Hết lòng chăm sóc bố mẹ chồng khi chồng đi làm ăn xa, 5 năm sau, tôi nhận cái kết không ngờ
GĐXH – Khi sự thật được phơi bày, tôi thấy bản thân cô đơn, lạc lõng vô cùng, cảm giác như chính mình mới là người thừa trong gia đình ấy.
Tôi lấy chồng năm 24 tuổi, thời điểm ấy, tôi đang làm cho một quán ăn trên thành phố. Chồng tôi cũng làm nhân viên kỹ thuật cho một công ty thiết bị điện tử. Sau khi về chung một nhà, chúng tôi thuê một căn nhà cấp 4 để ở, cùng nhau vun đắp cho cuộc sống mới.
Vợ chồng son được 3 tháng thì tôi có bầu. Tuy nhiên, do cơ địa bị nghén nặng, nôn ói nhiều, tôi không thể tiếp tục công việc ở quán ăn được, đành phải xin nghỉ, tập tành bán hàng online tại nhà song cũng không ăn thua. Vì vậy, kinh tế trong gia đình phụ thuộc hết vào chồng.
Hàng tháng, tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước rồi tiền đi khám, thuốc men bồi bổ cho em bé trong bụng khiến chồng tôi gần như kiệt sức. Anh hay trở về nhà muộn, nhiều lúc còn bực bội với vợ. Dù không nói ra nhưng tôi biết, chồng tôi cũng bị áp lực rất nhiều.

Ảnh minh họa.
Đúng lúc đang rơi vào bế tắc, một người họ hàng ở quê mở xưởng gỗ và ngỏ ý muốn chồng tôi về làm cùng. Sau khi suy nghĩ và bàn bạc, chúng tôi cũng quyết định về quê ở hẳn dù thực lòng tôi rất ngại phải sống chung với nhà chồng.
Lúc đó, tôi cứ nghĩ chỉ ở cùng bố mẹ chồng 1-2 năm, đến khi con cứng cáp, công việc của chồng ổn hơn, vợ chồng tôi sẽ tự vay mượn xây nhà ở riêng. Thế nhưng, ở đời, đâu ai nói trước được điều gì.
Về quê, công việc của chồng tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Ngược lại, anh còn thường xuyên chơi bời, đàn đúm cùng những người đàn ông nổi tiếng cờ bạc trong làng. Vì thế, dần dần, chồng tôi cũng sinh ra nợ nần, có lần về báo nợ gia đình đến hơn trăm triệu. Khoảng thời gian ấy, tôi thực sự khủng hoảng, stress liên miên.
Sau đó không lâu, chồng nói anh muốn đi xuất khẩu lao động để kiếm tiền trả nợ và lo cho vợ con cuộc sống tốt hơn. Ban đầu tôi không đồng ý vì không muốn cảnh chồng một nơi, vợ một nẻo. Tuy nhiên, nghe nhiều lời khuyên không nên tiếp tục giữ chồng ở quê vì càng ngày càng sinh hư, để anh đi ra ngoài tu chí làm ăn nên tôi cũng đành chấp nhận để chồng đi vài năm.
Ngày chồng đi, anh dặn dò tôi ở nhà chăm sóc bố mẹ giúp anh. Khi nào ổn, anh sẽ gửi tiền về để tôi chi tiêu và tiết kiệm, sớm đạt được mục tiêu có nhà riêng.
Vì lời dặn đó, suốt 5 năm qua, tôi đã thay chồng để làm "trụ cột" trong gia đình, từ chăm sóc bố mẹ chồng, lo cho con đến đi làm kiếm tiền lo sinh hoạt trong gia đình.
2 năm đầu tiên, chồng tôi gửi tiền về đều đặn nên tôi cũng để dành được một khoản tiết kiệm. Tuy nhiên, 3 năm nay, anh nói sau dịch bệnh ít việc nên tháng gửi tháng không và số tiền gửi cũng không được như trước.
