Cậu bé trong hành lang bệnh viện (I)
GiadinhNet - Tôi gặp em lần đầu tiên là vào một buổi sáng mùa hè. Ánh nắng chan hòa và gió mát thổi lồng vào căn phòng bệnh rộng nhưng đã chật kín giường, chật kín người. Em ngồi trên giường, hai chân đu đưa và đang đan một thứ gì đó bằng những chiếc dây truyền màu trắng. Dường như đoán biết tôi đang nhìn, em ngước mắt nhìn tôi khẽ gật đầu, nhoẻn cười. Ở đây, ai cũng bắt đầu làm quen nhau bằng nụ cười như thế. Người cũ nhìn người mới cười, rồi người mới sẽ lại trở thành người cũ, chào đón những người đến sau bằng nụ cười thân thiện.
Kỳ 1
Tôi gặp
em lần đầu tiên là vào một buổi sáng mùa hè. Ánh nắng chan hòa và gió mát thổi
lồng vào căn phòng bệnh rộng nhưng đã chật kín giường, chật kín người. Em ngồi
trên giường, hai chân đu đưa và đang đan một thứ gì đó bằng những chiếc dây
truyền màu trắng. Dường như đoán biết tôi đang nhìn, em ngước mắt nhìn tôi khẽ
gật đầu, nhoẻn cười. Ở đây, ai cũng bắt đầu làm quen nhau bằng nụ cười như thế.
Người cũ nhìn người mới cười, rồi người mới sẽ lại trở thành người cũ, chào đón
những người đến sau bằng nụ cười thân thiện.
Khác
với những khuôn mặt mệt mỏi, nhàu nhĩ, nhăn nhó đến xấu xí xung quanh, em rất đẹp.
Thậm chí là quá đẹp so với một không gian bệnh tật như thế này. Mớ tóc đen mềm,
đôi mắt đen, sống mũi cao thanh tú và làn da trắng. Chỉ có đôi môi là hơi nhợt
nhạt. Em chỉ khoảng 15, 16 là cùng vì khuôn mặt trông hãy còn non nớt. Chắc em
cũng đi chăm người bệnh như tôi.
Ở bệnh
viện này, vào những ngày nghỉ phòng khám vắng tanh, còn phòng bệnh thì đông
đúc. Chỉ có một vài y tá trực, nên phải 9h xe tiêm mới đến được phòng bệnh nam,
là phòng ở trong cùng. Tôi tranh thủ đến xem em đang làm gì mà chăm chú và cần
mẫn đến thế.
- Em
đang tết cái gì vậy?
- Dạ,
em tết tôm. Em làm sắp xong cái đầu rồi, tí nữa xong thân và đuôi là chị thấy
giống ngay.
Tôi
nhớ ra rồi, tôi đã từng nhìn thấy những con tôm con cá như thế ở những hàng bán
rong. Người ta móc vào chìa khóa để làm vật trang trí. Nhưng hình như những con
vật ấy có nhiều màu sắc và được tết bằng một loại sợi nhựa nào đó. Còn con tôm
em làm lại bằng sợi dây truyền thuốc mà hàng ngày người ta vứt đầy vào thùng
rác.
Em vẫn
cắm cúi làm, dường như cái sự tôi đến hỏi làm quen chẳng khiến em bận tâm. Bàn
tay em khéo léo đan những sợi dây truyền, bắt những chiếc dây trắng vô tri vốn
chỉ làm nhiệm vụ dẫn thuốc phải thành hình những con vật quen trong đời sống
hàng ngày.
Tôi
tò mò:
- Ai
dạy em làm thế?
- Một
anh ở đây đã dạy em.
- Anh
ấy đâu rồi?
- Anh
ấy đi xa rồi, rất xa rồi chị ạ. Nhiều anh nữa cũng biết làm, nhưng tất cả đã đi
rồi, giờ thì chỉ còn mình em biết làm thôi.
- Thế em dạy chị làm nhé? - Tôi đề nghị nhưng trong đầu vẫn chưa hiểu những anh đã đi xa mà em nói là ai.
- Vâng. Để hôm nào em xin được mấy cái dây truyền mới
đã, rồi em sẽ dạy cho chị. Đợt này dây nào cũng bị bẩn...
Em
nói đến đó rồi dừng lại.
- Chị
đừng ngạc nhiên thế, ở lâu rồi chị sẽ biết thôi.
Tôi
tiếp tục hỏi cái điều mà tôi băn khoăn từ lúc nãy:
- Em
đi chăm ai vậy? Chắc em còn đi học, sao lại nghỉ học để đi thế?
- Em
chăm em....
