Buông tay và nhắm mắt
Mấy ai yêu nhau mà không có giận hờn. Em và anh vừa trải qua một tuần giận nhau, một tuần không liên lạc gì. Thời gian ấy thực sự nặng nề với cả anh và em.
Em là một con bé bướng bỉnh, em chỉ thích làm mọi việc theo ý mình, nhưng anh nói anh yêu em cũng vì cái tính ấy. Vậy mà mới tuần trước thôi, đó cũng là lý do khiến anh giận em. Quãng thời gian không gặp nhau, ban đầu với em thật thoải mái. Em có thể tụ tập, vui chơi cùng bạn bè mà không bị những cuộc điện thoại hay tin nhắn “quấy rầy” của anh. Em có thể vô tư xem phim hay online đến khuya mà không cần lo là anh dặn em phải đi ngủ sớm. Em thoải mái làm việc, thoải mái chơi đùa và vui vì không có sự giám sát của anh.
Chỉ mới có vài ngày giận dỗi mà đã có vài chàng trai mon men làm quen với em. Em thấy, hóa ra một mình cũng có nhiều thú vị của nó. Và, em trả lời với những người hỏi em đã có người yêu chưa – là chưa.
Nhưng…
Ban ngày vui chơi là thế, đêm về em lại ôm điện thoại để chờ tin nhắn của anh, mừng rỡ khi thấy có một tin nhắn để rồi hụt hẫng vì chỉ là tin của tổng đài. Em vẫn online thường xuyên. Vẫn thấy nick của anh sáng đấy, nhưng em không gọi anh. Anh cũng vậy. Đêm, em thức xem phim đến gần hai giờ sáng, bất chợt nhìn xung quanh rồi giật mình vì sợ bóng đêm. Màn hình điện thoại vẫn im lìm, em tủi thân phát khóc. Em len lén online nhưng để invisible. Anh vẫn còn đó, nick yahoo vẫn sáng, có phải anh biết em đang thức không?
Màn hình điện thoại không sáng nữa, em ngủ thiếp đi mà lòng bộn bề. Những lần trở mình trong giấc ngủ em lại thổn thức. Có phải em đã sai rồi?
Sáng hôm đó, em thức giấc mà lòng hoang hoải. Có phải mình mất nhau thật rồi? Bất chợt điện thoại rung. “Baby à! Em dậy chưa? Anh gọi điện đánh thức mèo lười nhé”. Em ngạc nhiên lắm, chuyện gì đang xảy ra, chẳng phải mình chia tay rồi sao? Trong inbox điện thoại vẫn còn một tin nhắn đến lúc 4 giờ sáng: “Anh xin lỗi. Anh không muốn mất em”.