Bố dượng - nỗi ám ảnh của đời tôi
Bố tôi mất sớm, mẹ tôi bị nhà nội hắt hủi. Bà bỏ quê vào Nam mưu sinh, rồi lập gia đình trong đó.
Sau bốn năm sống cùng bà nội, tôi được mẹ về đón đi. Tôi sống chung với mẹ và bố dượng, cuộc sống không mấy êm đềm vì bố dượng tôi là một người khá nóng tính và ham rượu.
Một ngày, khi đó tôi chớm 16 tuổi, nhân lúc mẹ không có nhà, bố dượng trong men rượu đã định cưỡng bức tôi. Ông nói: "Tại sao dượng phải nuôi con trong khi con không phải là con của dượng. Ở đời, phải có đi có lại mới toại lòng nhau". Không hiểu lúc đó, một cô bé như tôi lấy sức mạnh ở đâu ra mà có thể vùng thoát được một gã đàn ông to gấp đôi mình đang điên cuồng như mãnh thú.

Tôi tìm đến chỗ làm của mẹ, kể rõ sự tình. Mẹ tôi khóc, nói bình thường ông ấy không như vậy, rượu đã biến ông ấy thành con quỷ mất rồi. Mẹ nhờ người quen tìm cho tôi một chỗ làm để có thể ăn ở luôn tại đó. Tôi một lần nữa lại phải sống xa mẹ, gần mẹ nhưng hầu như không dám tìm về.
Ông bà chủ hiếm muộn, chỉ có một đứa con trai tật nguyền, thấy tôi sáng sủa thông minh liền nhận tôi làm con nuôi. Họ cho tôi đi học, chăm chút như con. Họ dạy bảo tôi từng chút một, ngay cả việc buôn bán trong nhà. Tôi nói với họ: "Sau này con sẽ không lấy chồng, sẽ ở vậy để chăm sóc bố mẹ và anh". Họ ôm tôi khóc, nói tôi là báu vật cuộc đời đã ban cho họ.
Nhưng người tốt hình như thường bạc mệnh. Anh trai tôi mất sau một trận ốm nặng. Bố mẹ nuôi tôi cũng qua đời trong một tai nạn hai năm sau đó. Toàn bộ tài sản, trước đó bố mẹ nuôi đã làm việc với luật sư để lại cho tôi. Tôi một lần nữa trở thành kẻ mồ côi ở tuổi 29.
Tôi tiếp tục công việc buôn bán do bố mẹ để lại, vẫn không kết hôn và quyết định làm mẹ đơn thân. Cuộc sống của tôi có thể nói là đủ đầy, mẹ ruột tôi vì thế cũng được nhờ cậy.
Gần đây, mẹ tôi rất ốm yếu. Tôi ngỏ ý đón mẹ về phụng dưỡng, nhưng mẹ tôi lại nói: Con có thể đón luôn bố dượng con về không? Bố mẹ không có đứa con chung nào. Mẹ không thể để ông ấy một mình lúc tuổi già cô quạnh được.
Nói đến bố dượng tôi, nỗi ám ảnh suýt bị cưỡng bức vẫn theo tôi bao nhiêu năm qua chưa xóa mờ được. Có một lần mẹ tôi ốm, tôi đến chăm. Ông gặp riêng tôi, cầu xin tôi tha thứ. Ông nói lúc đó ông say quá, không biết mình đã làm gì, rằng ông rất hối hận. Nhưng tôi không tin. Ánh mắt ông nhìn tôi những lần trước đó đều không bình thường. Ông ấy thực chất luôn muốn chiếm đoạt tôi, chỉ là đã không làm được. Tôi có thể tha thứ cho ông ta, nhưng quên thì không.
Nhưng với mẹ tôi thì ông ấy vẫn là người chồng tình nghĩa bao nhiêu năm. Mẹ tôi thương ông ấy thật lòng. Bà khăng khăng: Hoặc là mẹ và dượng sẽ đến ở cùng con, nhờ phúc con lúc tuổi già. Hoặc là con cứ kệ mẹ đi. Sống với nhau bao nhiêu năm, mẹ không thể chỉ nghĩ đến ấm êm cho riêng mình được.
Tôi hiểu những gì mẹ muốn nhưng làm sao tôi có thể phụng dưỡng một kẻ đã suýt làm hại đời tôi? Tôi chẳng cần có chút trách nhiệm nào đối với cuộc đời ông ấy cả. Tôi chỉ muốn sống với mẹ, tận hưởng cảm giác sống cùng mẹ mà từ nhỏ tới giờ tôi thiếu thốn. Nhưng mẹ lại làm khó tôi bằng câu: "Ông ấy ở đâu thì mẹ ở đấy. Chuyện đã qua lâu như vậy rồi. Dượng cũng chỉ bị ma men dẫn lối, cũng chưa làm được gì con, lại đã biết sai. Con cố chấp như vậy không thấy mệt mỏi à?".
Vài hôm trước ông ấy tìm đến tôi nói rằng: "Mẹ con khổ cả đời rồi, nếu con có thể chăm sóc mẹ con thì thật tốt. Ta biết, con hận ta. Ta sẽ về quê của mình, còn con hãy chăm sóc bà ấy nhé".
Những điều ông ấy nói làm tôi suy nghĩ. Có phải tôi đã quá cố chấp thù hận như mẹ tôi nói? Nhưng thật lòng, tôi vẫn nghĩ ông ấy không xứng đáng để tôi tử tế. Tôi nên làm thế nào để mẹ tôi vui mà bản thân không cần phải nghĩ ngợi?
Theo Dân Trí
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.
Tôi giữ chặt 3 tỷ đồng tiền đền bù đất khi con cái xin chia: Tuổi già phải sống cho mình
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Nhận hơn 3 tỷ đồng tiền đền bù giải tỏa nhà, tôi đã quyết định giữ lại toàn bộ. Không phải vì tôi không thương con, mà bởi tôi hiểu rằng muốn sống bình yên tuổi già, trước tiên phải tự bảo vệ chính mình.
Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bữa cơm đang ăn dở thì con dâu đặt bát xuống: “Mẹ, có chuyện này con muốn bàn với mẹ một chút”.
Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Du lịch khi nghỉ hưu là lựa chọn của nhiều người để tận hưởng cuộc sống. Tuy nhiên, nếu không chuẩn bị kỹ, tuổi già có thể đối mặt với những rủi ro khó lường.
Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcDù đã lấy tôi được 5 năm nhưng cứ 2 tuần một lần, vợ tôi lại sang nhà mẹ chồng cũ để dọn dẹp, chăm sóc bà; nhiều hôm bận sang muộn là bà gọi điện giục.
Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tử tế cho hàng xóm vay 22 triệu đồng để đi viện trong lúc nguy cấp, tôi không hề nghĩ rằng vài ngày sau khi nhận lại tiền, mình lại rơi vào tình huống “đứng hình”.
Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng tôi quyết định nhìn thẳng vào thực tế và đưa ra một số lựa chọn cho chặng đường về già.
10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.
Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.
20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sựGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.