Giữa đường gặp đầu gấu, chồng sắp cưới làm điều đớn hèn khiến tôi hủy hôn ngay sau đó
Nhưng tôi lại phát hiện mình mang thai. Liệu như với hành vi của chồng sắp cưới, tôi có nên tiếp tục kết hôn? XIn cho tôi một lời khuyên?
Tôi và Lâm đã có năm năm mặn nồng trước khi đi đến kết cục quyết định "về chung một nhà". Thú thực trong thời gian dền dứ tìm hiểu, chúng tôi đã từng chia tay nhau và mỗi người có tình yêu mới. Tuy nhiên cả tôi và anh đều nhận ra không ai có thể thay thế hình bóng mỗi người trong tim nhau. Thế nên để đi đến kết cục này, tôi và anh đều rất trân quý.
Tháng 10 năm nay chúng tôi dự định tổ chức lễ thành hôn. Tôi đã về nhà anh nhiều lần và nhận ra bố mẹ anh yêu quý tôi thật lòng, đã xem tôi như dâu con trong nhà. Còn về phía cha mẹ tôi, họ không có điều gì lớn để phàn nàn về chàng rể tương lai.
Tôi không nghĩ đến một ngày gặp chuyện thất vọng như vậy. Ảnh minh họa
Duy chỉ có mẹ tôi, một lần bà đắn đo bộc lộ suy nghĩ thật của bản thân. Bà nói không muốn làm tôi buồn, nhưng không hiểu sao linh cảm của một người từng trải, bà cảm nhận Lâm có chút gì đó thiếu nghĩa khí, sống trong vỏ bọc an toàn.
Tôi phì cười trước cảm nhận không thể gọi tên của mẹ mình về chàng rể tương lai, thầm nhủ có lẽ do tính mẹ quá cầu toàn nên suy nghĩ thành ra có đôi chút lẩn thẩn như thế.
Cả tôi và Lâm đều ở trọ trong nội thành và làm việc trong một quận trung tâm Hà Nội. Quê ngoại hai bên đều ở Hưng Yên. Vì khoảng cách địa lý từ nơi làm việc về quê không quá xa xôi nên hầu như cuối tuần nào, anh cũng chở xe máy đưa tôi về quê. Khi ngày cưới gần tới gần, công tác chuẩn bị đòi hỏi người trong cuộc khẩn trương hơn, mật độ chúng tôi về quê ngày càng nhiều.
Cuối tuần trước, anh kết thúc công việc ở cơ quan khá muộn nhưng do tiết trời trong nội thành ngột ngạt nên tôi và anh vẫn quyết định chở nhau về quê. Lâm nói nếu đi đường quốc lộ thì chắc phải 2 giờ sáng cả hai mới về tới nhà bố mẹ. Thế nên thay vì đi tuyến đường quen thuộc, anh chở tôi đi đường tắt. Lúc chúng tôi băng qua một con đê gần địa bàn tỉnh nhà, tôi hơi gờn gợn vì địa bàn không thông thổ, lại vô cùng vắng vẻ.
Tuy nhiên, trót "đâm lao phải theo lao", tôi cố động viên anh vững tay lái để trở về nhà an toàn. Đúng như dự cảm chẳng lành của bản thân, tôi và anh rủi ro đụng độ với một đám thanh niên choai choai đang ngồi chơi trên đê. Khi Lâm và tôi đèo nhau vượt qua bọn họ, bỗng một thanh niên dáng vẻ băm trợn kiếm cớ cà khịa, chặn đầu xe chúng tôi lại.
Hắn ta nói Lâm cố tình rọi đèn pha xe máy vào thẳng mặt hắn, điều mà chưa người dân lân cận vùng "cả gan" dám làm. Biết gặp phải đầu gấu, tôi bấm tay Lâm ra hiệu để anh lên tiếng xin lỗi bọn họ một câu. Nhưng nhóm đầu gấu không tha, kéo nhau đến lớn tiếng hạch họe. Chúng nói khôn hồn muốn được yên thân thì Lâm phải để bạn gái ở lại cho chúng "nói chuyện", còn anh thì bao nhiêu tiền bạc trong người để lại, rồi chúng tha mạng cho đi.
