Chưa 1 lần được gặp mẹ, tôi luôn trách thầm bố: 20 năm sau biết được sự thật, tôi xin lỗi bố trong nước mắt
Cô gái Trung Quốc luôn tò mò về người mẹ của mình, mãi đến 20 năm sau mới biết được sự thật.
*Dưới đây là bài chia sẻ của tác giả Giả Ngọc Văn, được đăng trên trang Toutiao (Trung Quốc).
Tuổi thơ không có mẹ
Tôi sinh ra ở một ngôi làng miền núi xa xôi thuộc tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc. Cha tôi là một nông dân nghèo, còn mẹ tôi là ai tôi cũng chẳng biết. Bởi từ khi cất tiếng khóc chào đời, tôi có ông bà, có bố và cô chú yêu thương chăm sóc, chỉ có mẹ là chẳng thấy đâu.
Bố tôi bị tật ở chân sau một lần vô tình ngã xuống sườn đồi. Tai nạn này khiến ông không thể đi lại bình thường như trước mà phải có sự hỗ trợ của chiếc nạng. Mỗi lần tôi dìu bố đi đâu đó, mọi người trong làng lại hướng mắt về chúng tôi và bàn tán điều gì đó. Điều này làm cho tôi rất khó chịu. Thế nhưng bản thân tôi cũng chẳng biết mình nên làm gì để xóa tan nỗi muộn phiền đó.
Ngày bé mỗi khi tan học, nhìn bạn bè được mẹ tới đón, tôi cũng thèm thuồng cái khoảnh khắc hạnh phúc đó. Mong ước được gặp mẹ khiến sự tò mò của tôi về người phụ nữ đã sinh ra mình càng mạnh mẽ. Đã nhiều lần, tôi lấy dũng khí để hỏi bố tôi rằng: “Mẹ con đâu hả bố? Tại sao con chưa bao giờ nhìn thấy mẹ?"

Thế nhưng lần nào cũng thế, đáp lại ánh mắt háo hức chờ đợi câu trả lời của tôi là một câu nói “đánh trống lảng” của bố, như “con làm xong bài chưa” hay “bố sang nhà ông X có chút việc nhé”...
Dần dần, tôi cũng quên mất đi cái câu hỏi khiến tôi phải tìm đáp án suốt cả tuổi thơ của mình.
Lớn lên một chút, tôi luôn bị các bạn cùng lớp bắt nạt ở trường. Chúng rượt đuổi và gọi tôi là “đứa con hoang” vì tôi không có mẹ.
Mỗi lần như thế, tôi lại chạy về nhà và òa khóc trong vòng tay của bố. Những lúc đó, bố luôn an ủi và dặn tôi phải mạnh mẽ, không nên để tâm tới lời của người khác nói.
Dẫu vậy, ông cũng không vì tôi khóc lóc mà tiết lộ mẹ tôi là ai, ở đâu và làm gì. Điều này khiến tôi rất ấm ức và nhiều lần trách thầm bố.
Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi không học đại học mà đi làm ở thị trấn để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Tại đây, tôi có quen một người đồng nghiệp tên là Tiểu Lỗi.
Chị ấy hơn tôi hơn 5 tuổi và là một phụ nữ đã có gia đình. Sau 1 năm làm việc cùng nhau, chúng tôi trở nên thân thiết và dễ dàng chia sẻ với nhau nhiều thứ.
Cũng từ những lần trò chuyện này, tôi mới biết được hoàn cảnh của Tiểu Lỗi cũng giống mình, chưa từng một lần được gặp mẹ.
Hóa ra sau khi Tiểu Lỗi được sinh ra, mẹ của chị ấy đã bỏ đi nơi khác. Kể về câu chuyện của mình, Tiểu Lỗi kết luận: “Thực ra bố của chị từng rượu chè, cờ bạc nên mới khiến cuộc hôn nhân của cả hai đi vào ngõ cụt, không thể cứu vãn”.
Nghe Tiểu Lỗi kể chuyện, tôi lập tức liên hệ tới câu chuyện của mình rồi bắt đầu hoài nghi về bố.
