Chồng hoảng hốt nói làm osin có bầu, tôi sẵn lòng phục vụ cả đôi để chờ ngày đẻ...
Nghe những lời đó, máu điên trong người tôi dâng trào. Tôi đã định làm mọi chuyện ra ngô ra khoai nhưng không. Tôi sẽ không để mọi chuyện trôi qua đơn giản như vậy.
Thấy vợ chồng con trai cưới nhau gần 3 năm mà chưa có cháu nội, mẹ chồng tôi vốn chẳng ưa gì con dâu nên càng được đà. Bà chẳng khi nào nói thẳng mặt tôi nhưng chẳng ngày nào là ngày không có những câu chuyện đầy hàm ý.
"Này! Hôm nay mẹ đi chợ gặp thằng T. bạn cấp 3 của mày chở 2 thằng cu con nom kháu khỉnh lắm. Con vợ nó vừa xinh xắn, giỏi lại khéo vun vén cửa nhà. Không biết thế nào mà nhà thằng đấy có phúc thế cơ chứ!".
"Con trai nhà bà H. ở đầu phố mới ly hôn vợ rồi đấy. Tiếc thì tiếc thật nhưng đàn bà mà "điếc" thì còn làm được trò trống gì".
Mới đầu nghe phải những lời nói như vậy tôi chạnh lòng lắm. Có ai đi lấy chồng lại không mong có ngày được ôm đứa con thân yêu vào lòng đâu. Thế nhưng số phận tôi nó như vậy, có muốn cũng chẳng biết phải làm sao.
Cũng may đổi lại được cái vợ chồng tôi rất yêu thương nhau. Khoa là người không giàu có đẹp trai nhưng rất biết chiều chuộng vợ. Đã từng ấy năm kết hôn nhưng chồng tôi vẫn giữ thói quen mua hoa tặng vợ đôi khi chẳng vì dịp gì. Tôi không ngờ điều đó lại càng làm mẹ chồng thêm khó chịu.
"Tiền mua 3 cái thứ vớ vẩn ấy để dành mà ăn uống cho sướng mồm hay đi mà chữa trị. Giống đàn bà mà không biết vun vén cho gia đình thì rồi chồng cũng đi theo người khác mà thôi!".
Tôi biết tất cả những lời nói độc địa đó đều nhắm vào mình. Nếu không phải vì Khoa luôn bên cạnh động viên vợ thì có lẽ tôi đã chẳng thể nào vượt qua mà ly hôn từ lâu rồi.
Đợt này, có lẽ vì mẹ chồng tôi nói mãi cũng chán hoặc do con trai tác động nên tôi thấy mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng được cải thiện phần nào. Cỡ 2,3 tuần sau đó thì mẹ chồng tôi dẫn về một cô gái khá trẻ nói rằng từ nay sẽ làm osin cho nhà. Bà bảo tôi cứ an tâm công tác, giờ việc quan trọng nhất là giữ sức khỏe tốt để tìm con.
Hóa ra, tất cả chỉ là cái cớ. Mẹ chồng tôi đưa cô gái trẻ trung kia về chẳng phải với chủ ý tốt đẹp gì mà là muốn "lửa gần rơm", muốn con trai dan díu với cô ta để tìm cháu nội. Điều này thật quá sức nực cười. Ai đời lại có người chẳng đi vun vén cho các con thì thôi lại còn làm cái điều phản phúc như vậy.
Tôi cũng ngó ngàng xem ý tứ chồng mình thế nào thì thấy có vẻ anh vẫn vững lòng lắm. Anh bảo với tôi nhất định sẽ không làm những điều như mẹ muốn. Thế nhưng ai dám nói rằng mình có thể thoát khỏi những mời gọi hấp dẫn kia khi lại được chính người trong nhà hậu thuẫn.
Gần 3 tháng sau khi cô osin kia xuất hiện, chồng tôi mếu máo quỳ xuống xin lỗi vì trót làm cô osin kia mang bầu.
"Anh thề anh chỉ có một mình em. Cái thai kia chỉ là kết quả của một lần say, anh trót dại... Không ai có thể hơn em được. Em phải tha lỗi cho anh. Anh không hề yêu cô ta".
Tôi chưa kịp phản ứng gì, mẹ chồng tôi đã từ đâu bước vào.
"Đấy, đàn bà hơn nhau cái đấy thôi chứ có gì nhiều. Thông minh, xinh đẹp hay tài giỏi mà có việc đẻ cũng không làm được thì đi làm đàn ông đi cho rồi".