Tôi
chưa kịp hiểu thì đã đến giờ tiêm truyền. Tôi vội vã mang thuốc đã được phát từ
chiều hôm trước ra xe tiêm để các cô y tá pha thuốc. Còn phải chờ để nhận thuốc
đã pha, nhận thêm những chai truyền giải độc, phải đếm những loại thuốc, phải đối
chiếu với sổ sách bởi số lượng thuốc quá nhiều, bởi có cả hóa chất, bởi sợ bị
sót...
Tôi
quên mất em, tôi còn phải lo hoàn thành nhiệm vụ của mình. Chỉ đến khi tôi ôm
được một đống chai lọ, dây truyền, kim truyền về đến đầu giường bệnh, với 4 cái
bơm xi lanh đã đầy thuốc pha sẵn thi mới có thể thở phào nhẹ nhõm vì đã xong được
1/2 công việc quan trọng trong ngày.
Khi
công việc pha thuốc đã xong thì cũng là lúc những người nhà bệnh nhân như tôi
phải ra ngoài hành lang chờ đợi, chỉ khi nào tất cả kim truyền của 20 giường bệnh
trong phòng được cắm xong thì chúng tôi mới được vào để canh và thay những chai
truyền khi đã hết.
Kể
cũng lạ, khi ở nhà thay bình truyền, rút kim truyền cũng phải gọi y tá, nhưng ở
đây tất cả người nhà bệnh nhân được đào tạo để trở thành phụ tá đắc lực cho y
tá. Chỉ sau một vài lần đi chăm, một chị nông dân đi chăm chồng có thể thành thạo
thay bình truyền, rút kim, xử lí kim luồn mà không làm đau hoặc chảy máu.
Lúc
này, khi đã ra ngoài tôi mới lại thấy em. Em đang loay hoay để mấy chai truyền
cạnh giường. Sao em không ra ngoài cùng tôi? Hay là em quen y tá nên được ở lại?
Tôi chợt sững người khi thấy em lấy từ dưới gối ra một chiếc áo bệnh nhân và
khoác vào người. Tim tôi hẫng đi một nhịp. Xót xa quá... Bước vào căn phòng này
rồi, mấy ai có lối ra.

Buổi
trưa, khi những chai truyền cuối cùng đã được gỡ bỏ khỏi cây để đưa vào thùng
rác thì cũng là lúc phòng bệnh vào giờ ăn. Tôi ái ngại nhìn em uể oải xúc những
thìa cơm bệnh viện trong chiếc hộp nhựa. Hình như em ăn không hết suất. Tôi
mang sang cho em hai chiếc bánh. Ở đây, mọi người vẫn mời nhau ăn như thế.
Em cầm
chiếc bánh và ăn có vẻ rất ngon lành.
- Em
chưa bao giờ ăn cái bánh nào ngon như thế. - Em nói.
- Thì
em ăn nữa đi, chị đang còn, sẽ lại mang sang cho em.
-
Thôi, em không ăn nữa đâu. Chị cho em cái này nhé.
- Ừ.
Thôi em nghỉ một chút đi, lại sắp đến giờ tiêm chiều rồi đấy.
Em ôm
chiếc chiếu một ra hành lang, trải gần chỗ tôi. Những người nhà bệnh nhân đều
phải chọn cách nằm ngoài hành lang vì phòng bệnh quá chật chội. Thấy em trải
chiếu nằm, tôi hỏi:
- Em
là bệnh nhân, sao không nằm trên giường. Ra đây lỡ gió máy thì sao?
- Em
quen rồi, ngoài này thoáng hơn, mát hơn. Với lại, giường có 3 người, em còn đi
được, phải nhường chỗ cho người không đi được chứ chị.
- Hèn
gì, có những bệnh nhân, chị chỉ nhìn thấy khi truyền thuốc. Thì ra, là họ nhường
chỗ cho những người nặng hơn.
Trưa
đó, tôi không ngủ được. Lại nghĩ đến cái sự nhường giường của những người ở nơi
đây. Chẳng ai bảo ai, chẳng cần nhờ vả, nói khó, chẳng cần quen hay không quen,
cứ khỏe hơn, trẻ hơn thì tự khắc ôm chiếu, ôm chăn ra hành lang tìm lấy một góc
để nằm, nhường chỗ cho những người già, đau, yếu.
Ngoài
kia, chỉ cách phòng bệnh này có vài bước chân, tôi thấy người ta chen nhau,
tranh nhau để vượt lên trước trong những đám tắc đường. Chẳng ai nhường ai, những
con người khỏe mạnh đang có cả một tương lai phía trước ấy đang cố nhích lên, dấn
thêm một vành bánh xe, chen nhau, cãi cọ nhau để rồi đường tắc càng thêm tắc. Cứ
có cái gì có thể tranh là người ta tranh: tranh quyền lực, tranh của cải, tranh
tình yêu, tranh danh vọng... Nhường nhịn đã trở thành một khái niệm xa xỉ.