Cứ thế, những thắc mắc trong lòng tôi ngày càng nhiều và không thể giải tỏa. Nhân dịp nghỉ lễ sau đó, tôi đã về nhà và đem những thắc mắc này ra hỏi bố.
Tuy nhiên, bố tôi vẫn không trả lời mà chống nạng rời đi chỗ khác. Lúc đó, cả thế giới trong tôi như sụp đổ, ngay cả khi tôi đã lớn, bố vẫn nhất quyết giữ kín những bí mật về người mẹ của tôi. Điều này khiến tôi càng giận ông hơn và “lười” về quê thăm nhà.
Bí mật của bố
Sau khi quay trở lại nhà máy làm việc, tôi kể chuyện này cho Tiểu Lỗi nghe. Chị ấy khuyên tôi muốn biết bí mật của gia đình thì nên về quê hỏi thăm người thân hoặc hàng xóm.
Sau một thời gian đắn đo suy nghĩ, tôi cũng quyết định đến gặp người họ hàng xa là dì Tuệ Lan để đi tìm lời giải cho những thắc mắc của mình.
Cuộc trò chuyện với dì khiến tôi vỡ lẽ ra nhiều chuyện. Trước khi tôi rời đi, dì Tuệ Lan còn dặn tôi phải đối xử tốt với bố và đừng làm ông ấy buồn. Rời khỏi nhà dì, tôi lập tức bắt xe về quê. Khi thấy bố đang khó nhọc di chuyển trong nhà với cái nạng trong tay, tôi đã chạy lại, ôm chầm lấy bố rồi khóc lóc và nói lời xin lỗi.
Dì Tuệ Lâm kể với tôi rằng sau tai nạn bị thương ở chân ngày còn trẻ, bố tôi đã từ bỏ ý định lập gia đình. Năm 27 tuổi, ông nghe thấy tiếng khóc của một đứa bé bị bỏ rơi trong đám cỏ dại trước cửa nhà nên liền bế nó về nuôi. Đứa bé đó chính là tôi.

Những năm tháng sau đó, bố vẫn không ngừng tìm thông tin về bố mẹ đẻ của tôi. Không những thế, vì sợ con gái chịu thiệt thòi khi sống trong gia đình nghèo khó, ông cũng đã liên hệ một số gia đình khá giả ở trong vùng nhận nuôi tôi.
Thế nhưng khi biết tôi là con gái, những gia đình đó đã lập tức từ chối. Cứ thế, người bố không lành lặn của tôi không quản khó khăn, làm mọi công việc để có tiền nuôi lớn tôi suốt 20 năm qua.
Ông cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ kết hôn vì muốn toàn tâm toàn ý lo cho tôi đến khi tôi yên bề gia thất.
Sau khi biết được sự thật này, tôi không thể kiểm soát được những giọt nước mắt của mình. Bản thân tôi cũng chưa bao giờ tưởng tượng được bố đã vì tôi mà hy sinh nhiều như vậy.
Càng nghĩ, tôi lại càng cảm thấy có lỗi khi đã nghi ngờ và trách nhầm bố. Cùng với những lời xin lỗi dẫu muộn màng, thời khắc thiêng liêng đó, tôi đã tự hứa với lòng rằng sẽ cố gắng làm việc hết mình để cho bố một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Bởi dù không cùng dòng máu, bố cũng đã dành cả thanh xuân để nuôi nấng tôi nên người, vậy khi đã trưởng thành, tôi cũng muốn cố gắng để bù đắp tuổi trẻ không trọn vẹn và lo liệu cho tuổi già của bố mình.
Không phải ai chúc Tết cũng 'mát tay': 3 kiểu người được xem là mang may mắn cho gia chủ
Gia đình - 46 phút trướcGĐXH - Không phải ai đi chúc Tết đầu năm cũng được xem là “mở lộc” cho gia chủ. Theo quan niệm dân gian, có 3 kiểu người mang năng lượng tích cực, giúp gia đình đón năm mới hanh thông, tài lộc và êm ấm hơn.
