Chữ hiếu trên vai cô giáo trẻ
Sống ở Sài Gòn nhưng cô giáo 28 tuổi không biết đến quán xá, chưa hề biết tới son phấn và đoạn tuyệt hẳn với việc ăn sáng.
Với họ, lời giải thích thật giản dị: Đấy là việc mà một người con phải làm. Hạnh phúc lớn nhất của họ là sức khỏe, niềm vui của cha mẹ. Trên đời, tất cả đều có thể làm ra nhưng cha mẹ một khi đã mất thì không bao giờ còn có được…
Đón chúng tôi vào nhà, Ngọc Minh quay vào giường: “Nhà ta hôm nay có khách đó mẹ” rồi cẩn thận cài lại then cửa. Mẹ của cô bị đủ thứ bệnh, trong đó có bệnh thoái hóa cột sống nặng nên nằm một chỗ, phải dùng nịt bó chặt cột sống để khỏi bị sụp.
![]() |
|
Ngọc Minh bên căn nhà rách nát với bao khó khăn
chồng chất. |
Một mình cô lo miếng ăn và thuốc chữa bệnh cho cả gia đình.
Sống giữa Sài Gòn nhưng cô giáo 28 tuổi này chưa hề biết tới son phấn, cũng chẳng bao giờ la cà quán xá và đoạn tuyệt hẳn với việc ăn sáng. Mẹ cô cho biết: “Là giáo viên nhưng có những lúc trong túi nó không có nổi chục ngàn”.
Với mức lương giáo viên cấp hai chỉ vẻn vẹn 2 triệu đồng, lại dạy môn phụ nên chẳng có thu nhập thêm. Số tiền đó đã là khó khăn cho việc trang trải mọi sinh hoạt đối với một người bình thường, huống gì Ngọc Minh còn phải chăm lo cho cha mẹ già gần 70 tuổi bại liệt và mất sức lao động, nay ốm mai đau. Cô còn phải chắt góp sao để cuối năm dư ra 4 triệu đồng trả tiền nhà…
![]() |
|
Phút thảnh thơi sau giờ học, Ngọc Minh lại bóp chân
và động viên mẹ. |
Trước khi tới gặp Ngọc Minh, tôi đã xem rất kỹ tấm ảnh của cô nhưng lúc gặp vẫn không sao nhận ra. “Nhìn cô giáo bên ngoài và trong ảnh khác nhau nhiều quá?”. Cô chỉ nhoẻn miệng cười: “13 năm nay em không chụp ảnh chân dung. Tấm ảnh in trong sách em chụp từ năm lớp 9, khi làm hồ sơ thi tốt nghiệp THCS, giờ lấy ra dùng cho đỡ tốn”.
Ngọc Minh kể: “Hồi biết tin đậu vào hệ A Trường THPT Lê Thị Hồng Gấm (quận 3), em chạy ù ra phường báo cho mấy cô chú biết. Đến trưa có hai cô đến nhà gọi em xuống, các cô bảo: “Đi với hai cô chút”. Em cứ ngỡ đi theo các cô để lấy gạo trợ cấp như mọi lần. Ai dè mấy cô đưa em đến một tiệm may và bảo: “Nè, hai cô may cho bé chiếc áo dài đi học”. Lúc đó em mừng ứa nước mắt!”.
“Mặc chiếc áo đó được một năm, nhiều lần giặt chưa kịp khô cũng đem ra mặc. Thấy thế, ba ra chợ đồ cũ mua thêm cho chiếc áo dài gấm để mặc sơ cua. Chiếc áo cũ nhưng mặc rất đẹp. Suốt ba năm học THPT, em chỉ mặc hai chiếc áo này thôi”. Cô lật từng nếp gấp của chiếc áo ra ngắm lại.
Người mẹ nằm bên cạnh kể: “Ngày đi học, nó toàn mặc đồ cũ người khác cho. Những bộ đồ con trai người ta cho, tôi sửa lại cho có vẻ nữ tính chút xíu nó cũng ngoan ngoãn mặc, không hề phàn nàn. Ngày con bước chân vào giảng đường sư phạm, thấy mọi người đeo chiếc túi vắt ngang vai đẹp, duyên dáng, còn con mình cầm chiếc cặp đã dùng suốt thời phổ thông cũ mèm, tui chỉ muốn khóc!”.
Cô khẽ khàng quay người sang đấm đấm bóp bóp cho mẹ rồi cười: “Mỗi ngày thấy ba mẹ là vui. Nhiều lúc đang dạy mà lo nơm nớp không biết ba mẹ ở nhà ra sao. Mấy năm trước nhà không có điện thoại, thường gọi nhờ lối xóm. Mới năm rồi, cô hàng xóm cho chiếc điện thoại bàn nên cũng tiện”.
Hồi học lớp 12, có lần Ngọc Minh bị lạc đường. Theo lời dặn của ba, nếu lạc thì tìm mấy chú công an để hỏi đường chứ không hỏi người lạ, sợ bị bắt cóc. Hôm đó cô nữ sinh tìm mãi, cuối cùng mới gặp mấy chú mặc đồng phục hải quân nên chạy lại nhờ giúp đỡ. Mấy chú phải đưa cô về đơn vị rồi cử người đưa về tận nhà. Hỏi ra mới biết chỗ cô bị lạc chỉ cách nhà hơn 2 km... Cô giáo bây giờ vẫn ít đi xe máy và không rành đường thành phố.