Chiều
đó, mẹ em mới từ quê lên. Người đàn bà nhỏ bé, gầy guộc, lam lũ có khuôn mặt buồn
chạy ào đến bên em, cầm lấy tay em, vuốt tóc em và thì thầm những gì không rõ.
Lúc chị ra ngoài hành lang, tôi thấy mắt chị mọng đỏ. Tôi bảo chị:
- Thằng
bé nhà chị sáng nay truyền hóa chất đỏ rồi. Trưa, nó ăn ít lắm. Có khi chiều,
chị mua cháo hay phở cho em nó dễ ăn.
-
Truyền rồi à cô? Tôi cứ tưởng đến mai mới truyền nên cứ nấn ná ở nhà đi cắt
thuê vài bữa. Đang mùa gặt, người ta thuê mới kiếm được vài đồng mà đi chứ ngày
dưng ai thuê hở cô.
- Em
nó có bảo hiểm không chị?
- Có
chứ cô. Nó đang học lớp 11 thì phát bệnh, cả lớp quyên góp mua cho cái bảo hiểm
y tế, chứ không làm sao đủ tiền để chữa bệnh.
Rồi,
như muốn trút bỏ biết bao nỗi lo buồn, chị kể với tôi về cuộc đời chị, về con
trai chị. Chị nói với giọng đầy tự hào mà nuối tiếc:
- Cô
thấy đấy, ai cũng bảo nó đẹp, bảo nó làm diễn viên cũng được. Ngày nó còn đi học,
bọn con gái còn viết thư bỏ vào cặp. Nhưng mà nó trẻ con lắm, nó còn đem cho chị
xem rồi bảo: "Con chẳng quan tâm đâu, sau này con còn học đại học rồi kiếm
tiền xây nhà cho mẹ". Nó thương tôi lắm, nhất là từ khi bố nó mất. Cô biết
không, khi mới bị bệnh, nó không biết bệnh nan y nên còn mang cả sách vở lên học,
sợ khỏi bệnh về thì mất bài không bù được lại thua các bạn.
- Em
bị lâu chưa hả chị?
- Gần
năm rồi cô ạ. Ban đầu hai tháng mới phải đi một lần, chỉ truyền máu với tiểu cầu
thôi. Giờ thì được một tháng mới lên là quý rồi.
- Vậy,
mỗi lần đi viện, tiền ăn, tiền viên phí chị lấy ở đâu ra?
- Khi
cháu nó không phải đi viện, được ở nhà thì cũng giúp tôi nuôi con lợn, con gà.
Tôi chạy chợ, rồi ai thuê gì thì làm... rồi cũng vay thêm cô ạ. Tháng trước, phải
truyền tiểu cầu máy, tôi phải thế chấp nhà vay ngân hàng để lấy tiền mua, tiểu
cầu máy không có trong bảo hiểm mới khổ chứ!
- Rồi
chị lấy gì mà trả?
- Tôi
chưa biết, đến đâu thì tính đến đó thôi. Thằng bé lần đó xót tiền quá bảo tôi
hay là thôi không chữa nữa, không lên Hà Nội nữa, để nó ở nhà. Nhưng tôi không
đành tâm ngồi nhìn con tôi chết...
Nói đến
đó chị khóc nấc lên. Tôi thương chị quá chừng. Chị còn khổ hơn tôi.
- Thằng
bé nó biết bệnh của nó cô ạ. Chẳng giấu được. Nhưng nó cứ cố làm tôi vui. À, cô
biết không, lúc tôi mới lên, nó hỏi tôi đã ăn gì chưa rồi đưa cho tôi một cái
bánh. Nó bảo có một chị cho nó cái bánh ngon lắm, nó để phần cho tôi. Khổ quá,
tôi biết nó thích ăn đồ ngọt nhưng cũng chả có tiền mà mua bánh ngon cho nó... thế
mà nó còn để dành cho tôi.
Tôi
nghĩ đến đứa con gái của tôi ở nhà. Con bé chẳng bao giờ biết thèm cái gì vì đồ
ăn chất đầy trong tủ. Chưa bao giờ tôi được con nói rằng: "Mẹ ơi, con để
phần cho mẹ". Sự đòi hỏi cho riêng bản thân mà không cần có nghĩa vụ phải
quan tâm người khác đã trở thành căn bệnh của những đứa trẻ thành phố được cưng
chiều. Vậy mà hôm nay, hành động của một cậu bé nhà quê với mẹ lại khiến tôi chạnh
lòng. Tôi bỗng thèm được như người mẹ nghèo tội nghiệp, thèm được con mình quan
tâm...
