Giá như tôi đừng giữ mẹ ở lại!
GĐXH - Tôi không nghĩ là cuộc đời mình lại xảy ra biến cố lớn đến thế. Đã rất nhiều lần tôi tự trách nếu lúc đó mình không giữ mẹ lại thì giờ này bố mình có lẽ vẫn còn sống…
Hơn 30 năm qua cuộc sống của tôi vẫn trôi qua êm ả, mặc dù cũng có lúc vất vả, có áp lực, có tổn thương tình cảm nhưng tôi vẫn nghĩ đó là chuyện bình thường mà mỗi người phải trải qua để trưởng thành hơn.
Tôi có đủ bố mẹ, có đủ anh chị em ruột thịt, có một người chồng tử tế và có cả những đứa con để mình yêu thương. Vì thế với tôi, cuộc sống nếu có khó khăn đến mấy, mình vẫn lạc quan để vượt qua được.
Mồng 4 Tết năm nay tôi sinh bé thứ 2, lấy chồng cách nhà gần 200km nên trước đó cũng chẳng thể về ngoại ăn Tết được. Mẹ tôi lên chăm dc hơn tuần thì bà bảo thấy nóng ruột muốn về sớm, tôi cố nài nỉ bà ở lại thêm tuần nữa vì bà nội còn bận việc nhà và chăm lo cho bạn lớn 2 tuổi sẽ không có thời gian để đỡ mình trông bạn bé. Bố tôi cũng hay video call lên, cũng bảo bà ở lại thêm tuần nữa với mình. Lúc đó tôi mới biết những cái u ở chân bố bị vỡ. Bố tôi bị gout đã lâu, khớp tay chân ông sưng phù lên đầy những cái u đó đến biến dạng cả bàn tay và chân. Những cái u này đã vỡ từ trước khi mẹ lên với tôi nhưng ông chỉ ở nhà xử lý bằng thuốc sát trùng và băng lại. Ông bảo chỉ là vết thương ngoài da, không đáng ngại nên tôi mới yên tâm để mẹ ở lại chăm sóc mình.

Ảnh minh hoạ
Rồi mẹ về, hôm sau tôi nghe tin mẹ phải đưa bố vào viện ngay để xử lý vết thương vì bị nhiễm trùng rồi. Tôi cũng lo nhưng mẹ bảo bệnh viện ở đây xử lý được, nạo vét hết mủ rồi khâu lại, bố phải nằm lại theo dõi mấy ngày, ông vẫn ăn ngủ, "chém gió" phần phật.
Tôi yên tâm phần nào, trong lòng còn khấp khởi cuối tuần sau hai ông bà cùng lên dự đầy tháng cháu.
Vậy mà… một ngày nhịp tim của bố đột ngột tăng, co cứng hàm, sốt cao đổ mồ hôi rất nhiều… Bệnh viện huyện không xử lý được vội vàng chuyển lên tuyến trên. Lúc đó bố gần như không còn đủ sức khoẻ để di chuyển nữa. Ông hôn mê từ đó luôn.
Ra đến viện lớn, bố được chẩn đoán sốc nhiễm khuẩn dẫn đến suy đa tạng. Bố nhiều bệnh nền, cơ hội sống chỉ có 50/50.
Tôi lấy chồng xa, vừa mới sinh nên cũng chẳng về thăm bố được dù lo phát sốt lên. Bé thứ hai vừa làm lễ đầy tháng hôm trước thì hôm sau hai mẹ con bồng bế nhau vào viện nằm vì nó bị viêm phổi. Bé lớn cũng tai - mũi - họng dặt dẹo cả tháng nay chưa khỏi. Tôi chỉ có thể gọi về hỏi thăm tình hình của bố. Dù tình trạng khá nặng nhưng mọi chỉ số sức khoẻ của bố cũng nhích dần lên mỗi ngày…

Tôi tự trách bản thân rất nhiều, nếu lúc trước tôi để mẹ về sớm... (Ảnh minh hoạ)
Đùng một cái! Bác sĩ báo bố bị nhiễm trùng cơ hội, gần như kháng thuốc. Cơ hội sống thấp, gia đình nên xác định tinh thần trước. Nhận được tin tôi như chết lặng. Cả nhà họp bàn lại lo chuyện hậu sự cho bố, cảm giác mà khi một người vẫn còn thở, tim vẫn còn đập đã phải lo chuyện hậu sự cho người ấy nó xót xa làm sao. Tôi vẫn ôm hy vọng bố có thể bình thường lại, không phải chuẩn bị hậu sự gì hết.
Nhưng mà cái gì đến cũng phải đến, ngày hôm ấy nhận được cuộc gọi của chồng tôi bảo bố yếu rồi, tôi lại lặng đi chẳng biết nói gì. Hôm đó buổi sáng, hai mẹ con tôi được ra viện thì buổi chiều gia đình tôi đưa bố về nhà. Tôi không về được, chỉ có chồng tôi vội vàng về quê với bố.
Mọi người đến thăm bố rất đông, ai vào bố cũng cố mở mắt ra nhìn như chào tạm biệt.
Tôi chỉ có thể nhìn bố qua video call, lúc đó tôi thật sự muốn bỏ hết tất cả để chạy về với bố nhưng không thể! Nhìn đứa con còn đỏ hỏn trong tay mình không thể ôm nó về cũng chẳng thể bỏ nó ở lại, huống hồ nó vẫn còn chưa khỏi ốm, còn không chịu ti bình!
Tôi chỉ có thể ngồi ôm con khóc. Tôi tự trách bản thân rất nhiều, nếu lúc trước tôi để mẹ về sớm, phát hiện tình trạng của bố mà đưa bố đi viện sớm hơn thì có lẽ bố tôi đã không sớm phải ra đi. Hơn 30 năm bố luôn bên tôi, luôn có mặt trong những thời khắc quan trọng, ấy vậy mà phút bố lâm chung mình chẳng thể về nhìn mặt và chịu tang.
Năm ngoái mấy mẹ con về ở với ông bà ngoại được hơn tháng, cuối tháng 9 thì về nội. Ai biết đâu đó là lần cuối con được bên cha, cháu được gần ông. Con trai tôi còn nhỏ quá, có lẽ lớn lên nó cũng sẽ quên hết những kỷ niệm với ông ngoại. Còn con gái vừa sinh, nó còn chưa kịp nhìn mặt ông, chưa kịp để ông bế bồng… Sớm biết vậy thì Tết vừa rồi tôi nhất định về để gia đình sum họp.
Giờ tôi hụt hẫng, đau buồn quá, tôi vẫn tự trách mình và nhớ thương bố rất nhiều.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 10 giờ trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 23 giờ trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 23 giờ trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.