Chuyên gia lý giải vì sao các cặp đôi thường chia tay vào đầu năm mới
Gia đình - 3 giờ trướcTỷ lệ chia tay người yêu vào đầu năm mới cao đến nỗi các chuyên gia gọi tên nó là "Hiệu ứng chia tay vào tháng 1"; vì sao có hiện tượng này?
3 cung hoàng đạo dễ đổi vận nhà cửa năm 2026: Tiền về đúng lúc, chạm mốc an cư
Gia đình - 23 giờ trướcGĐXH - Bước sang năm 2026, vận trình an cư của nhiều cung hoàng đạo bắt đầu khởi sắc rõ rệt.
Tết đừng để 'khẩu nghiệp' phá lộc: 3 kiểu lời nói âm thầm bào mòn phúc khí gia đình
Chuyện vợ chồng - 1 ngày trướcGĐXH - Tết là dịp sum họp, nhưng cũng là lúc những câu nói vô tình dễ khiến tổ ấm rạn nứt. Than trách, so sánh, “trù ẻo” tưởng chỉ là lời buột miệng ngày đầu năm, nhưng lặp lại nhiều lần có thể làm hao mòn phúc khí và hòa khí gia đình. Muốn năm mới an yên, có những điều tuyệt đối nên tránh nói.
Bị mợ đòi 1,7 triệu tiền xăng khi đi nhờ xe về quê ăn Tết, cô gái nhận ra ranh giới phũ phàng của tình thân
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Về quê ăn Tết vốn được xem là hành trình đoàn tụ, là lúc người ta mong mỏi sự ấm áp và chở che từ gia đình. Thế nhưng với cô, chuyến đi dài gần 800km lại trở thành kỷ niệm nhớ đời.
Ám ảnh sống cùng mẹ chồng, tôi đắn đo trước đám cưới với bạn trai yêu 2 năm
Chuyện vợ chồng - 1 ngày trướcYêu nhau hơn 2 năm, chúng tôi bắt đầu tính đến chuyện cưới xin nhưng anh là con một, chuyện ở chung với mẹ chồng khiến tôi nhiều đêm mất ngủ, thậm chí nghĩ đến việc dừng đám cưới…
Chuyên gia Harvard cảnh báo: 3 thói quen của sếp EQ thấp tưởng 'rất bình thường' nhưng âm thầm phá nát cả tập thể
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Theo phân tích từ chuyên gia Harvard, chỉ 3 hành vi quen thuộc này cũng đủ làm suy giảm niềm tin, động lực và hiệu suất của cả đội nhóm. Bạn có đang làm việc dưới một lãnh đạo như vậy?
35 tuổi chưa vợ, chi tiền triệu thuê bạn gái về quê ăn Tết và cái kết đắng
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Quyết định thuê bạn gái về quê ăn Tết để né áp lực giục cưới lại khiến anh rơi vào cảnh vừa mất tiền, vừa ôm ấm ức.
Hậu vận giàu sang, những cung hoàng đạo sinh ra để làm dâu hào môn
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Theo chiêm tinh học, có những cung hoàng đạo được trời ban cho vận hôn nhân đặc biệt hanh thông, dễ gặp người chồng giỏi giang, giàu có.
Những ngày Tết từng là nỗi ám ảnh của tôi khi con gái 37 tuổi chưa lấy chồng
Gia đình - 2 ngày trướcGĐXH - Với nhiều gia đình ở quê, ngày Tết không chỉ là dịp sum họp mà còn là lúc những câu hỏi về hôn nhân khiến người trong cuộc mệt mỏi.
Cãi lời bố mẹ lấy anh bác sĩ nội trú nghèo, tôi nhận cái kết... hạnh phúc
Chuyện vợ chồng10 năm trước, tôi lại nhất quyết cãi lời bố mẹ, đòi cưới bằng được một anh bác sĩ nội trú nghèo, không có gì ngoài đống sách vở chất đầy phòng trọ.



