Về quê ở cữ, tôi trầm cảm vì những hành động của mẹ chồng liên quan tháng cô hồn
GĐXH – Những ngày vừa qua, tôi sống trong sự sợ hãi và tù túng. Cứ nghe tiếng chân mẹ chồng ngoài cửa là tôi lại thấy sợ…
Tôi mới sinh con đầu lòng hơn 2 tháng, hiện đang về quê ở cữ cùng bố mẹ chồng. Hồi còn bầu, tôi dự định sinh trên thành phố và nhờ mẹ chồng hoặc mẹ đẻ lên chăm một vài tháng. Tuy nhiên, cả chồng và bố mẹ chồng đều cho rằng, tôi nên về quê ở cữ sẽ tốt cho cả mẹ và con. Vì không khí ở quê thoáng mát, ăn uống cũng đảm bảo hơn trên thành phố.
Nghĩ chỉ về nhà chồng 1-2 tháng nên tôi cũng gật đầu đồng ý. Thế nhưng, tôi không ngờ, đến thời điểm này, mới chỉ hơn 2 tháng ở quê chồng, tôi đã trải qua không biết bao nhiêu chuyện oái oăm ở đây.
Bố mẹ chồng tôi thuần nông, nhà cũng không có nghề phụ gì nên quanh năm chỉ quanh quẩn với ruộng vườn. Bố chồng tôi ít nói và khá kỹ tính. Ngược lại, mẹ chồng lại kiểu "phổi bò", có gì nói nấy nhưng nói xong là xong, ít để bụng những chuyện vụn vặt.

Ảnh minh họa.
Nói thế không có nghĩa là cuộc sống ở cữ của tôi nhẹ nhàng, bởi nhiều lúc, tôi cũng bị cái tính nói nhiều của mẹ chồng làm cho không chịu nổi. Ngay từ hôm đón mẹ con tôi từ viện về, mẹ chồng đã kè kè bên cạnh nhắc đi nhắc lại vô số những nguyên tắc ở cữ mà tôi phải làm theo.
Nào là mẹ phải đi tất chân 24/24h để khỏi nhiễm lạnh; không được tắm gội trong suốt một tháng, chỉ được vệ sinh cá nhân nhẹ nhàng. Nào là con không được nằm trong phòng điều hòa vì sẽ ảnh hưởng đến phổi của em bé. Rồi tuyệt đối không được tắm bằng sữa tắm mà phải dùng chanh, muối tắm cho con suốt 3 tháng 10 ngày trong cữ.
Không những thế, việc ăn uống của tôi cũng bị mẹ chồng "quán triệt" thực đơn rõ ràng với các món truyền thống luân phiên nhau: Thịt kho nghệ, móng giò hầm, canh rau ngót và trứng hấp. Ngoài ra, tuyệt đối không được ăn các món khác, nhất là hải sản vì sẽ lạnh bụng.
Những ngày đầu, tôi cố chiều theo ý mẹ chồng. Thế nhưng, quả thực, giữa mùa hè oi bức, mẹ chồng không cho bật điều hòa, không mở cửa sổ, chỉ có chiếc quạt nhỏ khiến mẹ con tôi nóng đến nỗi bứt dứt không ngủ được.
Chưa kể, cả tuần liền ăn mãi một vài món, tôi ngán đến mức buồn nôn, không nuốt nổi. Mỗi lần như thế, mẹ chồng lại mắng tôi lãng phí đồ ăn, không ăn cho mình thì cũng phải cố ăn mà lấy sữa cho con bú. Vậy là tôi lại nuốt nước mắt mà cố ăn, vừa thương bản thân vừa thương con. Nhưng càng ngày tôi càng thấy bị stress trong việc ăn uống.
Điều làm tôi khó chịu nữa là mẹ chồng liên tục so sánh tôi với các bà thời xưa. Bà có thể ngồi hàng giờ đồng hồ để kể lể về chuyện các bà đã chịu khó kiêng cữ ra sao. Rồi ngày xưa khổ, có cái ăn đã là may. Giờ giới trẻ sướng quá nên sinh hư, cơm hầu tận miệng còn bày đặt chê này chê nọ.
Dù biết tính mẹ chồng thích nói, không có ý xấu nhưng tôi vẫn mệt mỏi mỗi khi phải ngồi nghe bà nói. Nhưng đó chưa phải là điều khiến tôi khiếp sợ nhất. Điều khiến tôi ám ảnh về mẹ chồng, thậm chí đến mức suýt trầm cảm là những chuyện mê tín mà bà gieo vào đầu tôi đúng vào tháng cô hồn.
Từ đầu tháng 7 âm lịch, hôm nào mẹ chồng cũng dặn không được phơi quần áo của con ngoài sân, "ma quỷ nó bắt vía". Nửa đêm con khóc, tôi định bế ra hiên cho thoáng thì mẹ chồng hốt hoảng giằng thằng bé lại, vừa hành động vừa quát: "Ra ngoài giờ này vong nó theo "hành" thằng bé thì sao".
Sau hôm ấy, mẹ chồng treo bùa khắp phòng tôi, bảo để "tránh tà ma xâm nhập". Tôi vốn đã "yếu tim", đêm lại nhìn thấy bùa xung quanh càng khiến tôi hoang mang. Nghĩ đến những câu chuyện ma quỷ rùng rợn mà mẹ chồng hay kể, tôi bắt đầu mất ngủ, sợ hãi đến mức không dám tắt đèn.
Những ngày vừa qua, tôi sống trong sự sợ hãi và tù túng. