Giằng xé mong muốn trả thù sau ngày bị sếp cướp người yêu
GiadinhNet - Anh đã tiến hành ly hôn vợ rất nhanh để lấy cô. Khớp lại tất cả mọi chuyện, đến phút này, tôi mới thấy sếp của mình đã có cả một “kế hoạch” chuẩn bị để chiếm đoạt Huyền khỏi tay tôi, từ việc nhanh chóng nhận cô vào làm đến việc điều chuyển tôi sang lái xe tải để luôn phải vắng mặt ở cơ quan.
Tôi lái xe cho các sếp tại một xí nghiệp vận tải. Tận tụy và luôn hiểu ý sếp nên tôi được giám đốc Hệ tin, quý.
Huyền- người yêu của tôi - tốt nghiệp Trung cấp kế toán đã hơn một năm, nhưng vẫn chưa tìm được công việc phù hợp. Tôi nhờ Hệ giúp. Không ngờ ngay sau buổi gặp gỡ đầu tiên, Huyền đã được Hệ đồng ý cho vào làm ở phòng hành chính. Mặc dù chỉ làm những việc chẳng liên quan gì đến chuyên môn được đào tạo nhưng chúng tôi đều rất vui và vô cùng biết ơn Hệ.
Tuy có nhan sắc nhưng Huyền sống biết điều, vui vẻ với mọi người nên được anh chị em trong cơ quan quý mến. Ai cũng chúc mừng tôi có vợ chưa cưới vừa xinh đẹp lại nết na. Một lái xe bình thường như tôi mà có người yêu hơn hẳn nhiều vợ kĩ sư, Trưởng phó phòng ban trong xí nghiệp thì đó quả là điều may mắn. Tôi ý thức được số “hên” của mình và luôn có tâm lý sợ đổ vỡ tình yêu, mà điều này thì có thể xẩy ra bất cứ lúc nào vì Huyền được quá nhiều đàn ông săn đón, kể cả những người đã có vợ, con. Tuy nhiên, cô sống nghiêm túc nên không có điều tiếng gì.
Cuộc sống của tôi và Huyền đang yên ổn trong sự chuẩn bị ngày cưới vào cuối năm thì Hệ gọi tôi lên phòng, yêu cầu bàn giao chiếc xe cho người khác để chuyển sang lái xe vận tải, do người tài xế phụ trách xe này đã đến tuổi không được lái xe theo quy định. Chiếc xe mới có tải trọng lớn, lại phải thường xuyên chở hàng trên những chặng đường xa, gập ghềnh. Lúc đầu, tôi ái ngại không muốn nhận. Nhưng Hệ đã đả thông tôi là chỉ lái tạm một thời gian, khi kiếm được người khác sẽ trở lại lái xe con như cũ. Vì biết ơn anh đã nhận người yêu vào làm việc, tôi đành răm rắp tuân thủ, tuy trong lòng không khỏi thắc mắc: Sao sếp không để người từng có nhiều năm lái xe vận tải thay mình? Không hiểu bao giờ mình mới được trở về lái xe con?
Công việc cũ thì tôi luôn ở Hà Nội. Chỉ thỉnh thoảng mới lái xe chở sếp đi công tác tỉnh khác, nhưng cũng chỉ mấy trăm cây số và trong vài ba ngày. Nay lái xe tải chở hàng, tôi phải đi xa hàng ngàn cây số, lên Tây Bắc, Việt Bắc vào phía Nam thường xuyên. Thời gian ngồi trên xe nhiều hơn thời gian ở Hà Nội. Thực lòng, điều khiến tôi lo lắng không phải sự nguy hiểm từ công việc mà là phải xa Huyền. Tôi cảm thấy như cô không còn chắc chắn trong tầm tay của tôi. Tuy đã hẹn ngày cưới không xa, nhưng mỗi tháng chỉ ở bên nhau được một vài lần ngắn ngủi, lại luôn có nhiều ong bướm vo ve xung quanh, cô ấy có thể thay lòng. Nhất là tôi chỉ là một người đàn ông rất bình thường, lại làm công việc nặng nhọc.
Những lần gặp gỡ đầu tiên sau khi tôi chuyển công việc, vẫn thấy Huyền không có gì thay đổi. Nhưng về sau, những cú điện thoại, tin nhắn cứ thưa dần. Tôi hỏi, cô nói là rất nhiều lần gọi cho tôi nhưng máy “không liên lạc được” do ngoài vùng phủ sóng khi tôi đang lái xe ở vùng cao. Về sau, tôi nghe dư luận xì xào về mối quan hệ giữa cô và Hệ. Tôi bán tín bán nghi nhưng thấy Huyền không có biểu hiện gì cụ thể.
Một lần tôi chở hàng lên Tây Bắc, do đường trơn không làm chủ được tay lái, chiếc xe bị lật nghiêng. Rất may tôi chỉ bị thương. Hàng hóa bị hư hại chút ít. Hệ cho tôi nghỉ điều trị với chế độ khá hậu hĩnh. Khoản đền bù do hàng hóa bị hỏng anh cũng không để tôi phải bỏ tiền túi mà do xí nghiệp cáng đáng. Một lần nữa, tôi lại biết ơn người Thủ trưởng của mình. Sau hai tuần, tôi bình phục (chỉ bị chấn thương phần mềm). Cứ tưởng Hệ sẽ đổi lại xe cho tôi, nhưng anh động viên tôi tiếp tục công việc. Tôi đã đi làm ngay mà không cần nghỉ thêm ngày nào và chỉ một tuần sau đó, lại tiếp tục cầm lái.
Trong thời gian tôi nghỉ ở nhà, Huyền vẫn đến thăm nom chu đáo. Tôi có ý nghĩ mình đã đa nghi và hiểu sai về cô. Nhưng tại sao trong xí nghiệp lại có dư luận về mối quan hệ không đàng hoàng giữa cô và Hệ? Lần này tôi quyết định hỏi Huyền thì cô trả lời: Hệ đã có vợ, con. Chỉ vì sếp quý, giao cho cô nhiều việc quan trọng mà lẽ ra người khác có trách nhiệm phải làm nên họ sinh đố kỵ mà xuyên tạc, đơm đặt. Đúng là lâu nay, Hệ là người chỉ biết lao vào công việc, chứ không có biểu hiện trăng hoa, mặc dù có vợ già.
Khi vừa cầm lái trở lại được ít ngày thì một lần, tôi gây tại nạn. Người lái xe máy đèo thêm một người khác đâm vào mũi xe tôi, khiến anh ta chết tại chỗ, người còn lại bị thương nặng. Tôi phải nhận án tù 5 năm cho vụ việc này, do bằng lái sử dụng đã hết hạn chưa đổi và điểm gây tai nạn lấn sang phần đường bên kia.
Tôi ở trong tù, lúc đầu, Huyền vào thăm đều đặn. Rồi bẵng đi mấy tháng, cô mới trở vào. Buồn, nhớ, thêm chút giận dỗi và lởn vởn ý nghĩ cô có quan hệ đặc biệt với Hệ, tôi buột miệng nói với cô: “- Anh ở trong này những 5 năm. Em gặp ai phù hợp thì lấy họ, chờ đợi anh sẽ phí tuổi xuân vì khi ấy em đã 30”. Tôi thấy Huyền thở dài và nói. “- Sao anh nghĩ vậy? Anh muốn thế thật sao?” Tôi không nói gì. Sự thực thì để nói ra câu ấy, lòng tôi như xát muối. Nếu điều đó xảy ra thì với tôi, không có gì khủng khiếp hơn. Nhưng càng ngày, số lần Huyền vào thăm tôi cứ thưa dần. Cô xin lỗi và nêu những lý do rất chính đáng. Về sau, mặc dù phải tới mấy tháng cô mới vào nhưng tôi thấy rõ sự nhạt nhẽo. Cô vào thăm tôi như một sự miễn cưỡng, chiếu lệ. Có khuynh hướng tránh nhìn vào mắt tôi lúc đối diện. Và như tôi phỏng đoán, đó là lần cuối cùng cô vào trại giam. Khi đó, tôi mới ở tù được một năm.
Mấy tháng sau cái lần cuối cùng đó, tôi nghe tin cô lấy chồng. Việc này tôi nghĩ trước sau sẽ diễn ra. Tôi chỉ bị bất ngờ khi chồng cô không phải là ai khác mà chính là Hệ. Anh đã tiến hành ly hôn vợ rất nhanh để lấy cô. Khớp lại tất cả mọi chuyện, đến phút này, tôi mới thấy sếp của mình đã có cả một “kế hoạch” chuẩn bị để chiếm đoạt Huyền khỏi tay tôi, từ việc nhanh chóng nhận cô vào làm đến việc điều chuyển tôi sang lái xe tải để luôn phải vắng mặt ở cơ quan. Rồi khi tôi gây tai nạn, ra tòa, với tư cách Thủ trưởng, anh ta không dốc sức bênh tôi mà chỉ nói rất chung chung: “-Mặc dù anh L. gây tai nạn chết người nhưng mong được chiếu cố để giảm tội”.

