Chị chồng dẫn cả nhà sang ăn chực còn bĩu môi chê em dâu 'nữ công gia chánh 1 điểm', lời đáp của tôi khiến ả cứng họng
Chị chồng nhiều lần "chọc ngoáy'' mà tôi đều nhịn. Nhưng lần này tôi quyết dạy cho chị ta 1 bài học.
Có ai như em không, nhiều khi bực mà chỉ biết ấm ức một mình. Bởi chồng hiền quá, chẳng biết bảo vệ vợ. Lúc nào anh ấy cũng chỉ cười hề hề, lấy câu ''dĩ hòa vi quý'' ra là phương châm sống. Thành ra người chịu khổ chỉ là vợ con của mình.
Chuyện là thế này. Em mới về làm dâu được nửa năm. Nhưng hầu như tuần nào cũng phải đón tiếp gia đình nhà chị chồng. Chị ấy lấy chồng gần đây nên tuần nào cũng cho các cháu về chơi với ông bà. Mang tiếng về thăm bố mẹ, nhưng em thấy về ăn chực thì đúng hơn. Bởi chị có biếu được bố mẹ đồng bánh đồng quà nào đâu.
Ngược lại, cháu đến chơi, bố mẹ em lại phải chuẩn bị đồ ăn vặt cho chúng. Còn em thì phải lo cơm nước 2 bữa cho cả nhà chị ấy. Họ chơi từ sáng đến tối mịt mới chịu về, thành ra ăn cả bữa trưa và bữa tối, có hôm em còn phải chạy đi mua đồ ăn sáng nữa.
2 đứa con nhà chị ấy thì nghịch thôi rồi, tự tiện vào phòng ngủ của em xong làm loạn hết mọi thứ. Có hôm lên phòng, em thấy son, phấn của em bị làm hỏng hết cả. Lọ nước hoa bị vỡ, thơm hắc hết cả phòng ngủ. Vậy mà chị ấy vẫn thản nhiên: "Trẻ con biết gì đâu", xong cũng chẳng dọn, cứ để yên thế để em dọn. Hoa quả trong tủ lạnh để tráng miệng, 2 đứa nhà chị ấy cũng lấy ăn và chẳng hỏi ý kiến ai. Ăn xong thì vứt bừa ra sàn, ra giường, ra ghế sofa... Nói chung nhìn nóng mắt lắm mà em bảo chồng thì anh ấy cứ xuề xòa nói kệ đi.

Mà trên đời em cũng chưa thấy ai ''khôn'' như chị ấy. Đã đến ăn chực còn được chọn món ăn. Tuần nào chị cũng dẫn con sang rồi nói với mẹ chồng em: "Hôm nay các cháu thích ăn cá viên chiên", hôm khác thì "các cháu đòi ăn lẩu đấy mẹ ạ", "hôm nay bà làm món cánh gà chiên mắm cho 2 cháu nhé, chúng nó thích lắm, cứ nhắc bà mãi",... Song chị cố tình nói to để em nghe thấy. Mà nói với mẹ chồng em thì cuối cùng em vẫn là người đi chợ, nấu cơm.
Cái em bực nhất là chị ấy chẳng bao giờ chịu nấu ăn và dọn dẹp. Cứ lấy cớ phải trông con rồi ở lỳ trong phòng mẹ chồng em lướt điện thoại. Xong đến bữa ăn thì chê ỏng chê eo mọi thứ.
Như bữa trưa nay cũng vậy. Trời thì nắng nóng. Em đã mua sẵn thực phẩm từ chiều qua để không phải đi chợ. Vậy mà chị ấy dẫn con sang xong nằng nặc đòi ăn canh cua với món gà luộc. Chị lại sử dụng cái giọng văn "các cháu nó thích chứ chị có thèm thuồng gì đâu". Em nghe mà nổi bực trong lòng. Nhưng chồng lại bảo thôi, mấy khi chị sang chơi, nể nang chị ấy 1 chút, thế là em lại phải đội nón đi chợ.
Mua về đến nhà lại mình em hì hục nấu cơm. Trời nắng chang chang phải ngồi phơi nắng ở sân giã cua rồi làm gà. Ấy thế mà vừa bưng mâm cơm lên, chị ấy đã bĩu môi: "Ô, cô Ngân không biết nấu canh cua rồi. Gạch cua phải nổi cả tảng lên mới đúng. Ai đời có mấy miếng gạch vụn vặt thế này. Gà này nhìn cái mã là không ưng rồi. Cô không biết chọn gà à. Gà phải da vàng, nhìn bóng mỡ mới là gà ngon. Con gà cô chọn gầy thế. Cả con gà chắc gắp được vài miếng thịt là hết đĩa. Mà chặt gà cũng không khéo léo. Nát hết cả... Thế này nữ công gia chánh chỉ xứng 1 điểm thôi. Còn phải học hỏi nhiều lắm".
Em bực đến tận cổ, nắm chặt mâm bát, xị mặt ra rồi mà chị ta còn không biết ý, tiếp tục chê bai. Bố mẹ chồng em ngồi vào bàn ăn, nhìn qua mấy món em nấu thì đánh giá: "Ngon thế này còn chê gì. Gà này mới là gà ngon. Mày đúng loại kén ăn...".
Lúc bấy giờ em mới lên tiếng: "Vâng, em còn vụng về ạ. Chị em đảm đang, hôm nào chị nấu cho nhà mình 1 bữa để em mở mang tầm mắt nhé. Chứ em về đây nửa năm, chỉ thấy chị sang ăn mà chưa nấu bao giờ.
Với em không biết đi chợ nên tiếp đón chị và các cháu cũng ngại. Lần sau chị đến thích ăn gì chị cứ mua rồi nấu nhé. Cả nửa năm nay em đi chợ, biết là còn vụng về nhưng thấy nhà chị vẫn ăn ngon lành, thành ra em chẳng biết rút kinh nghiệm thế nào. Hay tuần sau chị trổ tài luôn đi".
Nghe em nói vậy chị ta bỗng im bặt chẳng nói thêm được câu nào, cũng chẳng còn hùng hổ như lúc trước nữa. Mẹ chồng em biết em vất vả, cũng thêm lời bênh em: "Phải đó. Mày biết nấu ăn thì nấu 1 bữa cho mẹ xem nào. Trước ở nhà cũng vụng về chứ biết làm gì đâu. Đây em nó bỏ tiền đi chợ rồi nấu cho ăn còn chê. Tao không nói thì bảo mẹ chồng không biết trái phải".
Thế là chị ta lặng ngắt ăn không nói gì nữa. Em cũng chả buồn quan tâm. Ăn xong thấy chị xin phép bố mẹ cho cháu về luôn. Em nghĩ chắc là chột dạ mấy lời em nói. Nhưng em kệ. Dọn dẹp xong em lên phòng đóng cửa bật điều hòa cho mát. Chị ta mà biết ý, tuần sau không dẫn con sang ăn chực nằm chờ nữa thì càng tốt!
Theo Hướng Dương HT (Nhịp Sống Việt)
Vợ đòi biếu Tết nhà ngoại nhiều hơn 'vì ông bà nội ở quê tiêu gì đến tiền'
Tâm sự - 1 giờ trướcTết nào vợ cũng biếu nhà ngoại 30 triệu đồng cùng rượu ngoại, bánh kẹo xịn, nhà nội chỉ 5 triệu đồng, bánh kẹo bình dân, vợ biện minh là "ở quê tiêu gì đến tiền".
Không chồng con, tuổi già tôi sống hạnh phúc trong căn biệt thự khiến cả làng ghen tị
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước vào tuổi già mà không có chồng con bên cạnh, tôi vẫn khiến cả làng ngưỡng mộ bởi cuộc sống đủ đầy, ấm áp.
Vì tôi ở rể nên vợ không cho phép biếu tiền Tết nhà nội bằng nhà ngoại
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi dành 10 triệu đồng sắm Tết cho bố mẹ vợ, biếu nội ngoại mỗi bên 10 triệu nhưng vợ không chịu, bảo vì tôi ở rể nên tiền biếu bên ngoại nhất định phải nhiều hơn.
Bà Tâm xin nghỉ sau 20 năm làm giúp việc, chủ nhà nhất quyết ngăn cản rồi làm một việc khiến bà sốc ngang
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Làm giúp việc trong một căn biệt thự suốt 20 năm, đến lúc thu dọn đồ đạc xin nghỉ, bà Tâm không ngờ mình lại bị níu chân hết lần này đến lần khác.
3 thế hệ chui trong căn hộ bé tí vì lỡ bán đất quê, giá nhà Hà Nội tăng như gió
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi tôi tìm được căn hộ ưng ý ở Hà Nội thì giá đã tăng đến mức tiền mẹ bán nhà, đất ở quê và tiền tôi vay thêm chỉ đủ mua căn hộ bé tẹo cho cả nhà 3 thế hệ cùng ở.
Đắng lòng nghe giúp việc nói chúng tôi sống khổ hơn gia đình bà ấy ở quê
Tâm sự - 2 ngày trước"Tôi cứ tưởng mình đi ở là khổ nhưng hóa ra nhà chủ khổ hơn; tháng tôi để được 7 triệu, còn họ chẳng còn đồng nào", lời "buôn dưa" của giúp việc làm tôi đắng lòng.
Chú đòi về quê sau 1 tháng lên thành phố, phong bao đỏ chú đưa khiến vợ chồng tôi òa khóc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau một tháng sống cùng con cháu ở thành phố, chú tôi bất ngờ nằng nặc đòi về quê dù gia đình tôi níu giữ. Chỉ đến ngày con trai tôi làm đám cưới, khi mở phong bao đỏ chú gửi lại, vợ chồng tôi mới thấu hiểu lý do.
Là mẹ chồng, điều đầu tiên tôi sẽ làm là để con cái ra ở riêng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 30 triệu thu nhập mỗi tháng, lo toan kinh tế không thiếu một đồng, nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn chỉ là cô con dâu "tiểu thư" động tí là kêu ca.
Chiếc thẻ ra vào chung cư làm lộ bí mật ngoại tình của vợ tôi
Tâm sự - 3 ngày trướcNhờ chiếc thẻ chung cư bị rơi ở nhà nghỉ, tôi phát hiện bí mật vợ ngoại tình, giờ bản thân đau khổ không biết nên tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân 7 năm.
Đất quê tăng vài trăm triệu còn nhà Hà Nội tăng 3 tỷ, tôi vỡ mộng bỏ quê lên phố
Tâm sự - 3 ngày trướcDo tôi chần chừ việc bán đất ở quê vay thêm mua nhà Hà Nội mà kế hoạch này hỏng hoàn toàn; vì sau mấy năm đất quê tăng ít, trong khi giá nhà Hà Nội tăng gấp đôi.
Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng
Tâm sựGĐXH - Đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi bị cả làng mắng là bất hiếu. Nhưng ít ai hỏi rằng: nếu con cái kiệt sức, bố mẹ sống trong cô đơn và bệnh tật, thì giữ họ ở nhà liệu có còn là hiếu thảo?