Bị bạn trai quen qua mạng xã hội lừa cả tình và tiền
Tôi đã tin anh, nghĩ anh là bến đỗ đời mình, thế mà giờ mất tất cả: đời con gái, niềm tin, tiền bạc.
30 tuổi, không còn trẻ, nếu không nói là đã già với một đời con gái, thế nhưng tôi vẫn mắc sai lầm, nhẹ dạ cả tin, để rồi hôm nay tôi mất cả tình lẫn tiền. Tôi quen anh qua một trang mạng xã hội, anh hơn tôi 8 tuổi. Lúc quen anh, tôi đang gặp chuyện bất hạnh về tình cảm. Anh đã lắng nghe, chia sẻ cùng tôi rất nhiều, tôi cảm thấy mình được an ủi. Rồi anh cũng kể về bản thân, về gia đình, công việc, rồi vì sao anh vẫn còn độc thân. Anh kể từng có mối tình rất sâu đậm, nhưng vì cha già, anh không thể xây dựng gia đình cùng chị ấy vì phải di cư cùng gia đình chị. Các anh chị anh rất thương yêu anh, anh bây giờ là sự quan tâm của gia đình. Cứ thế, mỗi ngày mỗi chút, hình ảnh của anh lớn dần trong tôi.

Ảnh minh họa
Ngày anh bảo thử quen nhau, tôi đã đồng ý. Chúng tôi đã gặp nhau nhiều lần, có những lúc tôi nhớ anh đến cồn cào, đến nghẹt thở. Tôi yêu anh không phải vì tiền vì anh không giàu có, không phải vì anh đẹp trai bởi anh chả đẹp tí nào; chỉ yêu vì tin anh, tin vào những lời anh nói, vào tình yêu ngày xưa của anh, vì tình cảm anh dành cho cha, cho gia đình anh chị em. Nói chung, những điều anh nói tôi đều tin một cách mù quáng. Anh từng mời tôi về nhà anh chơi, bảo như vậy để tôi biết về anh, về gia đình anh nhưng lúc đó tôi vẫn chưa muốn đi. Rồi sau này, khi tôi quyết định đi thì anh vui lắm. Anh bảo tôi về gia đình anh cũng rất quan trọng, vì vậy phải có đủ gia đình để anh giới thiệu về tôi. Nói chung, anh làm tôi có cảm giác mình rất quan trọng. Trong những lúc ấy, tình cảm lên cao trào, tôi đã dâng hiến đời con gái cho anh (sau này còn mấy lần nữa).
Sau đó, cha anh đi bệnh viện, tôi không thể thăm nhà anh, anh không còn nhiều thời gian cho tôi. Anh nói lúc ấy chỉ còn công việc, còn lo cho cha, không còn thời gian. Tôi buồn nhưng cũng không nói gì, chỉ ở bên động viên, quan tâm, chia sẻ cùng anh, không đòi hỏi bất cứ thứ gì. Tôi hiểu anh có quá nhiều thứ để lo. Rồi anh bảo còn thiếu ít tiền gửi tiền hàng, bao nhiêu tiền anh lo cho cha hết rồi, cần mượn tôi chút vì anh chỉ dám mượn của người anh tin tưởng. Tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ mình là người yêu anh, tuy không có nhiều nhưng là một chút trong lúc anh khó khăn.
Anh đã mượn của tôi 3 lần. Những lần cầm tiền của tôi, anh đều hứa sẽ yêu, ở bên, bảo chờ anh thêm chút nữa, rồi còn xin lỗi tôi. Tôi vui lắm, vui không phải vì những lời hứa ấy mà vì nghĩ mình đã giúp anh được chút ít. Anh hẹn ngày sẽ trả lại tôi vì thật ra số tiền ấy tôi cũng phải vay mượn. Nhưng cái ngày hẹn trả lại đã qua mà anh thì chưa trả. Tôi cũng không quan tâm nhiều vì cần anh hơn cả. Tôi cũng chưa bao giờ đòi quà của anh. Quen anh, tôi chỉ cần mỗi ngày đều được nghe anh nói, chỉ qua điện thoại, tin nhắn thôi cũng được, vậy mà anh không thích vậy. Mỗi khi tôi nói anh bảo không quan trọng, chỉ cần trong tim có nhau, trong lòng luôn nghĩ đến nhau là được. Vì thế, nếu tôi không gọi thì anh cũng im lặng. Anh bảo anh rất lãng mạn nhưng có phải đâu.
Tôi chưa bao giờ đòi quà anh, dù rất nhỏ. Ngày lễ, tôi cũng chỉ muốn gặp mặt anh, nói chuyện. Thứ tôi nghĩ duy nhất là anh chắc chắn sẽ đến bên tôi với một bó hoa. Chỉ thế thôi mà anh cũng không làm được, không hoa và không đến ngoại trừ tin nhắn chúc vui vẻ. Tôi hờn dỗi, gọi điện trách anh vô tình thì anh bảo mệt. Tôi khóc thì anh bảo vớ vẩn rồi tắt máy. Rồi sau đó, tôi có gọi bao nhiêu lần anh cũng không nghe máy. Tôi nhắn tin, ban đầu là trách anh sao vô tình, trách anh sao không nghe máy. Sau đó, tôi lại lo lắng, không biết có chuyện gì với anh, không biết có phải cha anh gặp chuyện nhưng không ai trả lời.
Mỗi ngày tôi đều gọi cho anh hàng trăm cuộc nhưng không trả lời. Đến nay đã hơn một tuần, tôi không còn cách nào liên lạc với anh, nhà anh tôi cũng không biết. Tôi hiểu như vậy là anh đã rời tôi đi. Anh chạy trốn tôi, lừa tôi cả tình cả tiền. Tôi yêu anh, tin anh, trao anh tất cả là sai sao? Tôi giờ không biết trách ai, chỉ biết trách mình đã quá tin, quá dễ dãi. Rồi đây, tôi không biết phải làm sao đi tiếp. Tôi đã tin anh, nghĩ anh là bến đỗ đời mình, thế mà giờ mất tất cả: đời con gái, niềm tin, tiền bạc. Tôi hận anh đã lừa mình nhưng thật sự yêu anh, mong anh trở lại. Chỉ cần anh trở lại tôi cũng hạnh phúc rồi.
Theo Huyền/Ngôi sao
Em chồng mới ra trường lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng tự hào khoe khắp nơi nhưng tôi biết sự thật đằng sau
Tâm sự - 3 giờ trướcTôi không biết câu chuyện này sẽ đi đến đâu. Không biết một ngày nào đó mẹ chồng tôi có biết sự thật không.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sựGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.