Hà Nội
23°C / 22-25°C

Cuộc gọi định mệnh khiến tôi bối rối

Thứ sáu, 07:30 06/05/2016 | Tâm sự

Nhìn em sống khổ thế mà tôi đau lòng quá, muốn giữ em lại, bù đắp những gì em đã hy sinh cho tôi. Nhưng còn vợ sắp cưới thì sao, cô ấy tin tưởng, chăm sóc tôi lắm.

Tôi gặp em khi đến chỉ huy giải quyết một vụ truy bắt tội phạm, em là người bị liên lụy khi đi học ngang qua. Tôi nhớ như in lần đầu tiên đó nước mắt em rơi khi trò chuyện với tôi, tóc buông dài, chiếc áo dài trắng tinh khôi, gương mặt thánh thiện đến mê người, em bị người kia chạy trốn va vào và bị thương khi ngã. Không chỉ riêng tôi mà cả đội đến giải quyết điều rất thích em. Khi đó tôi 25, còn em chỉ mới bước qua tuổi 17. Lấy lý do em bị thương và muốn điều tra thêm vụ án nên tôi luôn được gặp em khi rảnh dù việc đó đã khép lại rất lâu và chi tiết của em không liên quan đến.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Chúng tôi đã có một thời gian rất vui vẻ. Nhà em ở làng cách xa thị trấn nên em ở trọ gần trường và gần cơ quan của tôi. Dù 25 tuổi nhưng trải qua những năm tháng học nội trú ở trường Cảnh sát và sự khắc nghiệt ở đây nên tôi chỉ biết tập trung học, không thân thế trong trường nên việc giữ kết quả thật tốt với tôi rất khó khăn. Tính tình của cảnh sát chúng tôi lại khô khan mà lại là cảnh sát hình sự nên càng khó để tìm thấy tình yêu nam nữ, khi đến với em đó là tình yêu đầu tiên, người con gái đầu tiên của tôi. Tính em rất hay nếu không nói là khác biệt với những người con gái khác, em mang áo dài thướt tha như thế trong lần gặp đầu tiên. Thế nhưng em lại là người mê thể thao, là vận động viên bóng chuyền của trường, một tay trống của nhóm guitar, cách nói chuyện, cách suy nghĩ nhiều lúc tôi phải hỏi để em cho ý kiến.

Mọi thứ về em điều hoàn hảo đối với tôi, chỉ duy nhất một điều làm tôi đau khổ đó là em là người có đạo, nhà em lại có người đi tu, việc kết hôn với người cùng đạo là bắt buộc. Tôi còn nghe nói nếu việc lấy một người ngoại đạo sẽ không ai đến dự, đám cưới không được tổ chức. Còn tôi từ trước đến giờ tôi chỉ sống phục vụ cho Đảng cho nhân dân, lại là cháu đích tôn của dòng họ, gia đình tôi có truyền thống cách mạng, đạo là không thể và tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến. Lúc đầu tôi chỉ xem em như đứa em cần chỉ bảo, giúp đưa em đi học, giới thiệu em cái này cái kia. Ai hỏi rằng tôi yêu em không thì tôi đều chối, nhưng đòi làm quen với em là tôi cấm tiệt (tôi biết tính anh em đồng nghiệp trăng hoa như thế nào). Dần dần tôi mới biết mình yêu em nhiều, đi công tác xa làm tôi nhớ em điên đảo, nhiều khi nghe điện thoại em mà tôi mừng còn hơn bắt được thông tin tội phạm khi mình đang làm nhiệm vụ. Các anh em thân thiết biết chuyện đều khuyên tôi nên nói ra chứ không một cô gái như em sẽ bị ai đó cướp mất.

