Đón mẹ già từ quê lên phụng dưỡng, được 2 ngày mẹ bỗng 'mất tích' nhưng thái độ bình thản của vợ mới khiến tôi ghê sợ
Vừa lao ra khỏi nhà tôi vừa khóc, chẳng lẽ trên đời đàn ông cứ phải chọn chỉ có mẹ hoặc vợ thôi sao?...
Hồi còn yêu nhau, vợ tôi nhiều lần hỏi "Nếu mẹ và em rơi xuống biển thì anh cứu ai?". Câu hỏi này vốn đã quá nhàm chán, tính tôi cũng không thích ai lôi mẹ mình ra so sánh nên thường tìm cách lảng sang chuyện khác. Tôi biết dù trả lời thế nào thì kết quả cũng không vui lắm, và cô ấy thì trách móc "Anh không thương yêu em".
Sau khi kết hôn thì vợ không hợp tính mẹ tôi cho lắm, cũng may là chúng tôi thuê nhà ở thành phố còn mẹ ở quê nên cũng chưa xảy ra mâu thuẫn gì quá nghiêm trọng. Bố mẹ tôi khá dễ tính, thi thoảng về quê những dịp giỗ Tết không ai bắt vợ tôi phải nấu nướng hay dọn dẹp cỗ bàn, nhưng vợ tôi vẫn tự giác phụ giúp nên họ hàng đều gật gù khen.
Tuy nhiên từ lúc sinh con trai đầu lòng xong thì tính tình vợ tôi khác hẳn. Mẹ tôi khăn gói lên chăm con dâu ở cữ, thay cho bà ngoại ở quá xa lại mắc bệnh khớp. Bà chỉ định ở 2 tháng, nhưng cuối cùng vì vợ tôi cãi cọ với bà quá nhiều nên mới 3 tuần bà đã âm thầm về quê. Tôi rất buồn phiền nhưng cũng chẳng biết nên bênh vợ hay bênh mẹ.
Mỗi sáng mẹ tôi đều dậy sớm nấu ăn, hôm thì bún hôm thì cháo, vợ chồng tôi quen ăn ngoài nên toàn bảo bà xuống chợ ở gần chung cư mua cho nhanh. Nhưng mẹ tôi không thích đường sá trên này, bà kêu xe cộ đông quá chóng mặt, lại bụi bặm, giá cả thì đắt, nên tôi đành tự đi siêu thị rồi mang đồ về cho bà nấu 3 bữa.

Vợ tôi chê bà nấu bún thịt cà chua quá nhạt nhẽo, cơm cũng chẳng có gì ngon do bà nấu đơn giản, không bằng cơm gọi ship ngoài hàng. Mẹ tôi nhẹ nhàng nói rằng bà toàn nấu món tốt cho cô ấy có thêm sữa, nhưng có hôm tôi đi làm vắng nhà cô ấy đã đổ thẳng thức ăn mẹ tôi nấu vào sọt rác. Bà nằm trong phòng khóc nhưng lại giấu chuyện sợ tôi buồn, cuối cùng chính vợ tôi lại tự kể ra khiến chúng tôi cãi nhau một trận ầm ĩ. Cô ấy còn chê mẹ tôi ở bẩn, dọn dẹp nhà không sạch, không cho bà bế cháu vì sợ "tính nhà quê" của bà ảnh hưởng đến con, sợ bà chăm cháu theo lối cổ hủ.
Mẹ tôi cứ âm thầm chịu đựng cho đến một hôm tôi đi làm về thấy nhà cửa vắng lặng như tờ. Vợ tôi buông mỗi câu gọn lỏn: "Bà về quê rồi, ở thành phố bà không thích!". Tôi gọi điện cho mẹ, bà nghẹn ngào nói 2 vợ chồng cố gắng tự chăm con, bà phải về quê với đàn lợn đàn gà...
