Bố mẹ chồng nói tôi tàn nhẫn khi muốn đưa con sống riêng sau 8 năm chồng mất
Bố chồng tôi còn đổ ốm, mẹ chồng đòi tự tử nếu tôi dọn khỏi nhà. Tôi thật sự khó nghĩ quá
Bước vào đời sống hôn nhân chưa lâu thì Dũng, chồng tôi qua đời sau một vụ tai nạn giao thông. Ở tuổi đôi mươi và đang quện hơi ấm với người chồng vừa mới gắn bó, tôi như người ngã ngựa. Đúng lúc ấy thì tôi hay tin trong mình đang mang mầm sống của anh. Vừa bấn loạn vừa tủi cực, may nhờ có bố mẹ đôi bên xốc lại tinh thần, tôi mới dần hồi phục và bình tâm xác định con đường phía trước cho mình.
Bố mẹ chồng sợ tôi có quyết định dại dột với số phận sinh linh bé bỏng nên ra sức yêu chiều dỗ dành tôi. Họ nói chỉ cần tôi vững tâm sinh cháu cho ông bà, rồi tương lai sau đó của bản thân tự tôi định đoạt. Thực ra tôi chưa bao giờ có ý định bỏ con. Một phần vì đó là những gì may mắn Dũng để lại sau khi ra đi, phần vì đó chính là mầm sống, là động lực nuôi dưỡng tôi đi qua những tháng ngày mất phương hướng này.

Bố mẹ chồng tôi được an ủi vì cháu trai bù đắp phần nào nỗi đau mất con. Ảnh minh họa
Hằng đêm gạt nước mắt khi nằm vò võ một mình, tôi trò chuyện với đứa con ngày một lớn lên trong bụng mình, rồi tự đối thoại với bản thân. Rằng tôi đang may mắn có những gì trong tay và cần cố gắng tự mình chèo chống qua cơn hoạn nạn này theo cách nào đỡ bi kịch nhất.
Con trai tôi ra đời giống bố như đúc khiến ông bà nội vui sướng bội phần. Như được ông trời bù đắp những tổn thương khi đứa con trai chẳng may vắn số ra đi, họ ra sức dồn tình thương và sự chăm sóc cho đứa cháu bé bỏng. Tôi thở phào vì mình đã hoàn thành tâm nguyện của ông bà. Chắc hẳn nơi xa, chồng tôi cũng mãn nguyện khi thấy con trai khỏe mạnh bình yên như vậy.
Thời gian giúp tôi dần nguôi ngoai nỗi đau mất chồng. Những lần hiếm hoi có chút thời gian cho riêng mình, tôi ngắm nhìn hình ảnh bản thân phản chiếu trong gương và biết mình vẫn còn quá trẻ. Bản thân cũng cần có những dự định tương lai cho mình khi con cứng cáp.
Nhưng ông bà nội dần bộc lộ bản tính ích kỷ. Họ muốn giữ lại tôi cho gia đình, muốn tôi chung thủy ở vậy nuôi con và gắn bó lâu dài với ông bà. Chính vì thế, mỗi khi thấy tôi chăm chút hình thức và chuẩn bị đi ra ngoài, dù chỉ là gặp gỡ bạn học hay về nhà ngoại là họ nhìn theo thở dài bóng gió xa xôi.
Nếu có đối tượng nọ kia cũng lâm vào cảnh "gà trống nuôi con" muốn gặp gỡ tiến tới tìm hiểu tôi, họ ngăn chặn ngay từ đầu với câu nói ráo hoảnh: "Nó đang còn con nhỏ và tâm nguyện ở lại thờ chồng".
Cuộc sống dần bí bách vì tôi chìm sâu vào sự quản thúc gắt gao của bố mẹ chồng. Tôi đi đâu, làm gì cũng phải trình diện ông bà. Nếu không, khi tôi trở về sẽ gặp phải sự soi xét chất vấn cùng những lời lẽ không thể nặng nề hơn được nữa: "Con còn nhỏ dại đã muốn cao chạy xa bay. Tôi nghiệp thằng Dũng vắn số".
Có lần tôi đánh bạo xin bố mẹ chồng cho tôi đi học nghề. Tôi muốn ổn định cuộc sống, tự chủ về kinh tế để có thể lo cho bản thân và con nhỏ sau này. Nhưng ông bà cương quyết phản đối. Họ nói tôi cứ yên tâm ở vậy nuôi con, họ sẽ có trách nhiệm cho cháu trai tới cuối đời.

Tôi thật sự rối bời. Ảnh minh họa
Ông bà đã có tuổi, ai dám đảm bảo họ sẽ theo con tôi bao bọc được cháu mãi mãi? Tôi cần có sự chuẩn bị tinh thần để trong hoàn cảnh nào cũng có thể sống ổn. Tuy ông bà nói thế nhưng trong thâm tâm tôi biết họ sợ tôi đi ra, tầm nhìn thay đổi, sẽ đủ lông đủ cánh tự chủ và rời bỏ gia đình họ.
