Giận bố, đánh con
Cô ấy bảo: “Từ nay, lỗi của anh, con sẽ phải chịu. Anh cứ về muộn đi, có con nó hưởng hết cho. Ở nhà em đánh con, anh thích tính sao thì tính.”

Vợ tôi bình thường là một người phụ nữ hiền lành và đảm đang. Cô ấy chăm sóc rất tốt cho bố con tôi.
Sáng tôi thức giấc luôn có sẵn đồ ăn, café để uống và chỉ việc mặc quần áo đến cơ quan, bắt đầu ngày làm việc mới. Còn những việc bên lề như chuẩn bị bữa sáng, gọi con dậy, vệ sinh cá nhân, cho con ăn và đưa con đi học, vợ tôi lo hết. Cô ấy làm rất tốt phần việc của mình và hầu như chẳng bao giờ phải cầu đến việc viện trợ từ tôi.
Mặc dù chỉ cần cô ấy mở lời, tôi sẽ giúp đỡ. Nhưng vợ tôi lại luôn tự mình làm hết, không muốn để chồng động tay động chân vào việc gì. Việc ở công ty cô ấy cũng bằng việc ở cơ quan của tôi, nhưng khi tan làm, cô ấy còn thêm việc đón con, chợ búa, cơm nước và giặt giũ nữa.
Ôm đồm nhiều việc từ ban đầu, nên cô ấy dường như mặc định việc nhà là của mình. Và không bảo tôi làm gì cả. Tính tôi thật thà, nên cũng chỉ chăm chăm làm việc ở cơ quan mà thôi. Tôi thường cố làm cho xong việc sếp giao rồi mới về nhà, nên thỉnh thoảng cũng có hôm về muộn. Và chuyện bắt đầu từ đây.
Hôm nào tôi về muộn là cô ấy cũng gào lên trong điện thoại, rằng: “Anh về ngay đi!”. Nhưng tôi cũng cố thêm dăm mười phút cho nốt việc còn dang dở mới về được. Và khi tôi vừa bước vào nhà, cô ấy đóng sầm cửa lại, vẻ mặt giận giữ nhìn tôi. Cô ấy đay nghiến tôi rằng việc chẳng có gì mà lúc nào cũng thích ra vẻ, không biết thương vợ một chút nào. Con cái, nhà cửa thì chẳng bao giờ biết quan tâm, chăm sóc. Lúc nào cũng thờ ơ bên ngoài như là tất cả mọi việc đều phần vợ.
Ôi tôi làm sao biết phải làm gì chứ, cũng không hiểu nên thương vợ thế nào. Việc ở cơ quan thì bận ngập đầu, không làm thì sếp mắng. Tôi giãi bày vậy thì cô ấy lại gào lên: “Việc bận thì anh mang về nhà, tranh thủ tối làm. Còn việc nhà, anh không thể tự biết, tự làm được à?”. Thú thật là tôi không có ý thức tự giác, luôn chờ cô ấy bảo gì làm nấy thôi. Chứ tôi làm sao biết là mình cần làm gì.
Chuyện cứ lặp đi lặp lại như thế vài ba lần, tôi cũng không thể thay đổi được, vì thật sự việc cơ quan rất bận. Ban đầu vợ chồng giận nhau rồi thôi, nhưng gần đây, cô ấy còn giận lây sang con. Có hôm, vợ tôi dùng hết sức mình, đánh tét vào mông đứa con gái ba tuổi đang mè nheo không chịu ăn cơm. Rồi quát tháo vang nhà: “Có ăn không hả? Không ăn thì nhịn! Không thì sang bố, bố nuôi từ a đến z nhé! Không phải lèo nhèo với mẹ nữa!” Cô ấy mắng con nhưng vừa mắng vừa nhìn sang phía bên tôi đầy vẻ thách thức.
Tôi ngăn cô ấy không được đánh con nữa. Thì cô ấy càng được đà, lại lôi đứa con bé bỏng xình xịch vào trong phòng, tét đít thêm mấy cái, vừa mắng vừa đánh con, như cố tình để tôi thấy. Cô ấy bảo: “Từ nay, lỗi của anh, con sẽ phải chịu. Anh cứ về muộn đi, có con nó hưởng hết cho. Ở nhà em đánh con, anh thích tính sao thì tính.” Nói rồi cô ấy xô đứa con đang gào khóc vì sợ hãi ra khỏi mình, dù nó cứ cố bám lấy mẹ.
