Đang chuẩn bị làm thủ tục ly hôn thì tôi nhận được một cuộc gọi chấn động từ mẹ chồng
Những lúc ấy, tôi chỉ biết im lặng nghe cho qua, rồi cúp máy mà nước mắt giàn giụa.
Tôi từng cãi lời bố mẹ, khăng khăng đòi lấy Thiệp bằng được. Ngày ấy, tôi yêu anh ta đến mù quáng, cho rằng chỉ cần tình yêu là đủ, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Bố mẹ tôi không đồng ý, bảo Thiệp tính tình nóng nảy, gia đình lại phức tạp, nhất là ông bà bên đó khó tính, khắc nghiệt, sợ tôi không chịu nổi.
Nhưng tôi bất chấp tất cả, nghĩ rằng chỉ cần mình cố gắng vun đắp thì sẽ hạnh phúc. Thế là đám cưới diễn ra, trong sự miễn cưỡng của bố mẹ tôi và sự hân hoan của gia đình Thiệp.
Nhưng chẳng ngờ, chỉ sau 3 năm chung sống, tôi đã thấm thía cái giá của việc bướng bỉnh. Thiệp không những nóng nảy mà còn vũ phu, lúc bình thường có thể cười nói, nhưng hễ không vừa ý là chửi bới, đập phá.
Có lần, chỉ vì tôi nấu canh hơi mặn, anh ta hất đổ cả mâm cơm, giáng cho tôi cái tát như trời giáng trước mặt con trai còn đang nằm trong nôi.
Ông bà nội ngồi đó nhưng không một lời can ngăn, còn bảo tôi là phụ nữ phải biết nhịn nhục, đừng có cãi chồng. Tôi uất ức, khóc thầm nhiều đêm, nhưng lại tự nhủ vì con mà cố gắng.
Cho đến một lần, tôi bị Thiệp đẩy ngã, đập đầu vào cạnh bàn khiến máu chảy ướt cả vai áo. Lúc ấy, tôi thấy mình thật ngu ngốc khi đã cố chấp lấy người đàn ông này, tự giam mình vào cuộc hôn nhân địa ngục.
Hôm đó, tôi bế con về nhà ngoại, quỳ xuống xin bố mẹ cho mình ly hôn. Bố tôi đỡ tôi dậy, thở dài một tiếng thật sâu, rồi bảo: "Thôi, nếu con đã quyết thì bố mẹ không cản. Về thu xếp rồi ly hôn đi cho nhẹ lòng"
Tôi đang chuẩn bị thủ tục nộp đơn ra tòa thì nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng, thông báo một tin chấn động: Thiệp bị tai nạn giao thông.
Anh ta đâm vào xe tải khi đang phóng nhanh vượt ẩu, một bên chân bị nghiền nát, phải cắt bỏ từ đùi trở xuống.
Nằm trong phòng hồi sức suốt nửa tháng, rồi thêm nửa tháng nữa ở viện mới trở về nhà. Vợ chồng tôi, dù chưa chính thức ly hôn, nhưng thực tế đã ly thân từ trước đó. Tôi chẳng còn muốn nhìn mặt anh ta nữa, càng không muốn quay về căn nhà ấy, nhưng bố mẹ chồng thì không buông tha.

Ảnh minh họa
Mẹ chồng gọi cho tôi mỗi ngày, giọng run run đầy trách móc: "Con ơi, con về chăm chồng đi. Giờ nó như thế này rồi, ai lo cho nó ngoài con. Bố mẹ già rồi, lại yếu, không đỡ đần được gì. Đừng bỏ rơi nó lúc này con ạ".
Bố chồng tôi thì gay gắt hơn. Ông bảo nếu tôi dám bỏ Thiệp lúc này thì đừng mong sau này ngẩng mặt lên nhìn ai. Ông còn hăm dọa sẽ đến tận nhà bố mẹ tôi mà làm ầm lên, cho tôi bẽ mặt với cả họ hàng.
Những lúc ấy, tôi chỉ biết im lặng nghe cho qua, rồi cúp máy mà nước mắt giàn giụa. Bố mẹ tôi nhìn con gái tiều tụy mà xót xa, bảo tôi dứt khoát ly hôn cho rảnh nợ, đừng mềm lòng mà quay lại. Mẹ tôi bảo "Chân nó mất là do nó đi ẩu, có phải lỗi của con đâu, nhưng con mà trở về đó thì đời con mất luôn đấy".
Tôi giằng xé giữa hai bên, lòng lúc nào cũng như bị ai cào xé. Phải chi Thiệp không bị tai nạn, tôi đã dứt áo ra đi từ lâu rồi. Nhưng giờ, mỗi lần nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của anh ta khi gặp tôi trong viện, tôi lại thấy chùn lòng. Mắt anh ta đỏ hoe, giọng khàn đặc khi bảo: "Anh sai rồi. Anh biết lỗi rồi. Đừng bỏ anh lúc này, được không?".
Tôi không biết mình có nên mềm lòng quay về, hay nên dứt khoát ký đơn ly hôn như bố mẹ đẻ vẫn khuyên?
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 19 phút trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

