Chùm thơ về mẹ nhân ngày 20/10
GiadinhNet - Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10/2013, Gia đình & Xã hội xin giới thiệu chùm thơ của các nhà thơ Lê Cảnh Nhạc, Nguyễn Ngọc Phú và Nguyễn Đình Thuyên.
Lộc nhú từ cây, mầm ươm từ đất
Mẹ dắt con đi
Bằng tiếng ầu ơ trái đất bầu trời.
Tiếng ru nhân nghĩa cuộc đời
Cho con thương yêu cái cò cái vạc
Yêu những luống cày, yêu người gieo hạt
Nâng bát cơm thơm biết quý giọt mồ hôi
Con lớn lên, đồng níu mẹ hai vai
Bão giật tháng ba, lũ tràn tháng tám
Đắp đập vá đê, be bờ chống hạn
Hạt gạo nuôi con biết mấy tảo tần
Cắm bàn tay giá buốt xuống đồng
Để cây lúa trổ đòng đơm hạt mẩy
Cơm trọ trường xa dành con mùa gạo mới
Mẹ lót chum khoai chống chọi với mùa màng
Câu hát lời ru nuôi lớn tâm hồn
Hạt gạo củ khoai cho con dáng vóc
Gửi con vào đời bao niềm mong ước
Tối lửa tắt đèn mẹ chẳng muốn con hay
Ngóng tin con bấm đốt từng ngày
Con khôn lớn nên người là bếp nồng đêm lạnh
Mẹ chẳng đợi gì hơn dẫu chiều tà sương động
Vin bóng buông màn khi nắng tắt trăng lên
Cuộc đời con có mẹ, có mùa xuân
Có tiếng hát của sông dài biển rộng
Con xin mẹ vĩnh hằng đừng bao giờ tắt nắng
Mẹ ngồi chạng vạng hoàng hôn
Khói bếp ngấm vào rơm rạ
Quả cau mẹ bổ làm tư
Trầu cay xua đi rét giá
Áo mẹ nâu sồng màu đất
Tóc sương rụng trước tháng Mười
Bát canh cua đồng nổi gạch
Hè về mát ngọt: mồng tơi
Mẹ mang thai con chín tháng
(Chín tháng ngắn hơn mười ngày)
Mẹ tính tuổi đồng mùa cấy
Bấm mòn mấy đốt ngón tay
Chiếc giỏ đựng mùa gặt lớn
Chiếc cày vẫn gọi: Chìa vôi!
Chim Khách kêu chi sốt ruột
Mẹ đem chăn áo ra phơi
Chiều nay nghe tin bão lớn
Mẹ ơi! dáng mẹ lưng còng
(Cái cột, cái kèo, chiếc võng
Đỡ đần mẹ chút nào không?)
Cánh đồng nước ngập mênh mông
Cây lúa ngậm phù – sa – sượng
Bóng Mẹ miền Trung lội ruộng
Hắt lên mây trắng cuối chiều...
---------
Ngày còn nhỏ
Bước chân con đi học
Trên đường làng
Trơn, trượt ngã đùa vui
Chiều ngả bóng
Trâu về ùa lạch nước
Đèn dầu khuya
Soi sáng mỗi đêm dài
Cơm gạo trắng
Giấc mơ con trẻ nhỏ
Sắn no đầy
Niềm mong ước ngày sau
Bao nhọc nhằn
Đè nặng gánh đôi vai
Bước lặng lẽ
Đường trơn, dài mẹ chịu
Đong đủ đầy
Niềm hạnh phúc về con
Bước chân đi
Qua muôn vạn nẻo đường
Cuộc đời con
Ngã, trượt thực vô thường
Vươn đứng dậy
Vui bước đường đã định
Con thấu hiểu
Mỗi trái thành hưng thịnh
Chính nhân từ
Tình mẹ đất quê hương