Cuối tuần đồng nghiệp được sếp rủ tới nhà tụ tập ăn uống, chỉ có mình tôi luôn bị bỏ lại phía sau
Bởi không có nhiều bạn bè nên tôi rất mong đi làm sẽ kết bạn với nhiều người thú vị, hay ho. Tôi mới vào làm ở công ty hiện tại được khoảng 5 tháng. Thời gian đầu vì mải mê trau dồi chuyên môn, làm quen với công việc nên khá bận bịu. Có nhiều ngày tôi phải ngồi lại văn phòng tới 7, 8 giờ tối. Mãi tới đợt ra Tết, tôi thoải mái về thời gian hơn, tôi mới có cơ hội để trò chuyện, giao lưu với đồng nghiệp.
Tôi là một người phụ nữ từ tỉnh lên Hà Nội học tập, làm việc và sinh sống. Hồi Đại học, tôi chẳng chơi với nhiều bạn bè lắm, chủ yếu là các bạn đồng hương để dễ tìm thấy kết nối. Thi thoảng tôi đi làm thêm, có quen thêm vài người bạn song sau khi nghỉ việc, các mối quan hệ cũng dần đứt gãy. Tốt nghiệp Đại học xong, tôi thấy mình rất cô đơn, lẻ loi trong thành phố này. Bạn bè về quê lập nghiệp làm việc, còn mỗi tôi vẫn ở đây.
Nhiều khi tôi cũng định về quê, mà nhận ra nếu làm vậy thì cuộc sống của mình còn khổ cực hơn. Bao năm bám trụ lại Hà Nội thì giờ phải cố gắng làm việc. Vả lại, gia đình tôi không khá giả, nền tảng kinh tế chẳng thể đủ làm bệ đỡ cho tôi. Hàng tháng, tôi còn phải gửi về nhà một khoản tiền để bố mẹ trang trải cuộc sống. Mẹ tôi bảo tôi nên ở trên thành phố, sau này em trai tôi lên đó học rồi chị em đỡ đần nhau.

Ảnh minh họa.
Bản chất tôi không phải là người ki bo keo kiệt, sống xởi lởi. Thi thoảng, những lần tôi được thưởng dự án, tôi sẽ mời mọi người trà sữa. Tuy nhiên tôi lại không chạy theo được những thú vui của đồng nghiệp. Mọi người xung quanh tuy là cũng đồng trang lứa, có người trẻ hơn, vậy mà họ ăn chơi lắm. Ngồi cạnh tôi là một em đồng nghiệp kém 2 tuổi mà ngày nào đi làm cũng diện đồ hàng hiệu, thậm chí có tuần còn chẳng mặc trùng đồ. Buổi trưa, bạn ấy cũng đi ăn bên ngoài toàn đồ ngon và đắt tiền. Chẳng như tôi, tôi luôn mang cơm từ nhà đi làm cho sạch sẽ, tiện lợi.
Vậy mà bạn đồng nghiệp đó lại rất được lòng của sếp cũng như những người khác. Sếp hay nhờ bạn ấy tư vấn chỗ mua quần áo, đồ trang điểm. Tôi thì cũng chỉ có thể mời mọi người trà sữa thôi, chứ không thể nói chuyện cùng về những chủ đề khác. Dẫu sao, tôi cũng chỉ là một đứa con gái hơi quê mùa, không biết nhiều về thời trang, trang điểm...
Có lẽ chính vì điều đó nên tôi cứ cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau. Sếp ngoài mặt thì vẫn nói chuyện bình thường với tôi, vậy mà hóa ra chị ấy không quý tôi đến thế. Điển hình là cuối tuần, sếp rủ mọi người trong phòng về nhà chị ấy chơi, ăn uống tụ tập. Chỉ có riêng tôi là chị không đả động gì.
Hôm đó, tôi đi siêu thị với một người đồng nghiệp, lúc cô ấy kể việc được sếp rủ về nhà, tôi mới bàng hoàng. Cô ấy hỏi tôi có được rủ không thì tôi bảo là bản thân mình về quê nên không sắp xếp được. Trong lòng tôi buồn lắm. Sếp có một căn nhà ở trên hồ Tây, rất rộng và có thể tổ chức được tiệc ngoài trời. Mọi người ai nấy đều bàn bạc với nhau về chuyện mặc gì tới nhà chị sếp. Chỉ có tôi phải giả vờ nhìn vào màn hình máy tính, coi như không hay biết gì.

Ảnh minh họa.
Tôi chỉ muốn có những người bạn ở công ty này cho đỡ buồn. Về công việc, tôi không phàn nàn gì cả. Mức lương hay đãi ngộ cũng vậy. Nhưng nếu đi làm chỉ vì tiền, mà không kết bạn, không vui vẻ thì 8 tiếng/ngày quả là áp lực, thách thức lớn với tôi. Những khi tan sở, tôi càng thấu hiểu hơn sự cô đơn tủi thân này. Một mình tôi sống giữa thành phố, không biết kết bạn với ai, chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Kể cả về chuyện tình cảm, tôi cũng chưa từng trải qua một mối tình nào hết. Dần dần, tôi không thấy nhiều ý nghĩa trong cuộc sống. Lòng tôi ngổn ngang, bộn bề. Phải chăng, tôi nên chuyển môi trường làm việc? Và phải chăng, tôi không hợp với cuộc sống thành thị này? Tôi đang rất bối rối và chỉ mong thấy được lối ra...
M.B
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 3 giờ trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 13 giờ trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 1 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 1 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 2 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 3 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 3 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.