khác, anh để mình tôi tự lo liệu với lý do bận công việc.
Mười mấy năm sống bên chồng, tôi có cảm giác mình biến thành người đàn ông trong nhà. Không chỉ lo hết chuyện chợ búa, cơm nước, đưa đón con cái hay kèm chúng học hành, đến cả những việc như sửa chữa nhà cửa, điện nước, tôi cũng phải tự lo chứ đừng hòng trông mong vào ông xã. Nhiều lúc gồng mình quá, tôi thực sự đuối sức, stress vô cùng. Còn chồng tôi vốn không phải lo nghĩ gì nên ngày càng phong độ, trẻ đẹp.
Một ngày gần đây, công việc ở công ty bị dồn lại khiến tôi hết sức căng thẳng. Trở về nhà lúc 19h trong trạng thái chán chường, tôi bước vào nhà thì con gái chạy ra thông báo không nấu cơm được vì tắc ống thoát nước, nước dềnh lên hết cả hai bồn rửa.
Quay sang chồng, tôi thấy anh vẫn thản nhiên ngồi xem chương trình thể thao như không có việc gì xảy ra. Bao bực tức dồn lại, tôi gào lên trách móc chồng. Anh có vẻ không hiểu tại sao tôi lại nổi điên như vậy, vì bao lâu nay những việc ấy tôi đều tự mình làm.
Rồi anh đùng đùng nổi giận, bỏ thẳng về nhà mẹ. Còn tôi sau khi lấy lại bình tĩnh cũng đã kịp xử lý phần cống tắc và nấu xong bữa tối. Tuy nhiên, khi dọn mâm cơm lên, tôi bỗng đắng lòng khi nghĩ về cái cảnh gồng mình làm đàn ông trong nhà, có chồng nhưng vẫn có cảm giác cô đơn cùng cực. Vậy là thay vì bảo con sang gọi bố về, tôi và hai đứa ăn cho xong bữa tối và dọn dẹp.
Hôm đó, mẹ chồng nhắn tin cho tôi, mắng tôi để chồng bụng đói chạy sang nhà bà ăn ké. Tôi chỉ dạ vâng cho xong chuyện, nhưng làm lành với chồng và gọi anh về thì thực sự tôi không muốn. Tôi biết, nếu mình im lặng thì chồng sẽ ở lì bên đấy, rồi mẹ chồng lại tiếp tục lấy cớ để mắng tôi không biết giữ hòa khí gia đình.
Tắc cống chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nó kéo theo bao bức xúc tích tụ của tôi trong bằng đấy năm chung sống. Nếu nói gia đình bất hòa chỉ vì cái cống thoát nước, chắc ai cũng phì cười, ai ở tình cảnh tôi chắc sẽ thấu hiểu được tâm tư đó.
Tôi biết nếu cứ nhẫn nhịn và cho qua, những tình huống như thế sẽ lại xuất hiện. Nhưng làm cách nào để chồng chịu trưởng thành lên và hiểu được nỗi khổ của vợ thì thực sự tôi bế tắc. Tôi phải làm gì đây?
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 9 giờ trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 20 giờ trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 1 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 1 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 2 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 3 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 3 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.