Ghen tỵ với bạn thân, tôi đẩy cuộc hôn nhân của mình vào vực thẳm cho đến ngày phát hiện ra sự thật
Nhìn cô ấy được chồng đưa đón đi chơi bằng xe sang, tôi lại chạnh lòng nhìn xuống chiếc xe Lead cũ kỹ của mình.
Cuộc sống của vợ chồng tôi vẫn giản dị và hạnh phúc với một tiêu chuẩn bình dân. Sau bữa sáng vui vẻ tôi chở con đến lớp rồi đến cơ quan gần nhà. Chồng tôi đi làm xa gần 20km. Hơn 8 tiếng mỗi ngày, chúng tôi vật lộn ở công sở với hàng tá công việc và những lời khen chê của sếp. Chiều chồng tôi về sớm hơn giúp tôi đón con, bỏ đồ vào máy giặt, cắm nồi cơm và luộc rau. Tôi về sửa soạn nốt bữa tối rồi gia đình quây quần bên nhau.
Cho đến khi cô bạn gái thân nhất của tôi lấy chồng. Nó vốn là con bé nhà quê như tôi, không ngờ tốt số lấy được đại gia, xây ngay một căn nhà bề thế như biệt thự ở đầu ngõ nhà tôi. Nó nghỉ làm, ở nhà sống như bà hoàng, có osin làm hết việc nhà. Đi đâu chơi thì chồng đưa đón bằng xe sang. Chuyện mua bán chi tiêu trong nhà nó cũng không phải bận tâm vì chồng khéo léo lo đâu vào đấy.
Nhiều hôm mưa gió, tôi lóp ngóp về được đến cửa nhà là người ướt sũng, gặp ngay cảnh chồng nó đưa đi ăn nhà hàng về. Nhìn người ta lại ngẫm đến mình, chật vật kiếm tiền và lo từng hóa đơn điện nước. Mua hàng tôi còn phải tranh thủ chợ sớm cho rẻ, lấy đâu ra cảnh dăm ba bữa lại đi ăn nhà hàng.

Tôi bắt đầu so sánh chồng tôi với chồng bạn rồi khó chịu. Sao chồng người ta đi sớm về khuya kiếm tiền tỷ, chồng tôi cứ 6h đã về, đi làm thì không biết bon chen đấu tranh lên chức này chức kia. Chồng người ta là tổng giám đốc công ty danh tiếng, chồng tôi mãi là anh nhân viên kỹ thuật quèn. Mà đâu có điểm nào kém cô ấy.
Tôi than ngắn thở dài, không buồn xem phim cùng chồng. Anh thấy tôi biểu hiện lạ thì nịnh vợ bằng những món ăn ngon, nhưng tôi ăn cũng không thấy ngon. Anh rủ đi mua sắm, tôi không muốn đi. Nỗi ghen tỵ gặm nhấm tôi từng ngày. Tôi cáu gắt bảo anh: "Chồng người đánh bắc dẹp đông, sao anh ngày nào cũng chỉ biết đi làm về sớm rồi nấu cơm giúp vợ. Anh không ra ngoài mà làm ăn kiếm tiền, lên chức trưởng phòng cho em được tự hào với bạn bè".
Anh nhìn tôi đầy ngạc nhiên, anh giải thích rằng anh ưu tiên gia đình hơn hết. Rằng thu nhập của chúng tôi không quá ít để anh phải làm tăng ca, mất đi thời gian vui vẻ của vợ chồng. Hơn nữa con tôi còn bé, cần người chơi cùng. Ngán ngẩm, tôi quay lưng ngủ.
Những vết rạn nứt cứ thế lớn dần, khiến anh né tránh trò chuyện cùng tôi, con sợ sệt khi tôi nổi cơn giận.
Bỗng mấy ngày liên tiếp, tôi thấy nhà cô bạn khóa cửa im lìm. Tôi tò mò gọi điện thì cô ấy òa khóc nức nở trong điện thoại. Cô ấy bảo chồng ngoại tình , cô ả nhân tình nhắn tin tra tấn tinh thần khiến cô ấy sốc không ngồi dậy được. Chồng cô không cho đi làm vì thói ghen tuông chứ không phải cưng chiều gì. Khi chán vợ, anh ta cặp kè với thư ký, du hí cùng nhau trong những chuyến công tác.

Giờ đây, cô đòi ly dị thì anh ta cười gằn bảo: "Cô đi đi, cô không có tiền nên đừng mong chuyện đòi quyền nuôi con. Hãy bước ra đường xem có chịu được cảnh nghèo khổ không". Cô lại không dám bỏ đi.
Tôi nghe từng lời cô ấy kể trong tiếng khóc mà bàng hoàng. Ngôi nhà cao tầng hóa ra là chiếc lồng nhốt bạn tôi trong nỗi cô đơn. Tôi cứ tưởng cô ấy sống trong nhung lụa nhìn xuống coi thường vợ chồng tôi. Không ngờ rằng, cô ấy chịu cảnh nhà giàu cô đơn và chỉ mong ước được như chúng tôi, cùng đi làm kiếm tiền, cùng chăm lo con cái, vui vẻ với những món đồ giản dị mà bình yên.
Tôi giật mình nhìn lại mình. Nếu không biết sự thật về cuộc hôn nhân dát vàng ấy, liệu tôi có đánh mất gia đình mình vì thói so sánh nhỏ nhen? Tôi xấu hổ với chồng con và muốn xin lỗi anh. Mong rằng mọi thứ chưa quá muộn.
Theo Helino
Nhiều người 'đi làm như đi chơi' nhưng cứ đòi thưởng Tết cao
Tâm sự - 22 giờ trướcNhững người có công việc nhẹ nhàng, tinh thần trách nhiệm chưa cao lại so bì, hơn thua chuyện thưởng Tết với tôi, điều này khiến tôi vô cùng khó nghĩ.
Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 1 ngày trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 2 ngày trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 3 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 4 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.