(còn nữa)
Lê Thị Kim Anh
Trường THPT Nguyễn Trãi, TP Thanh Hóa
Ấm lòng cảnh dân làng "giải cứu" 10 tấn dưa cho người phụ nữ bị gãy chân
Xã hội - 57 phút trướcTrong lúc ra đồng làm việc, chị Mong không may bị tai nạn gãy chân. Đến kỳ thu hoạch, cả làng đã cùng ra đồng hái và kết nối tiêu thụ 10 tấn dưa bở giúp gia đình chị.
Những tác hại khó tưởng tượng do bão Mặt Trời gây ra
Xã hội - 1 giờ trướcMặc dù thời tiết không gian cực đoan khó có thể gây ra một kịch bản tận thế, nó vẫn có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng đối với hạ tầng hiện đại.
Tất tần tật các mức xử phạt về vi phạm trong hành nghề luật sư áp dụng từ 18/5, có hành vi bị phạt đến 40 triệu đồng
Đời sống - 1 giờ trướcGĐXH - Theo Nghị định 109/2026/NĐ-CP, từ ngày 18/5/2026, các mức xử phạt trong hành nghề luật sư được áp dụng, có mức xử phạt nặng đến 40 triệu đồng.
Tin sáng 19/4: Lương cơ sở dự kiến tăng lên 2,53 triệu đồng/tháng; Chậm nhất ngày 6/5, Hà Nội công bố số lượng học sinh dự tuyển lớp 10
Đời sống - 2 giờ trướcGĐXH - Bộ Nội vụ đang lấy ý kiến góp ý dự thảo Thông tư hướng dẫn thực hiện mức lương cơ sở, dự kiến sẽ tăng lên 2,53 triệu đồng/tháng, từ ngày 1/7/2026.
Xử phạt các nhóm 'báo chốt' giao thông với hơn 11.000 thành viên
Đời sống - 10 giờ trướcCông an tỉnh Điện Biên vừa thông tin, đơn vị đã phát hiện, xử lý và từng bước vô hiệu hóa 2 nhóm trên mạng xã hội có hoạt động “báo chốt” giao thông bằng tiếng lóng, cung cấp thông tin cho người vi phạm giao thông né tránh lực lượng chức năng.
Công an vào cuộc điều tra người mặc áo xe ôm công nghệ lấy hung khí đánh người ở TPHCM
Đời sống - 11 giờ trướcNgày 18/4, mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một người đàn ông mặc áo xe ôm công nghệ cầm hung khí tấn công người khác giữa đường, gây bức xúc dư luận.
Chậm nhất ngày 6/5, Hà Nội công bố số lượng học sinh dự tuyển lớp 10
Giáo dục - 12 giờ trướcHọc sinh Hà Nội đã hoàn thành đăng ký thi lớp 10. Số lượng học sinh đăng ký dự tuyển vào từng trường được công bố chậm nhất ngày 6-5.
Ninh Bình: Xử lý tình trạng đốt rác tại xã Vũ Dương sau phản ánh của Gia đình và Xã hội
Thời sự - 12 giờ trướcGĐXH - Liên quan đến loạt bãi tập kết rác đốt lộ thiên gây ô nhiễm tại xã Vũ Dương (Ninh Bình), lãnh đạo UBND xã cho biết sẽ có biện pháp xử lý ban đầu và chờ nhà máy điện rác đi vào hoạt động.
1 kiểu người nhất định không nên giúp đỡ kẻo có ngày rước họa vào thân
Đời sống - 13 giờ trướcGĐXH - Trong cuộc sống, giúp đỡ người khác là điều đáng quý. Tuy nhiên, có một kiểu người dù họ cầu cạnh thế nào bạn cũng nên cân nhắc thật kỹ trước khi giúp.
Hà Nội: Có nhà 'siêu mỏng', 'siêu méo', người dân cần làm gì?
Thời sự - 13 giờ trướcGĐXH - Tình trạng xuất hiện các căn nhà “siêu mỏng, siêu méo” sau giải phóng mặt bằng tại nhiều dự án giao thông ở Hà Nội không chỉ làm méo mó diện mạo đô thị mà còn tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn. Trước thực tế này, Thành phố đang siết chặt quản lý, đồng thời triển khai các giải pháp đồng bộ nhằm xử lý dứt điểm các thửa đất không đủ điều kiện xây dựng.
Gặp sếp trong thang máy: Người EQ thấp chỉ biết chào, người EQ cao nói 3 câu khiến tương lai khác hẳn
Đời sốngGĐXH - Người EQ thấp thường lúng túng, trong khi người EQ cao lại biến khoảnh khắc ấy thành cơ hội tạo thiện cảm với lãnh đạo.