Thời điểm ấy, bố mẹ chồng tôi ở nhà cũng ốm đau, đi viện triền miên, tốn kém rất nhiều tiền viện phí rồi thuốc men. Tôi buộc phải rút tiền tiết kiệm để lo điều trị cho ông bà.
Hết chăm bố mẹ chồng nằm viện, về nhà, tôi lại chịu khó mua đồ bồi bổ thêm cho ông bà nhanh khỏe nên họ hàng, hàng xóm ai cũng khen tôi là nàng dâu thảo. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ mình đang thay chồng phụng dưỡng bố mẹ. Mai này anh về, tôi cũng tự tin ngẩng cao đầu rằng đã hoàn thành xuất sắc lời anh dặn.
Thế nhưng, cái ngày anh về nước, thay vì đem hạnh phúc, sự đoàn tụ về với gia đình, anh lại đem cho tôi một cú sốc đau đến tận cùng. Bởi anh không về một mình mà còn dẫn theo một đứa bé chừng 3 tuổi và giới thiệu, đó là con trai anh.
Nghe xong, tôi ngã quỵ ngay lập tức. Chồng nói trong phút yếu lòng khi xa vợ, anh đã qua lại với một phụ nữ bên đó và sinh ra đứa con này. Đứa trẻ không có lỗi gì cả, mong tôi chấp nhận nó như con đẻ của mình mà chăm sóc.
Chồng là vậy, bố mẹ chồng còn khiến tôi sốc hơn. Ông bà tỏ ra rất quý thằng bé và vô tư thể hiện tình cảm đó ngay trước mặt tôi – người con dâu tận tụy chăm sóc ông bà suốt bao nhiêu năm qua. Người đang đau đớn đến tận cùng vì bị chồng phản bội, có con với người phụ nữ khác.
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy bản thân cô đơn, lạc lõng vô cùng, cảm giác như chính mình mới là người thừa trong gia đình ấy.
Từ hôm đó đến giờ, cứ nhìn thằng bé, nước mắt tôi lại rơi. Tôi thương bản thân, thương con gái mà không biết phải làm thế nào. Chia tay không phải là điều tôi muốn nhưng ở lại, tôi cũng không tự tin rằng mình đủ vị tha để coi con chồng như con đẻ mà chăm sóc.
Hiện giờ tôi đang rất rối, xin mọi người cho tôi lời khuyên.
Có thai 2 tháng, tôi hoang mang khi biết mình là “con giáp thứ 13”
Tâm sự - 7 giờ trướcTôi năm nay hơn 30 tuổi và đã trải qua vài mối tình nhưng hơn một năm trước, khi quen anh tôi mới tính chuyện lâu dài. Khi có thai 2 tháng, tôi mới biết anh đã có vợ con ở quê…
Anh trai cờ bạc nợ hơn 2 tỷ, bố mẹ bán nhà trả nợ và không chia tài sản cho tôi
Tâm sự - 17 giờ trướcKhi anh tôi mang về khoản nợ hơn 2 tỷ đồng vì cờ bạc, bố mẹ tôi quyết định bán căn nhà duy nhất để cứu con và muốn tôi thông cảm vì không được chia tài sản
Bất lực vì em trai nghiện game
Tâm sự - 1 ngày trướcNghiện game khiến trẻ chán nản việc học tập, thay đổi tính nết, thậm chí sẵn sàng thực hiện những hành vi vi phạm pháp luật.
Nhiều người 'đi làm như đi chơi' nhưng cứ đòi thưởng Tết cao
Tâm sự - 2 ngày trướcNhững người có công việc nhẹ nhàng, tinh thần trách nhiệm chưa cao lại so bì, hơn thua chuyện thưởng Tết với tôi, điều này khiến tôi vô cùng khó nghĩ.
Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu
Tâm sự - 2 ngày trướcCon gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 3 ngày trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 3 ngày trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 4 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 4 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sựTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
