Chết dở vì tặng nhầm quà Valentine cho vợ và bồ

Thứ ba, 16:30 14/02/2017 | Tâm sự

Lập cập vào thang máy, mở điện thoại đọc tin nhắn của Thu: “Chúc anh tai qua nạn khỏi!” Cái quái gì thế này?

Tôi tự nhận mình là người đào hoa.

Tôi không đẹp trai như tài tử, không có kiểu “mỹ nam” như mấy diễn viên Hàn Quốc nhưng bù lại tôi có nét phong trần của một gã đàn ông từng trải. Vợ tôi từng bảo, nếu mổ xẻ từng nét thì tôi thậm xấu. Nhưng nhìn tổng thể, cũng được. Nhưng quan trọng hơn, đàn ông đâu cần phải quá đẹp trai để vợ phải canh chừng. Tôi, hình thức, nói chung đủ dùng.


​

Về tài chính, tôi chẳng giàu nhưng cũng chẳng nghèo. Một tháng đôi lần vung tay mua quà cho vợ (hoặc là cho em nào đó) cũng là chuyện đơn giản. Nhưng tôi lại chẳng vung tay quá trán, cái gì cũng phải hưởng từng chút một mới có thi vị. Có lẽ vì thế nên tôi càng được lòng chị em.

Về chuyện đó, tôi thấy mình là đàn ông chính hiệu.

Nói rông nói dài để tôi chốt lại rằng, việc ngoài người vợ hiền danh chính ngôn thuận ở nhà, tôi có vài em “dự phòng” bên ngoài là điều hoàn toàn dễ hiểu, nếu không muốn nói là như việc dĩ nhiên nó phải vậy. Mà lạ kỳ ở chỗ, tôi nói rõ với các em chân dài chân ngắn quanh mình rằng tôi đã có vợ, vợ tôi đẹp và rất tuyệt vời, thế nên tôi sẽ không bao giờ bỏ vợ, nhưng các cô ấy vẫn chấp nhận. Đàn ông mà, muốn thêm chứ đâu muốn bớt, nên các em bật đèn xanh thì tôi vượt!

Vì tôi nói rõ tôi đã có gia đình, nên dù bất cứ lúc nào, ở bên em nào, vợ gọi điện là tôi nghe máy ngay lập tức, nhỡ có đang “hành sự” dở thì cũng chỉ “xong việc” là tôi gọi lại ngay nên vợ chẳng mảy may nghi ngờ. Tôi cũng chỉ đi ra ngoài “có chừng mực”. Về nhà, tôi vẫn là chồng, là cha, là thằng đàn ông chính hiệu trong nhà. Tôi đảm bảo cuộc sống đầy đủ cho vợ con, dành thời gian chơi với con, đưa con đi chơi, cuối tuần đưa vợ đi dạo, thư giãn, thỉnh thoảng về thăm bố mẹ vợ. Thế là đủ đối với vợ tôi. Mà chính tôi cũng thấy gia đình mình khá hạnh phúc.

Trong số các cô tình nhân nhỏ bé bên ngoài, tôi gắn bó nhiều hơn với Thu, dành nhiều thời gian cho em hơn. Còn các cô kia chỉ là qua đường mà thôi. Thế nên, ngày lễ, ngày sinh nhật hay chả ngày gì, tôi cũng tặng quà cho em. Là thỏi son, là lọ nước hoa, là chiếc khăn quàng… Chỉ thế thôi nó cũng đủ để em chiều lòng tôi. Nhưng, ít ra tôi cũng biết áy náy, nên mỗi lần tặng quà gì cho Thu, tôi cũng đều mua một cái như thế cho vợ. Mỗi lần, tôi còn cẩn thận cài một chiếc thiệp nhỏ, ghi vài dòng sến súa lên đó, thực ra là để đỡ… nhầm. Tính tôi hay quên, tặng rồi lại nghĩ là chưa thì chết.

Valentine này cũng vậy. Tôi mua một bộ đồ ngủ satin màu đỏ nóng bỏng cho Thu và màu tím dịu dàng cho vợ. Tôi cũng cẩn thận ghi những dòng yêu thương “anh chỉ có mình em” cho… cả hai. Tôi lại còn làm cho hai nàng bất ngờ bằng cách gửi shipper mang đến chứ không đưa trực tiếp. Nhưng nét chữ của tôi, làm sao họ không nhận ra. Cuối giờ làm việc buổi sáng, đang mơ màng nghĩ đến một buổi trưa “nóng bỏng” với em Thu và một buổi tối dịu dàng với vợ thì có tin nhắn của Thu. Chưa kịp mở ra đọc thì vợ gọi điện, mở máy chưa kịp alo, giọng vợ rít lên đầy hung dữ “Em đang ở dưới công ty anh. Đi xuống ngay đây không thì bảo!” Thôi chết, chuyện gì đây. Vợ tôi chưa bao giờ như thế. Lập cập vào thang máy, mở điện thoại đọc tin nhắn của Thu: “Chúc anh tai qua nạn khỏi!” Cái quái gì thế này?

Nhìn vợ đằng đằng sát khí, tôi hết hồn. Giữa thanh thiên bạch nhật, giữa bao nhiêu đồng nghiệp, vợ tôi ném túi quà vào mặt tôi và không ngừng cào cấu tôi, vừa đánh vừa chửi “Anh là đồ khốn nạn. Bao lâu nay anh lừa dối tôi, tằng tịu với bao nhiêu con ở ngoài. Hả?” Chưa kịp lên tiếng, vợ đưa ngay cái thiệp nhỏ xinh, có nét chữ rành rành của tôi trên đó “Món quà nóng bỏng cho nàng Thu nóng bỏng của anh!” Thôi chết tôi rồi, đúng là đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma mà. Chẳng hiểu tôi nhét nhầm thiệp hay thằng shipper khốn nạn nó giao nhầm quà tôi mua cho hai nàng. Vì tôi đâu kịp mở xem cái gói quà kia là đỏ hay tím! Nàng lôi tôi xềnh xệch lên taxi, nhà ông bà nội thẳng tiến, mồm vẫn không ngừng chửi rủa.

Phen này tôi chết chắc. Giờ thì tôi hiểu tin nhắn của em Thu rồi đấy!

Theo Dân Việt

Ý kiến của bạn
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Tâm sự - 2 giờ trước

GĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tâm sự - 10 giờ trước

GĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…

Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Tâm sự - 2 ngày trước

Chồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Tâm sự - 2 ngày trước

Nói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.