Tôi cứ dùng dằng khổ sở như thế 8 năm sau ngày chồng mất. Con trai đã lớn, sức khỏe, thời gian và cả ý chí tôi đều có, nhưng rồi lại bị giam cầm với những lý lẽ và sự độc đoán của ông bà nói riêng và của cả người đời. Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ với người dì ở Sài Gòn ra chơi đã làm tôi thay đổi hoàn toàn tư duy.
Dì nói: Cháu cần cương quyết với bên nội một lần. Việc chẳng may chồng mất sớm là điều không ai mong muốn. Cháu đã ở vậy chăm nuôi con khôn lớn, giờ là lúc cần hoạch định lại đời mình, tự chủ theo cách bản thân mong muốn.
Nếu cứ mãi ở vậy trong sự giam lỏng của hệ tư tưởng cũ bên nội, sẽ chẳng người đàn ông nào dám tiến tới với cháu cả. Hãy bàn với bố mẹ đẻ để tăng thêm tiếng nói, dứt khoát đưa con về và nhờ sự chăm sóc của ông bà ngoại. Từ đó cháu mới có thời gian tâm sức để làm những việc mà bản thân lâu nay tạm thời gác lại".
Tôi đã cương quyết bày tỏ nguyện vọng cá nhân với bố mẹ chồng theo cách mà dì tư vấn. Có cả bố mẹ đẻ ở đó, trò chuyện nhũn nhặn theo cách "đưa mẹ con về chăm sóc đỡ đần thêm, lâu nay ông bà đã vất vả nhiều rồi".
Cũng không ngoài dự tính của tôi, ông bà nằng nặc không đồng ý, còn khóc lóc, trách móc tôi tàn nhẫn, họ đã khổ vì mất con, nay còn mất đi hạnh phúc được vui vầy với cháu. Ông đổ ốm, bà dọa sống dọa chết khiến tôi không thể nào ra đi được.
Tôi muốn cuộc sống riêng của mình nhưng tôi cũng không muốn tàn nhẫn thấy hai bố mẹ chồng đã già rồi còn phải buồn bã đến mức đau ốm. Liệu việc ra đi của tôi có sai? Tôi cần làm gì để bố mẹ chồng tôi hiểu bây giờ?
Theo Dân Việt
Vừa nghỉ hưu là quyết định ly hôn: Tôi không hề hối hận
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người chọn sống an phận bên gia đình, nhưng với dì Dương, đây lại là thời điểm để thay đổi.
Tưởng con mua nhà tặng để báo hiếu lúc tuổi già, lên ở rồi vợ chồng tôi mới cảm thấy mình như osin
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ được con mua nhà trên thành phố là niềm hạnh phúc tuổi già. Nhưng sau 1 năm sống cùng con cháu, vợ chồng tôi quyết định quay về quê vì nhận ra sự thật khiến nhiều người giật mình.
Nghỉ hưu, tôi rời nhà chồng để chăm mẹ ruột: Chồng đến tận nơi đòi ly hôn
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa lâu, tôi thu dọn hành lý về quê chăm sóc mẹ ruột. Khi chồng tuyên bố ly hôn, tôi nhận ra có lẽ nghỉ hưu chính là thời điểm tôi đủ dũng khí để thay đổi cuộc đời.
Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 74, sống một mình suốt nhiều năm, từng sợ nhất là ngã xuống không ai hay, cụ ông trong câu chuyện đã tìm được cách “dưỡng già” vừa ấm áp, vừa ít tốn kém. Không phải con cái, không phải bảo mẫu hay viện dưỡng lão, mà chính tình làng nghĩa xóm – những điều tưởng chừng giản dị – lại trở thành chỗ dựa vững chắc nhất.
Nghe lời vợ, tôi quyết định 1 điều giúp tránh được cảnh tuổi già phụ thuộc con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từ trải nghiệm gia đình, tôi nhận ra muốn tuổi già không phụ thuộc, hãy giữ tài sản và sống độc lập.
Tưởng chắc phần thừa kế, con trai phẫn nộ khi biết cha sang tên hết tài sản cho con gái
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau lần nằm viện, tôi đã quyết định thay đổi việc thừa kế tài sản dành cho các con.
Tôi chấp nhận ở rể để được cưới, không ngờ lâm cảnh bị mẹ vợ tát không dám cãi
Tâm sự - 2 ngày trướcKhông ở rể thì không được cưới, tôi chấp nhận, không ngờ cuộc sống "chó chui gầm chạn" lại khổ nhục đến vậy, nhưng vì con nên tôi đang cố nhẫn nhịn.
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 3 ngày trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sựGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.