Lòng tôi quặn thắt, thương con, nhưng tôi không biết làm thế nào cả. Tôi chạy lại bế con ra, thì cô ấy lại giành lấy con, và cứ điên lên thì lại đánh con. Tôi cố đưa con ra thật xa khỏi mẹ, thì nó cũng cứ khóc đòi mẹ. Chắc do con tôi suốt ngày được mẹ chăm, nên rất hờ hững với bố. Có chăng đây là ý đồ của vợ tôi?
Tôi không biết phải làm thế nào với vợ mình nữa? Chẳng nhẽ cứ khi nào tôi gây ra tội, thì con tôi lại phải gánh hết? Vợ tôi có còn là một người mẹ hay không, sao lại có thể đưa con mình ra để hành hạ như thế được cơ chứ?
Theo Tùng/Dân trí
Chăm bố mẹ ốm nặng suốt nhiều năm, tôi chạnh lòng khi mở di chúc
Tâm sự - 1 giờ trướcTôi không tranh giành, cũng không trách em gái nhưng khi biết trong di chúc toàn bộ 2 tỷ tiết kiệm và 10 cây vàng bố mẹ để lại cho em gái, tôi cảm thấy chạnh lòng vì không được đối xử công bằng...
Bố mẹ phân biệt đối xử, chia toàn bộ tài sản cho các em trai
Tâm sự - 11 giờ trướcDù tôi có góp tiền mua đất, nhưng đến khi chia tài sản, bố mẹ lại cho hết 2 em trai, còn tôi, bố mẹ cho rằng đó là nghĩ vụ hiển nhiên phải báo đáp, đóng góp cho gia đình trước khi lấy chồng.
Mẹ chồng cấm con dâu về nhà ngoại ăn Tết, con trai nói một câu khiến bà cứng họng
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Chuyện ăn Tết bên nội hay bên ngoại từ lâu đã là đề tài gây nhiều tranh cãi trong các gia đình.
Sợ Tết khi suốt ngày phải cặm cụi trong bếp nấu nướng
Tâm sự - 1 ngày trướcNhà chồng tôi khá truyền thống, mấy ngày Tết ngày nào cũng phải làm cơm thắp hương đủ 3 bữa. Thế nên cả ngày tôi phải lụi hụi trong bếp, chẳng có thời gian nghỉ ngơi.
Lấy vợ 5 năm, tôi vẫn mơ tưởng người yêu cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi biết, việc một người đàn ông đã có gia đình êm ấm nhưng tôi mà vẫn còn vương vấn bóng hình cũ là một sự phản bội về mặt cảm xúc.
Vợ chồng cãi nhau vì chuyện hướng nghiệp, chọn nghề cho con
Tâm sự - 2 ngày trướcGia đình chồng tôi có truyền thống theo nghề Y, từ ông nội chồng đến bố chồng và chồng tôi đều làm bác sĩ. Bởi vậy chồng tôi muốn con trai nối tiếp truyền thống gia đình, nhưng thằng bé lại ước mơ trở thành phi công.
Ngoại tình khi đi làm xa, tôi mất tất cả chỉ sau một cuộc điện thoại
Tâm sự - 3 ngày trướcĐến khi bạn gái bên ngoài mang thai, vợ tôi biết chuyện qua một cuộc điện thoại, nhất quyết đòi ly hôn và giành quyền nuôi con
Tôi chỉ muốn bố dượng dắt tay lên lễ đường dù có bố đẻ
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi lớn lên nhờ vòng tay của bố dượng, người yêu thương chị em tôi như con đẻ. Thật trớ trêu, lúc tôi chuẩn bị làm đám cưới, bố đẻ lại quay về nhận con…
Người yêu tài giỏi tốt tính, nhưng gia đình nợ nần vì bố cờ bạc
Tâm sự - 4 ngày trướcNgười yêu tôi hiền lành, chịu khó, lại rất giỏi kiếm tiền, thế nhưng khi biết gia đình anh đang nợ nần, bố lại cờ bạc rượu chè khiến tôi hơi lo ngại.
Vay bạn 10 cây vàng cách đây 10 năm, tôi bối rối không biết trả 300 triệu hay 2 tỷ
Tâm sự - 4 ngày trướcGiờ 10 cây vàng trị giá gần 2 tỷ, tôi hỏi trả tiền hay trả vàng thì bạn nói thế nào cũng được khiến tôi bối rối
Tuổi già bị con cái thờ ơ, cụ ông ra một quyết định dứt khoát: Tất cả lập tức quay đầu
Tâm sựGĐXH - Tuổi già lẽ ra phải là quãng thời gian bình yên, khi con cháu trưởng thành, gia đình sum vầy. Thế nhưng với tôi tuổi già lại bắt đầu bằng sự hụt hẫng và cô độc.