Giá như tôi đừng giữ mẹ ở lại!

| Tâm sự

GĐXH - Tôi không nghĩ là cuộc đời mình lại xảy ra biến cố lớn đến thế. Đã rất nhiều lần tôi tự trách nếu lúc đó mình không giữ mẹ lại thì giờ này bố mình có lẽ vẫn còn sống…

Bố không phải bố ruột của tôiBố không phải bố ruột của tôi

GĐXH - Giờ trước khi đi lấy chồng, bố còn cho thêm tiền gọi là của để dành nữa… đủ biết rằng, bố đã yêu thương mình rất nhiều rồi!

Hơn 30 năm qua cuộc sống của tôi vẫn trôi qua êm ả, mặc dù cũng có lúc vất vả, có áp lực, có tổn thương tình cảm nhưng tôi vẫn nghĩ đó là chuyện bình thường mà mỗi người phải trải qua để trưởng thành hơn.

Tôi có đủ bố mẹ, có đủ anh chị em ruột thịt, có một người chồng tử tế và có cả những đứa con để mình yêu thương. Vì thế với tôi, cuộc sống nếu có khó khăn đến mấy, mình vẫn lạc quan để vượt qua được.

Mồng 4 Tết năm nay tôi sinh bé thứ 2, lấy chồng cách nhà gần 200km nên trước đó cũng chẳng thể về ngoại ăn Tết được. Mẹ tôi lên chăm dc hơn tuần thì bà bảo thấy nóng ruột muốn về sớm, tôi cố nài nỉ bà ở lại thêm tuần nữa vì bà nội còn bận việc nhà và chăm lo cho bạn lớn 2 tuổi sẽ không có thời gian để đỡ mình trông bạn bé. Bố tôi cũng hay video call lên, cũng bảo bà ở lại thêm tuần nữa với mình. Lúc đó tôi mới biết những cái u ở chân bố bị vỡ. Bố tôi bị gout đã lâu, khớp tay chân ông sưng phù lên đầy những cái u đó đến biến dạng cả bàn tay và chân. Những cái u này đã vỡ từ trước khi mẹ lên với tôi nhưng ông chỉ ở nhà xử lý bằng thuốc sát trùng và băng lại. Ông bảo chỉ là vết thương ngoài da, không đáng ngại nên tôi mới yên tâm để mẹ ở lại chăm sóc mình.

Giá như tôi đừng giữ mẹ ở lại! - Ảnh 2.

Ảnh minh hoạ


Rồi mẹ về, hôm sau tôi nghe tin mẹ phải đưa bố vào viện ngay để xử lý vết thương vì bị nhiễm trùng rồi. Tôi cũng lo nhưng mẹ bảo bệnh viện ở đây xử lý được, nạo vét hết mủ rồi khâu lại, bố phải nằm lại theo dõi mấy ngày, ông vẫn ăn ngủ, "chém gió" phần phật.

Tôi yên tâm phần nào, trong lòng còn khấp khởi cuối tuần sau hai ông bà cùng lên dự đầy tháng cháu.

Vậy mà… một ngày nhịp tim của bố đột ngột tăng, co cứng hàm, sốt cao đổ mồ hôi rất nhiều… Bệnh viện huyện không xử lý được vội vàng chuyển lên tuyến trên. Lúc đó bố gần như không còn đủ sức khoẻ để di chuyển nữa. Ông hôn mê từ đó luôn.

Ra đến viện lớn, bố được chẩn đoán sốc nhiễm khuẩn dẫn đến suy đa tạng. Bố nhiều bệnh nền, cơ hội sống chỉ có 50/50.

Tôi lấy chồng xa, vừa mới sinh nên cũng chẳng về thăm bố được dù lo phát sốt lên. Bé thứ hai vừa làm lễ đầy tháng hôm trước thì hôm sau hai mẹ con bồng bế nhau vào viện nằm vì nó bị viêm phổi. Bé lớn cũng tai - mũi - họng dặt dẹo cả tháng nay chưa khỏi. Tôi chỉ có thể gọi về hỏi thăm tình hình của bố. Dù tình trạng khá nặng nhưng mọi chỉ số sức khoẻ của bố cũng nhích dần lên mỗi ngày…

Giá như tôi đừng giữ mẹ ở lại! - Ảnh 3.

Tôi tự trách bản thân rất nhiều, nếu lúc trước tôi để mẹ về sớm... (Ảnh minh hoạ)

Đùng một cái! Bác sĩ báo bố bị nhiễm trùng cơ hội, gần như kháng thuốc. Cơ hội sống thấp, gia đình nên xác định tinh thần trước. Nhận được tin tôi như chết lặng. Cả nhà họp bàn lại lo chuyện hậu sự cho bố, cảm giác mà khi một người vẫn còn thở, tim vẫn còn đập đã phải lo chuyện hậu sự cho người ấy nó xót xa làm sao. Tôi vẫn ôm hy vọng bố có thể bình thường lại, không phải chuẩn bị hậu sự gì hết.

