Địa ngục trong gia đình nhà chồng
Mua từ cái băng vệ sinh tôi cũng phải hỏi xin, bố mẹ chồng suốt ngày nói tôi ăn bám còn chồng ghen tuông vô cớ.
Tôi chỉ là một đứa nhà quê học hết lớp 9 thì nghỉ ở nhà làm ruộng. Tôi quen anh qua chị gái của tôi. Nhưng khi chúng tôi yêu, quyết định đến với nhau thì bị bố mẹ chồng tôi ngăn cản. Họ bảo mẹ tôi sinh ra không rõ nguồn gốc và không cho lấy tôi. Anh đã rất buồn và bỏ lên nhà chú ở Lào Cai chơi, còn tôi thì ở nhà. Được một thời gian, anh về nhà và được mọi người khuyên, anh quyết tâm lấy tôi làm vợ năm tôi 18 tuổi.
Tôi đi bốc gạch cho chú tôi, chồng tôi đi làm thợ xây, bố chồng đi đánh cá, mẹ chồng đi lấy cá bán. Tôi là một người chậm chạp nhưng rất chịu khó, cẩn thận, chẳng mấy khi tôi ngồi rảnh. Ngoài thời gian đi làm, về tới nhà, tôi thấy có việc gì cũng xông vào làm. Tôi ít học, thật thà, nghĩ gì nói vậy, thẳng tính, chính vì vậy mà tôi với bố mẹ chồng không hợp nhau. Còn chồng tôi 25 tuổi, tính tình trẻ con, thật thà, ngốc nghếch, không biết tính toán, mọi cái chi tiêu tôi đều phải tính toán.
Khi đó anh biết chuyện và làm um lên. Bố mẹ chồng bắt tôi phải thu dọn quần áo, ông bà dắt tôi về nhà để bố mẹ tôi dạy dỗ. Tôi xin lỗi nhưng ông bà cũng không nghe và lôi tôi vào trong nhà, bắt thu xếp quần áo. Tôi nghĩ mà thấy mình cực. Chồng thì thương, yêu vợ nhưng mà lành quá, không biết bảo vệ vợ, thấy thế cũng đứng ngu ngơ ra chẳng nói, chẳng rằng. Hôm sau, chồng tôi lên trên nhà xin lỗi và xin phép cho tôi về nhưng bố mẹ chồng tôi không đồng ý. Được mấy ngày sau, bố mẹ đẻ tôi phải xuống xin lỗi ông bà và mong cho tôi được về với chồng, họ cuối cùng cũng đồng ý. Khi tôi sinh con ra thì bà nội bé nói: "Quạ đẻ ra thiên nga", tôi nghe mà thấy mủi lòng. Tôi nghĩ, con trai ông bà cũng đâu có sáng sủa, thông minh gì mà lại nói tôi như vậy.
Khi ông anh chồng tôi lấy vợ và vợ chồng tôi ra ở riêng ở một chỗ khác nhưng cũng gần nhà, suốt ngày mẹ chồng tôi kể lể: "Mày làm giàu gì cho cái gia đình này tí nào chưa hay mày làm giàu cho bố mẹ mày?". Tôi nghe mà thấy ức nhưng phải nhịn đắng nuốt cay.
Thật ra, từ ngày tôi lấy chồng tới nay, hai vợ chồng tôi đi làm ruộng với ông bà, họ thu hết. Chồng tôi đi làm thì mẹ tôi ghi công lấy tiền chứ tôi đâu có biết mặt mũi đồng tiền của chồng ra sao đâu. Thỉnh thoảng, tôi đi làm thêm giấu giếm được đồng nào thì giấu chứ tôi đâu được cầm tiền. Mua từ cái băng vệ sinh tôi cũng phải xin tiền, thế mà lúc nào cũng chửi là vợ chồng tôi ăn bám, ngu dốt, không biết tính toán làm ăn.
Còn vợ chồng anh cả thì ở chung với ông bà, chị dâu tôi đi làm thuê ở một công ty cách nhà khoảng 15 km. Chị dâu tôi ngoài thời gian đi làm, về nhà chẳng phải làm gì, bố mẹ chồng tôi làm hết việc nhà. Ấy thế mà con dâu cả vừa không phải mất một nghìn tiền mua thức ăn, làm được bao nhiêu bố mẹ tôi cho anh chị để dành, vừa không biết quét nhà, cửa, sân vườn ra sao mà cũng chẳng bao giờ bị nói.