Nghe những lời đó, máu điên trong người tôi dâng trào. Tôi đã định làm mọi chuyện ra ngô ra khoai nhưng không. Tôi sẽ không để mọi chuyện trôi qua đơn giản như vậy.
"Vâng. Con là người hiểu chuyện mẹ ạ. Mẹ cứ để cô ấy ở đấy, đến khi sinh xong chúng con sẽ tính tiếp".
Mẹ chồng tôi nghe vậy thì gật gù có vẻ ưng ý lắm. Đến ngày cô gái kia lên bàn đẻ, mẹ chồng tôi sốt sắng bắt cả nhà vào viện chờ đến khi cháu ra đời thì thôi. Nhìn bà bế đứa bé trong tay rồi xuýt xoa khen ngợi, không quên nói đểu tôi, tôi mới vỗ tay rồi cười phá lên.

"Thú vị thật đấy. Người đàn ông vô sinh mà lại có con, thậm chí còn được khen giống bố như đúc. Ai nghe thấy có khi lại tưởng đây là tấu hài".
Mẹ chồng tôi nghe vậy thì tức điên lên rồi quát to vào mặt tôi. Tất nhiên, tôi nhẫn nhục ngần ấy tháng qua đâu phải để nói vài câu vu vơ cho sướng miệng.
"Con không định tiết lộ ra tờ kết quả này nhưng là mọi người ép con đấy nhé!", tôi vừa nói vừa chìa ra tờ kết quả khám nam khoa của chồng tôi. Nguyên nhân khiến vợ chồng tôi ngần ấy năm không có con là do anh ấy chứ không phải do tôi. Cô ả kia chỉ là ngó thấy mẹ con anh dễ lừa nên tiện luôn kiếm người đổ vỏ. Đúng là gieo nhân nào gặt quả ấy.
Theo Hải Anh (Khampha)
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
Cãi vã với con dâu, tôi tìm ra cách sống để tuổi già an yên, dễ thở hơn
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Sống cùng con trai một thời gian, tôi dần nhận ra rằng điểm tựa vững chắc nhất tuổi già không phải là con cái, mà chính là sự chủ động của bản thân.
Về quê họp lớp sau nhiều năm, lớp trưởng nói 1 câu khiến tôi rời bàn tiệc và chặn cả nhóm lớp
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp đáng lẽ là nơi để nối lại những ký ức đẹp, nhưng đôi khi lại trở thành khoảnh khắc khiến người ta nhận ra những đổi thay khó chấp nhận.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.
Vừa nghỉ hưu là quyết định ly hôn: Tôi không hề hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người chọn sống an phận bên gia đình, nhưng với dì Dương, đây lại là thời điểm để thay đổi.
Tưởng con mua nhà tặng để báo hiếu lúc tuổi già, lên ở rồi vợ chồng tôi mới cảm thấy mình như osin
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ được con mua nhà trên thành phố là niềm hạnh phúc tuổi già. Nhưng sau 1 năm sống cùng con cháu, vợ chồng tôi quyết định quay về quê vì nhận ra sự thật khiến nhiều người giật mình.
Nghỉ hưu, tôi rời nhà chồng để chăm mẹ ruột: Chồng đến tận nơi đòi ly hôn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa lâu, tôi thu dọn hành lý về quê chăm sóc mẹ ruột. Khi chồng tuyên bố ly hôn, tôi nhận ra có lẽ nghỉ hưu chính là thời điểm tôi đủ dũng khí để thay đổi cuộc đời.
Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 74, sống một mình suốt nhiều năm, từng sợ nhất là ngã xuống không ai hay, cụ ông trong câu chuyện đã tìm được cách “dưỡng già” vừa ấm áp, vừa ít tốn kém. Không phải con cái, không phải bảo mẫu hay viện dưỡng lão, mà chính tình làng nghĩa xóm – những điều tưởng chừng giản dị – lại trở thành chỗ dựa vững chắc nhất.
Nghe lời vợ, tôi quyết định 1 điều giúp tránh được cảnh tuổi già phụ thuộc con
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từ trải nghiệm gia đình, tôi nhận ra muốn tuổi già không phụ thuộc, hãy giữ tài sản và sống độc lập.
Tưởng chắc phần thừa kế, con trai phẫn nộ khi biết cha sang tên hết tài sản cho con gái
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau lần nằm viện, tôi đã quyết định thay đổi việc thừa kế tài sản dành cho các con.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sựGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.