Sau đợt đi xa 3 tháng đó tôi đã về ngỏ lời với em bất chấp việc chúng tôi có đến được với nhau hay không. Rồi em đã thành người yêu của tôi .Thiệt thòi cho em khi chúng tôi không được công khai vì nhà em không cho con gái yêu sớm, còn tôi vừa về cơ quan nên sợ sẽ ảnh hưởng đến cách nhìn của lãnh đạo về mình khi quen người có đạo. Một phần tôi thường phải đi công tác ngoài tỉnh nên gặp em càng ít đi, chỉ chủ yếu qua điện thoại. Tôi không lo lắng được nhiều cho em, chỉ gửi gắm anh em chú ý đến em khi đi công tác xa.

Mọi việc thay đổi khi em học đại học, gia đình tôi gặp nhiều biến cố khi ba bị vu khống, dù đã được sắp xếp nhưng uy tín giảm sút, bị yêu cầu nghỉ hưu sớm, chắc chắn tôi liên lụy. Thời gian đó, tôi lao vào làm việc để chứng minh thực lực của mình. Tôi dần xa em trong thời gian đó. Một năm sau ba tôi mất, ba nói muốn thấy tôi thành công để vực dậy gia đình. Mặc tôi bận rộn với nhiều lo toan, thu xếp cả sự nghiệp lẫn gia đình, em vẫn ở bên động viên làm động lực cho tôi, cả chiều theo ham muốn của tôi. Em nói muốn giúp gì cho tôi, em nhỏ bé quá so với những gì tôi gánh nên đây là việc một người yêu nên làm. Tôi thương em quá đỗi.

Tôi không biết đây có phải cơ hội cho mình không khi con gái sếp rất thích tôi, cô ấy làm bên tòa án tỉnh. Sếp có ý sẽ nâng đỡ vì đánh giá cao năng lực và tinh thần trách nhiệm của tôi nếu kết thông gia với nhau. Em biết chuyện nên đã chủ động rời xa, em nói dù giờ tôi muốn chọn bên nào em vẫn sẽ ra đi. Tôi đã để em ra đi. Sau 2 năm chia tay, tôi chuẩn bị lập gia đình, vợ sắp cưới của tôi dù tính tình hơi bướng nhưng rất yêu thương, chăm lo cho sự nghiệp của tôi. Dù tình yêu không nhiều nhưng tôi nhận thức được mình sẽ không làm tổn thương cô ấy. Tôi cũng đang ở tuổi thành công đến, mọi thứ đều tươi sáng, chỉ duy nhất có em làm tôi đau khổ.

Rồi trong cơn say, em đã gọi cho tôi, em trách tại sao biết sẽ không cưới em mà vẫn yêu, biết không thể chọn em sao lại không gìn giữ cho em, làm em phải mắc tội với đạo của em, làm em không muốn yêu ai vì đã không còn trong trắng. Nhìn em sống thế tôi đau lòng quá, muốn giữ em lại, bù đắp những gì em đã hy sinh cho tôi. Nhưng còn vợ sắp cưới thì sao, cô ấy tin tưởng, chăm sóc tôi lắm. Tôi phải quyết định như nào đây? Mong được các bạn chia sẻ.

Theo Thuận/Ngôi sao

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Cưới nhau 20 năm, tôi cay đắng phát hiện với vợ, tôi chỉ là... người ngoài

Cưới nhau 20 năm, tôi cay đắng phát hiện với vợ, tôi chỉ là... người ngoài

Tâm sự - 10 giờ trước

Tôi tình cờ nghe được vợ nói chuyện với bố mẹ đẻ về việc mua đất rồi nhờ bố mẹ đứng tên. Điều đáng buồn hơn là vợ tôi nói rằng, vợ chồng nay vui vẻ nhưng cũng chưa biết ngày mai thế nào nên phải chuẩn bị sẵn "đường lui" cho mình.

Nhà 4 người, vợ lương 10 triệu nhưng tháng nào cũng tiêu hết bay 30 triệu

Nhà 4 người, vợ lương 10 triệu nhưng tháng nào cũng tiêu hết bay 30 triệu

Tâm sự - 1 ngày trước

Tôi không bao giờ chê trách vợ kiếm ít hay nhiều, bởi bản thân luôn cố gắng cày cuốc để lo cho gia đình. Thế nhưng, điều khiến tôi không tài nào hiểu nổi là bảng kê chi tiêu hàng tháng luôn hết 30 triệu.