Cuộc sống của tôi cứ thế trôi qua, chẳng ngày nào tôi được yên thân khi sống trong gia đình này cả. Bây giờ con gái tôi đã được 1,5 tuổi, tôi vẫn đi bốc gạch cho chú. Khi tôi đi làm, mọi người trêu tôi với người làm cùng, chuyện đến tai chồng tôi, tôi giải thích thế nào anh cũng không nghe. Anh lôi tôi về nhà bố mẹ nói chuyện là tôi theo trai. Bố mẹ chồng chửi rủa, nói rằng ngày xưa ông bà cho con trai mình lấy tôi và cho tôi tiếp tục sống trong gia đình này là đã rửa mặt cho bố mẹ tôi. Nói chung ông bà nói rất thậm tệ với tôi, còn chửi cả bố mẹ đẻ tôi là không biết dạy con, bắt tôi phải nghỉ làm và đi chợ bán cá với bà.
Tôi cũng nghe theo, nghỉ và đi chợ với mẹ chồng nhưng chỉ được ngày, hai ngày bà lại làm um lên ở chợ. Tôi không chịu được và đã nói chuyện với bố mẹ chồng, tôi sẽ nghỉ đi chợ và vẫn đi bốc gạch thì mới đủ chi trả cho cả gia đình. Ông bà không đồng ý và bắt đầu cơn thịnh lộ tới. Họ rủa tôi và tôi cũng chịu đựng. Khi về tới nhà, tôi thấy mình không thể chịu đựng được nữa, tôi gào và khóc thét lên, tại sao cuộc đời lại bất công với tôi như vậy?
Chồng tôi còn nói: "Bây giờ tôi không cần cô phải lo cho gia đình. Tôi sẽ tự lo. Cô chỉ ở nhà cơm nước cho tôi là được", và tôi cũng đồng ý ở nhà, không đi làm nữa. Trong thời gian này, tôi phát hiện mình lại mang thai. Tôi cũng cố gắng bình tâm lại và không để ảnh hưởng tới cái thai. Nhưng ở nhà nào đâu được yên. Chồng đi làm ngày được 100.000 đồng, thì bao nhiêu việc phải tiêu khi người ta đòi tiền điện, tiền cày bừa tôi lại phải đi vay để trả nợ.
Hai vợ chồng tôi lại cãi nhau và tôi đã bàn bạc với chồng tôi tiếp tục đi làm việc ở chỗ chú, tuy vất vả nhưng phải cố gắng để trang trải trong gia đình. Và chồng tôi nổi cơn thịnh nộ, đánh tôi bầm tím hết cả người, xuống gọi ông bà nội lên và trả tôi về. Lần này, tôi không kìm chế được nữa và đã viết đơn ly dị để lại cho chồng, bỏ đứa con nhỏ để đi một nơi thật xa, tránh xa cái gia đình ác độc đó. Nào ngờ, khi tôi xách quần áo ra đi thì bị mẹ chồng nhìn thấy. Bà xông vào đánh tôi không thương tiếc tại chỗ đông người. Bố mẹ đẻ nhìn thấy tôi bị gia đình chồng đánh như vậy, thương con cũng khóc theo và khuyên tôi bỏ gia đình độc ác, không có tính người đó đi. Nhưng thật sự tôi không biết làm thế nào vì tôi còn một đứa con gái nhỏ và cái thai trong bụng nữa. Tôi viết dòng tâm sự này mong các bạn cho tôi một lời khuyên.
15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?
Tâm sự - 49 phút trướcBao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Sau 3 năm ly hôn để cưới tiểu tam, tôi muốn quay lại với vợ cũ
Tâm sự - 2 ngày trước3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.
'Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không': Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Dịp Tết Dương lịch vừa qua, thay vì một màn ra mắt lãng mạn, tôi đã trải qua 1 tiếng 20 phút hì hục bên 6 mâm bát đĩa trong khi bạn trai say khướt còn gia đình anh thì "lẩn" sạch.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.
Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.