Mấy tháng trước bố mất đột ngột, mẹ tôi cũng đổ bệnh. Cô dì ở quê nói sức khỏe bà đã quá yếu, nhà có mỗi đứa con trai là tôi nên sau một đêm suy nghĩ tôi quyết định sẽ đón mẹ lên để phụng dưỡng. Vợ chồng tôi ở nhà thuê nhưng nhà cũng rộng rãi, có thêm bà là thêm áp lực kinh tế nhưng tôi sẽ cố gắng làm thêm việc khác để có thu nhập lo cho cả gia đình. Chúng tôi đều đã có công việc ổn định, khoản tích cóp bấy lâu cũng sắp đủ để mua một căn chung cư be bé.
Tôi bàn với vợ chuyện đón mẹ lên sống cùng, vợ giãy nảy lên không chịu. Tôi cố gắng nhẫn nhịn nói rằng mẹ chẳng còn sống được bao lâu nữa, tôi muốn báo hiếu cho bà. Vợ tôi giận dữ bỏ vào phòng, còn tôi im lặng chuẩn bị hôm sau về quê. Đồ đạc của mẹ cũng chỉ có vài bộ quần áo, đưa bà lên đến nơi thì con trai tôi mừng vui vô cùng, riêng vợ tôi chẳng chào hỏi nửa câu, đến bữa cơm cô ấy bỏ ra ngoài đi ăn với bạn.
Tôi bảo con trai dọn sang ngủ với bố mẹ, để dành phòng cho bà, nó rất vui vẻ nghe lời. Đến tối về tôi thấy thái độ vợ khá lạ, cô ấy bỗng nhiệt tình hỏi thăm mẹ tôi, còn bảo tôi yên tâm đi làm để cô ấy tìm người giúp việc chăm bà. Trong lòng tôi cảm giác có gì đó không ổn, nhưng có lẽ vợ tôi sẽ không bao giờ làm tổn hại đến bà.
Tuy nhiên, 2 hôm sau đi làm về tôi không thấy mẹ đâu. Hốt hoảng đi tìm, mẹ tôi có quen biết ai đâu, đang ốm bệnh cũng đi đâu được? Vội hỏi vợ thì cô ấy bình thản lạ thường, thông báo một chuyện khiến tôi sốc nặng. Hóa ra cô ấy đã tự ý đưa mẹ tôi vào viện dưỡng lão, gọi người đến đưa mẹ tôi đi không hề nói năng gì với tôi!
Lần đầu tiên sau bao năm chung sống tôi nổi trận lôi đình, tặng vợ một cú tát trời giáng. Cô ấy gào thét lên chửi tôi: "Mày là thằng chồng khốn nạn! Tao đã mất cả thanh xuân cho mày, mẹ già rồi thì để mẹ chờ chết đi, còn mang lên đây làm gì cho vướng! Mày thà chọn mẹ chứ không chọn vợ đúng không? Cút về với bà ấy đi!".
Nhìn con trai nhỏ sợ hãi nép trong góc, tôi chạy lại ôm chặt lấy con, bật khóc nức nở. Cầm chiếc áo khoác ra ngoài, tôi sẽ đến viện dưỡng lão đón mẹ về quê. Tâm trí rối bời, tôi phải làm sao đây? Chẳng lẽ trên đời đàn ông cứ phải chọn chỉ có mẹ hoặc vợ thôi sao?...
Theo Lynk (Nhịp Sống Việt)
Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Bữa cơm đang ăn dở thì con dâu đặt bát xuống: “Mẹ, có chuyện này con muốn bàn với mẹ một chút”.
Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Du lịch khi nghỉ hưu là lựa chọn của nhiều người để tận hưởng cuộc sống. Tuy nhiên, nếu không chuẩn bị kỹ, tuổi già có thể đối mặt với những rủi ro khó lường.
Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà
Tâm sự - 22 giờ trướcDù đã lấy tôi được 5 năm nhưng cứ 2 tuần một lần, vợ tôi lại sang nhà mẹ chồng cũ để dọn dẹp, chăm sóc bà; nhiều hôm bận sang muộn là bà gọi điện giục.
Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tử tế cho hàng xóm vay 22 triệu đồng để đi viện trong lúc nguy cấp, tôi không hề nghĩ rằng vài ngày sau khi nhận lại tiền, mình lại rơi vào tình huống “đứng hình”.
Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng tôi quyết định nhìn thẳng vào thực tế và đưa ra một số lựa chọn cho chặng đường về già.
10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.
Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.
20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".
Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sựGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.