Chồng làm giám đốc, tôi phải vay anh từng đồng để chi tiêu
Mỗi tháng, chồng “phát” cho tôi 7 triệu đồng làm sinh hoạt phí. Nếu chi tiêu vượt quá khoản đó, tôi phải vay mượn anh…
Lời đầu tiên xin phép các độc giả cho tôi được giấu tên bởi không ai muốn vạch áo cho người xem lưng. Nhưng quá bế tắc và chán nản nên tôi viết những dòng tâm sự này.
Trước tiên, tôi muốn xin lời khuyên của độc giả, sau nữa nó là một cách giúp tôi giãi bày tâm tình mình.
Chuyện của tôi liên quan đến những mâu thuẫn trong cuộc sống vợ chồng. Chồng hơn tôi 5 tuổi. Anh làm chủ một công ty thương mại. Nhờ kinh doanh làm ăn thuận lợi, anh mua xe, xây nhà lớn. Ai cũng bảo tôi sung sướng, sống cuộc đời nhiều người mơ ước nhưng "trong chăn mới biết chăn có rận".
Trước đây, tôi làm kế toán cho một phòng khám tư. Từ khi có thai, sức khỏe yếu nên chồng khuyên tôi nghỉ ở nhà dưỡng thai. Sau khi sinh con đầu, tôi lại vỡ kế hoạch có thêm bé thứ hai.
Vì vậy, suốt nhiều năm tôi liên tục, tôi phải ở nhà sinh con, chăm sóc gia đình. Khi con út được 2 tuổi, tôi thuê giúp việc trông cháu để đi làm. Xin việc nhiều nơi nhưng vì nghỉ quá lâu nên tôi chỉ tìm được một công việc với mức lương thấp (6 triệu đồng) và khá vất vả.
Chồng tôi không hài lòng về việc này. Anh chỉ muốn tôi ở nhà trông con. Bởi anh lý luận, mức lương của tôi hiện nay sau khi trừ xăng xe, ăn trưa chẳng đủ trả nổi tiền thuê giúp việc. Bên cạnh đó, người giúp việc làm không vừa ý anh.
Anh gần như ép buộc tôi phải ở nhà, sau đó đưa cho tôi số tiền bằng với tiền lương tôi đi làm. Thương con nhỏ và để không làm chồng phật lòng, tôi đành nghỉ việc ở nhà trông con.
Từ đây cuộc sống của tôi chỉ toàn là nỗi buồn khi việc đưa đón con lớn đi học, chăm sóc con nhỏ và đi chợ, dọn nhà, nấu cơm… chiếm hết thời gian của tôi. Tôi không còn lúc nào có thể thảnh thơi đi cà phê, mua sắm… cùng bạn bè.
Tôi nhớ rất rõ, lâu lắm rồi mình không xem được bộ phim nào tử tế. Nhưng những sự hi sinh của tôi không được chồng công nhận. Anh liên tục dành những từ ngữ nặng nề đối với tôi như: "Em không phải đi làm, chỉ ở nhà trông con thì biết gì vất vả"; "Em có phải đi làm đâu mà biết…".
Những lời anh nói như xát muối vào tim tôi. Không chỉ vậy, anh rất tính toán tiền nong với vợ con. Ngoài khoản 7 triệu anh phát cho tôi như lương hàng tháng, anh không đưa cho tôi bất cứ khoản nào. Số tiền đó, tôi phải lo tiền ăn cho gia đình 4 người, tiền điện nước và đủ các khoản phí cho các con.
Lắm lúc tôi phân trần về nhiều khoản phải tiêu, giá cả tăng, anh lại nhắc nhở: "Em không đi làm không mất tiền ăn ngoài, không son phấn, quần áo, không phải quan hệ bạn bè… sao lại tiêu lắm thế?".
Mỗi lần tôi hỏi đến tiền, anh đều đưa nhưng với thái độ không vui vẻ. Bởi vậy, tôi rất ngại khi phải đề cập đến chuyện tiền nong với chồng. Tuy nhiên có những lúc kẹt tiền tôi không thể không nói với anh. Những lần như vậy tôi phải bảo: "Tháng này nhiều khoản phải chi, em tiêu hết tiền, nay cần mua cái này/cái kia, anh cho em mượn. Tháng sau em trả".
Đúng như lời tôi nói, anh đưa cho tôi đúng số tiền tôi đề nghị. Tháng sau, đến lúc đưa cho tôi tiền sinh hoạt phí, anh đã trừ bớt số tiền tôi "nợ" từ tháng trước.
Như vậy, mang tiếng có chồng là giám đốc nhưng tôi toàn phải vay tiền để chi tiêu. Cuộc sống với người chồng chặt chẽ khiến tôi vô cùng áp lực, bức bối.
Bù lại, anh là người không lô đề bài bạc, không có chuyện trai gái, chí thú làm ăn và rất thương 2 con. Nếu sống với anh, các con tôi được sống trong nhà cao cửa rộng, được học những trường tốt. Ngoài tiền chi tiêu hàng tháng, tôi cũng không phải lo toan vất vả bên ngoài.
Nhưng sống với anh, tôi dần chai lì cảm xúc, sự yêu thương và tôn trọng không còn. Nhiều hôm quá túng thiếu tôi đành vay mượn bạn bè, anh chị em để giải quyết chứ không còn tìm đến chồng.
Liệu tôi có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này hay cắn răng chịu đựng để các con có cuộc sống êm ấm, xin độc giả cho tôi lời khuyên.
Bạn đọc giấu tên
Theo Vietnamnet
Chồng nghỉ hưu, tôi mất luôn khoảng trời riêng
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ rằng, hạnh phúc tuổi già là lúc chồng nghỉ hưu, con cái trưởng thành, vợ chồng mỗi ngày được ở bên nhau nhiều hơn. Thế nhưng, khi điều đó thật sự diễn ra, tôi mới nhận thấy, có những thay đổi tưởng là niềm vui, nhưng lại là "khủng hoảng" phải loay hoay rất lâu mới thích nghi được.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Cho anh họ ở nhờ lúc khó khăn, 15 năm sau tôi muốn bán nhà phải ra tòa mới đòi lại được
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Sau 15 năm cho anh họ ở nhờ mà không thu tiền, tôi định bán nhà để lấy tiền cho con đi du học. Thế nhưng, anh họ bất ngờ yêu cầu được chia khoản tiền lên tới hơn nửa tỷ đồng.
Em chồng mới ra trường lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng tự hào khoe khắp nơi nhưng tôi biết sự thật đằng sau
Tâm sự - 14 giờ trướcTôi không biết câu chuyện này sẽ đi đến đâu. Không biết một ngày nào đó mẹ chồng tôi có biết sự thật không.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sựGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.