Bối rối khi vừa ly hôn đã được đồng nghiệp nam kém tuổi tỏ tình

Bối rối khi vừa ly hôn đã được đồng nghiệp nam kém tuổi tỏ tình

Tâm sự - 1 ngày trước

Tôi vừa bước ra khỏi cuộc hôn nhân kéo dài 4 năm với một tâm thế rệu rã. Ở tuổi 32, tôi tự nhủ lòng mình sẽ đóng cửa trái tim, dành thời gian để chữa lành những vết xước và tập trung cho sự nghiệp.

Ly hôn tuổi xế chiều: Tôi không còn chọn chịu đựng để giữ gia đình

Ly hôn tuổi xế chiều: Tôi không còn chọn chịu đựng để giữ gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tuổi xế chiều, nhiều người cho rằng cuộc đời đã ổn định, chỉ còn tận hưởng sự bình yên bên gia đình. Nhưng với tôi, đó lại là thời điểm bắt đầu một quyết định khó khăn nhất đời mình.

3 năm chưa có con, tôi "chết lặng" khi nghe mẹ chồng và chồng nói chuyện

3 năm chưa có con, tôi "chết lặng" khi nghe mẹ chồng và chồng nói chuyện

Tâm sự - 2 ngày trước

Ba năm sau khi kết hôn với nhiều người là khoảng thời gian mặn nồng nhất của vợ chồng son, nhưng với tôi, đó là chuỗi ngày dài đằng đẵng của sự mong mỏi, hy vọng rồi lại thất vọng.

Bị mẹ chồng mắng chửi khi mới sinh, tôi quyết tâm làm một việc bà không ngờ

Bị mẹ chồng mắng chửi khi mới sinh, tôi quyết tâm làm một việc bà không ngờ

Tâm sự - 2 ngày trước

Khi cơ thể còn chưa kịp lành vết khâu, tâm hồn nhạy cảm của một người mẹ mới sinh bị tổn thương thì mới hiểu vì sao ký ức ấy vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.

Ly hôn ở tuổi xế chiều, tôi mới biết thế nào là được sống cho mình

Ly hôn ở tuổi xế chiều, tôi mới biết thế nào là được sống cho mình

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi xế chiều, cái tuổi mà nhiều người lựa chọn an phận bên gia đình, tôi lại đưa ra một quyết định khiến không ít người bất ngờ: ly hôn.

Bán 13 cây vàng cho con vay “nóng” 500 triệu, 10 năm nó vẫn chưa trả đồng nào

Bán 13 cây vàng cho con vay “nóng” 500 triệu, 10 năm nó vẫn chưa trả đồng nào

Tâm sự - 3 ngày trước

Cách đây 10 năm con trai mua nhà, tôi bán vàng được 500 triệu cho con vay “nóng”. Nhưng đến nay 10 năm, chưa bao giờ tôi thấy con nhắc đến trả khoản nợ này…

Con gái 24 tuổi muốn lấy người đàn ông U60, tôi có nên phản đối?

Con gái 24 tuổi muốn lấy người đàn ông U60, tôi có nên phản đối?

Tâm sự - 3 ngày trước

Khi con thông báo sẽ dẫn bạn trai hơn mình 30 tuổi, đã qua một lần đổ vỡ về ra mắt, tôi sốc thực sự…

Ở tuổi xế chiều, tôi mới dám làm điều mà cả đời từng sợ: Ly hôn

Ở tuổi xế chiều, tôi mới dám làm điều mà cả đời từng sợ: Ly hôn

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Tôi tin rằng, ở tuổi xế chiều, con người vẫn có quyền được sống hạnh phúc và tìm thấy một người đồng hành thực sự thấu hiểu mình.

Top