Nhưng mà cái gì đến cũng phải đến, ngày hôm ấy nhận được cuộc gọi của chồng tôi bảo bố yếu rồi, tôi lại lặng đi chẳng biết nói gì. Hôm đó buổi sáng, hai mẹ con tôi được ra viện thì buổi chiều gia đình tôi đưa bố về nhà. Tôi không về được, chỉ có chồng tôi vội vàng về quê với bố.

Mọi người đến thăm bố rất đông, ai vào bố cũng cố mở mắt ra nhìn như chào tạm biệt.

Tôi chỉ có thể nhìn bố qua video call, lúc đó tôi thật sự muốn bỏ hết tất cả để chạy về với bố nhưng không thể! Nhìn đứa con còn đỏ hỏn trong tay mình không thể ôm nó về cũng chẳng thể bỏ nó ở lại, huống hồ nó vẫn còn chưa khỏi ốm, còn không chịu ti bình!

Tôi chỉ có thể ngồi ôm con khóc. Tôi tự trách bản thân rất nhiều, nếu lúc trước tôi để mẹ về sớm, phát hiện tình trạng của bố mà đưa bố đi viện sớm hơn thì có lẽ bố tôi đã không sớm phải ra đi. Hơn 30 năm bố luôn bên tôi, luôn có mặt trong những thời khắc quan trọng, ấy vậy mà phút bố lâm chung mình chẳng thể về nhìn mặt và chịu tang.

Năm ngoái mấy mẹ con về ở với ông bà ngoại được hơn tháng, cuối tháng 9 thì về nội. Ai biết đâu đó là lần cuối con được bên cha, cháu được gần ông. Con trai tôi còn nhỏ quá, có lẽ lớn lên nó cũng sẽ quên hết những kỷ niệm với ông ngoại. Còn con gái vừa sinh, nó còn chưa kịp nhìn mặt ông, chưa kịp để ông bế bồng… Sớm biết vậy thì Tết vừa rồi tôi nhất định về để gia đình sum họp.

Giờ tôi hụt hẫng, đau buồn quá, tôi vẫn tự trách mình và nhớ thương bố rất nhiều.

12 năm hiếm muộn, vừa có tia hy vọng tôi suy sụp phát hiện chồng có con riêng 6 tháng tuổi12 năm hiếm muộn, vừa có tia hy vọng tôi suy sụp phát hiện chồng có con riêng 6 tháng tuổi

GĐXH - Vợ chồng tôi có 12 năm đồng hành bên nhau, trải qua nhiều thăng trầm vui buồn đều có đủ, duy chỉ mỗi mụn con là tìm mãi chẳng thấy.

T.M
Ý kiến của bạn
Sau lần sảy thai, tôi nghi chồng có người khác vì luôn né chuyện có con: Sự thật phía sau khiến tôi lặng người

Sau lần sảy thai, tôi nghi chồng có người khác vì luôn né chuyện có con: Sự thật phía sau khiến tôi lặng người

Tâm sự -

GĐXH - Tôi từng nghĩ chồng vẫn ám ảnh chuyện mất con, rồi có lúc lại nghi anh đã có người khác. Nhưng sau nhiều năm né tránh, sự tò mò khiến tôi âm thầm theo dõi chồng. Đến khi thấy anh lặng lẽ đứng trước mộ một người phụ nữ, tôi mới biết phía sau sự im lặng ấy là một bí mật anh đã mang theo suốt nhiều năm.

Cuối đời, mẹ bất ngờ tiết lộ bí mật giấu kín cả nửa thế kỷ khiến tôi chết lặng, không biết phải đối diện thế nào

Cuối đời, mẹ bất ngờ tiết lộ bí mật giấu kín cả nửa thế kỷ khiến tôi chết lặng, không biết phải đối diện thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Những ngày bệnh nặng, mẹ bất ngờ gọi tôi đến bên giường và kể một chuyện bà đã chôn giấu suốt nửa thế kỷ. Rồi mẹ nhờ tôi tìm một người mà trước đó tôi chưa từng nghe bà nhắc đến. Càng nghe mẹ kể, tôi càng bàng hoàng, bởi câu chuyện ấy không chỉ thuộc về quá khứ của mẹ, mà còn khiến tôi chưa biết phải đối diện với hiện tại và tương lai như thế nào...

Chị gái bỏ đi suốt 15 năm, đến khi chồng tôi mất mới trở về và thú nhận lý do thật sự

Chị gái bỏ đi suốt 15 năm, đến khi chồng tôi mất mới trở về và thú nhận lý do thật sự

Tâm sự -

GĐXH - Suốt 15 năm, tôi không biết vì sao chị gái mình lại quyết định rời quê, vào Nam sinh sống và gần như cắt đứt liên lạc với gia đình. Đến ngày chồng tôi qua đời, chị bất ngờ trở về. Và điều chị thú nhận sau đó khiến tôi không biết phải đối diện thế nào với người chị mình từng yêu thương nhất.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.