Lâm nhanh nhẹn làm theo những lời chúng nói trước ánh mắt sợ hãi, ngơ ngác xen lẫn thất vọng cùng cực của tôi. Lâm lên xe nổ máy nhanh hơn tôi tưởng, rồi rồ ga chuồn mất. Còn lại tôi và nhóm đầu gấu làng quê.
Chúng bắt đầu bỡn cợt, rồi khả ố xé tung cúc áo tôi ra. Trong cơn bấn loạn, tôi càng van xin, càng như chất kích thích khiến bọn chúng làm tới. May thay cho tôi, đúng lúc nguy kịch thì một nhóm dân phòng đi tuần kéo tới. Bọn khả ố đó nhanh chóng tản đi và rút lui, để lại mình tôi òa khóc nức nở.
Tôi được cứu an toàn trong sự ngơ ngác và sợ hãi bao trùm của bản thân.

Dù anh ta năn nỉ, van xin, tôi cũng không thể tha thứ. Ảnh minh họa
Tôi được nhóm dần phòng đưa về nhà một người dân gần đó để đảm bảo an toàn. Cả đêm hôm ấy, mặc dù được chủ nhà động viên và làm công tác tư tưởng, tôi vẫn không ngừng khóc. Họ tưởng tôi khóc lóc vì sợ hãi chuyện đã qua. Nhưng đó chỉ là một phần, sâu xa hơn, tôi thấy thất vọng cùng cực về người đàn ông mà mình tin tưởng chọn làm chồng trong tương lai gần.
Tôi bị ốm khi trở lại Hà Nội làm việc. Lâm tìm tới tôi, xin được giải thích và chuộc lỗi nhưng tôi cương quyết chia tay. Một người đàn ông hèn mạt, bỏ rơi bạn gái trong lúc nguy nan chỉ để bảo toàn sự an toàn của bản thân mình, không xứng để tôi tiếp tục mối quan hệ.
Nhưng khi những cơn gai người, buồn nôn kéo đến càng nhiều, tôi linh cảm cơ thể mình khang khác. Mua que thử về, tôi bàng hoàng biết mình đang mang trong mình mầm sống.
Không ngờ đời tôi lại rơi vào cùng cực của sự tuyệt vọng như vậy. Hủy hôn anh ta là điều tôi sẽ làm, nhưng tôi thương đứa bé trong bụng, chào đời đã phải chịu sự khiếm khuyết của hình thái gia đình. Con đường làm mẹ đơn thân trước mắt lại quá chông gai.
Tôi phải làm gì cho đúng trong hoàn cảnh hiện tại? Mong một lời khuyên sáng suốt từ phía bạn đọc.
Theo Thúy Vy (Dân Việt)
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 8 phút trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 10 giờ trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 22 giờ trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 1 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 2 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Bố bạn trai nghiện cờ bạc, gây nợ hơn 1 tỷ đồng, tôi có nên tiếp tục với anh?
Tâm sự - 2 ngày trướcNgười yêu tôi tài giỏi, tốt tính, lương rất cao, nhưng gia đình anh đang nợ nần, xã hội đen đến tận nhà đòi nợ hơn 1 tỷ đồng vì bố anh cờ bạc.
Thầm trách bố 20 năm vì tuổi thơ không có mẹ: Sự thật phía sau khiến tôi ân hận cả đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi chưa từng một lần được gọi tiếng "mẹ". Tôi từng trách bố, từng oán giận sự im lặng của ông.
Tôi hứa cho con giữ tiền lì xì nếu chịu dọn dẹp ngày Tết
Tâm sự - 3 ngày trướcNhiều phụ huynh cho con tiền tiêu vặt định kỳ, đưa con tiền lì xì để tiêu ngày Tết, vậy sao không để con làm việc nhà rồi nhận thưởng như công sức lao động?
Biết tin người yêu mang bầu, câu hỏi của gã đàn ông khiến cô gái lạnh người
Tâm sựGĐXH - Trong vòng 72 giờ, từ một cô gái đang hạnh phúc, tôi trở thành người phụ nữ mang thai đơn độc giữa nỗi đau mất người thân và sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của người đàn ông tôi gọi là "chồng tương lai".