Ảnh minh họa
Thưa các anh, chị. Giờ đây tôi đã ra tù được mấy tuần. Phút này, tôi đã tĩnh tâm trở lại. Song song với việc tìm kiếm công ăn việc làm, tôi luôn trỗi dậy ý nghĩ trả thù Hệ. Tuy rất hận Huyền, nhưng phần nào có thể thông cảm việc cô ấy đi lấy chồng, cũng vì chính tôi nói ra điều đó. Nhưng với Hệ, tôi thấy hắn hèn hạ và nham hiểm, độc ác, đã đẩy tôi vào tù vì đang tự nhiên, bỗng dưng bắt tôi lái xe tải nên mới ra nông nỗi? Chỉ có trả thù, tôi mới hả cơn oán hận. Thời buổi này, gây cho hắn thương tích không khó gì. Phương án thứ hai là tôi sẽ tìm gặp người vợ cũ của Hệ để kể rõ toàn bộ sự thật với mục đích để chị ta sẽ có cách xử người chồng tệ bạc. Theo các anh chị, tôi nên chọn cách nào?
Hoàng Vũ L. (Quảng Ninh)
Nhà văn – Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Đình San
Đằng nào thì họ cũng nên vợ chồng hợp pháp (vì Hệ đã ly hôn vợ). Và cô Huyền cũng tình nguyện lấy anh ta. Anh trỗi dậy ý muốn trả thù chỉ để cho thỏa lòng oán giận. Nhưng để đạt được điều gì? Cứ cho rằng Hệ bị tàn phế rồi cũng bị Huyền bỏ rơi. Song, có vì vậy mà anh lấy lại được cô ta? Vả lại, chỉ vì như thế cô ta mới quay lại với anh thì có hay ho gì? Nhưng khả năng này là không tưởng. Chưa nói việc anh trả thù Hệ trước sau sẽ lại sa lưới pháp luật. Đã có tiền án 5 năm tù, nay thêm tội nữa, chắc chắn cánh cửa nhà đá lại sẽ đón anh. Các cụ ta dạy “chớ lấy oán trả oán”. Hãy học ông cha, nếu không “lấy ân trả oán” được thì cũng hãy chôn vùi kỉ niệm buồn vào dĩ vãng.
Báo GĐ&XH
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.
Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Không phải buổi họp lớp nào cũng đáng tham dự. Có những cuộc gặp khiến ta vui vẻ, mở rộng mối quan hệ, nhưng cũng có những buổi chỉ mang lại sự mệt mỏi.
Không có con, tôi dồn hết cho cháu gái mong nương tựa về già, sự thật trong bệnh viện khiến tôi tỉnh ngộ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Vì biết mình không có con, tôi luôn nghĩ đến cuộc sống về già và đặt nhiều hy vọng vào cháu gái.
Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tình bạn lâu năm đôi khi không cần mâu thuẫn lớn, chỉ cần thiếu liên lạc cũng đủ khiến khoảng cách ngày càng xa.
Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta nói đàn ông hiếm khi rơi nước mắt, nhưng ở tuổi 70, tôi đã bật khóc khi cầm tờ giấy do chính con trai viết.
Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có một thực tế trong cuộc sống là khi bạn quá dễ dãi, người khác sẽ xem việc nhờ vả bạn là điều hiển nhiên.
Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một cuộc gặp lại bạn cũ tưởng chừng ấm áp lại trở thành trải nghiệm khó quên, giúp người đàn ông 60 tuổi nhận ra bài học về hạnh phúc.
Em rể vỡ nợ 10 tỷ, bố mẹ muốn bán nhà trả giúp, tôi phản đối bị nói ích kỷ
Tâm sự - 3 ngày trướcEm gái tôi lấy chồng được 10 năm và có cuộc sống khá đủ đầy. Nhưng mới đây chồng em vỡ nợ gần 10 tỷ, bố mẹ tôi có ý định bán căn nhà đang ở để giúp em, khi tôi phản đối thì bị nói là ích kỷ.
Mẹ chồng kéo họ hàng đến ép tôi bán nhà: Lựa chọn của chồng đã giúp tôi thấu hiểu chân tướng của hôn nhân
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Ngày mẹ chồng kéo cả họ hàng đến ép chúng tôi bán nhà để giúp em chồng, tôi đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất.
Họp lớp sau 20 năm, tôi hiểu vì sao nhiều người chọn im lặng và biến mất
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Tưởng chỉ là một cuộc gặp gỡ ôn chuyện cũ, nhưng buổi họp lớp lại khiến tôi nhìn rõ hơn những lát cắt rất thật của cuộc sống, những điều mà khi còn trẻ, chúng tôi chưa từng hiểu hết.
Họp lớp sau 20 năm, tôi hiểu vì sao nhiều người chọn im lặng và biến mất
Tâm sựGĐXH - Tưởng chỉ là một cuộc gặp gỡ ôn chuyện cũ, nhưng buổi họp lớp lại khiến tôi nhìn rõ hơn những lát cắt rất thật của cuộc sống, những điều mà khi còn trẻ, chúng tôi chưa từng hiểu hết.