Được mẹ chồng để lại cho 200 triệu mà tôi vừa xấu hổ vừa hối hận
Khi nhớ lại những chuyện này, tôi rất hối hận nhưng đã xảy ra rồi, giờ không có cách nào để chuộc lại lỗi lầm.
Cách đây 8 năm, tôi lấy chồng, lúc đó tôi thích anh vì trông anh dáng vẻ thư sinh, sạch sẽ, lúc nào cũng áo sơ mi đóng thùng, nói chuyện thì nhỏ nhẹ. Nhà anh cũng chỉ có mỗi mẹ già, bố mất khi anh 20 tuổi. Mẹ anh gầy gò, hiền lành nên nhìn cũng rất có cảm tình.
Khi đó tôi đã nghĩ sẽ chăm lo cho gia đình nhỏ của mình thật tốt, vợ chồng cùng đi làm, cùng chăm con, chăm sóc mẹ chồng già. Nhưng đến khi kinh tế đặt nặng lên vai, tôi mới biết mọi việc không thể như ý muốn.
Chồng tôi là nhân viên bán hàng, lương tháng chỉ có 6 triệu. Mẹ già thì ốm đau liên miên, nay thuốc này mai thuốc nọ, thỉnh thoảng lại phải đi viện khám. Ban đầu thì cả nhà vẫn vui vẻ, vì lương tháng của tôi gấp đôi chồng, nhưng đến khi tôi sinh liên tiếp 2 đứa con thì đồng lương của 2 vợ chồng cứ thiếu trước hụt sau. Mẹ không thể trông cả 2 cháu cùng lúc được nên tôi buộc phải mang con gái lớn đi gửi nhà trẻ tư nhân. Bản thân phải lao vào kiếm tiền nhằm chi trả mức sinh hoạt phí, học phí, tiền thuốc thang của mẹ chồng...
Trong khi tôi bận tối mắt tối mũi, không có cả thời gian đi mua bộ quần áo mới thì chồng tôi vẫn thong thả, bảnh bao, sơ mi trắng với quần vải đi bán hàng và nhận mức lương 6 triệu. Anh còn đi làm về muộn hơn tôi khiến tôi lại phải cơm nước. Mẹ già yếu, chỉ phụ được 1-2 bữa/tuần. Bao nhiêu căng thẳng ức chế khiến tôi trở nên khó tính. Lúc nào cũng tôi cũng cảm giác nóng bừng bừng trong người. Lên cơ quan, tôi không thể cãi nhau với sếp và đồng nghiệp được, thế nên về nhà tôi mắng mỏ hết chồng đến con, thậm chí nhiều khi còn mắng cả mẹ chồng vì bà đánh rơi cơm hoặc làm ngã cháu.
Cầm tiền và tờ di chúc của mẹ chồng mà tôi đau đớn xen lẫn xấu hổ và ân hận. (Ảnh minh họa)
Tôi trút giận lên những người gần gũi mình nhất, khiến cho con cái sợ mẹ, chồng thì suốt ngày lắc đầu thở dài rồi im lặng như ngầm "chiến tranh với vợ". Mẹ chồng mới là người đáng thương nhất, bản thân bà là người bề trên của tôi nhưng mỗi khi tôi nổi nóng, bà luôn nhẹ giọng bảo: "Ừ mẹ sai rồi, con đừng nóng giận nữa", hoặc "Con ơi, mẹ cũng xót cháu lắm, lần sau mẹ sẽ cẩn thận hơn"...
3 tháng trước, mẹ chồng bệnh nặng. Tôi bàn với chồng rút tiền tiết kiệm để chữa bệnh cho mẹ. Chúng tôi vẫn ở căn nhà cũ của mẹ chồng xây hơn 30 năm trước, giờ đã xuống cấp lắm rồi, dự tính sang năm sửa sang lại nhưng mẹ chồng bệnh thì đành phải lo cho bà trước. Thế nhưng mẹ chồng tôi cản lại. Bà bảo bà biết bệnh của mình, có cố chữa cũng không sống thêm được bao lâu, bà không muốn chúng tôi cứ mãi khó khăn vì mình. Thế nên bà nhất quyết không đi viện. Mỗi khi chúng tôi muốn đưa bà đi, bà liền ôm chặt giường. Những khi bà đau, bà thường cắn chặt chiếc gối nhỏ im lặng chịu đựng. Tôi biết hết nhưng không thể thuyết phục được bà đi viện.
Thế rồi bà mất chỉ sau 1 tháng phát bệnh. Tôi đứng ra lo chu toàn đám tang của bà. Bận rộn suốt cho đến vừa rồi, sau 49 ngày của bà, tôi mới có thời gian dọn dẹp phòng ốc, giường chiếu của bà. Tôi bất ngờ thấy bên dưới chiếc gối của bà là 1 chiếc túi vải có 200 triệu, đều là tiền 500 ngàn và có 2 tờ giấy. 1 tờ A4 được photo lại ghi rõ nội dung chia tài sản, thì ra mẹ chồng tôi được thừa kế 200 triệu từ người chị ruột không con cháu từ 7 tháng trước. Còn 1 tờ giấy ô ly viết nguệch ngoạc mấy chữ rằng để lại 200 triệu này cho tôi, coi như trả công tôi đã chăm sóc mẹ chồng bấy lâu. Bà không muốn lấy ra số tiền này sớm vì sợ tôi lại dùng nó để chữa bệnh cho bà. Bà muốn giữ trọn vẹn một món tiền để tôi và chồng có thể xây lại nhà như ý định.
Cầm tiền và tờ di chúc của mẹ chồng mà tôi đau đớn xen lẫn xấu hổ và ân hận. Suốt mấy năm qua, tôi đã đối xử không tốt với bà, thế nhưng bà vẫn dành tình thương lớn cho tôi. Tôi không biết phải chuộc lại lỗi lầm như thế nào nữa!
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu
Tâm sự - 11 giờ trướcTôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 14 giờ trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời
Tâm sự - 16 giờ trướcTôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.
Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"
Tâm sự - 19 giờ trướcTôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.
Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'
Tâm sự - 20 giờ trướcTôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.
Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.
Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể
Tâm sự - 1 ngày trướcBố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.
Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không biết bạn đã từng có cảm giác này chưa: khi tụ họp cùng những người bạn lâu ngày không gặp, đang trò chuyện rôm rả, chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại lặng lẽ rẽ sang chủ đề “già đi”.
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sựGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.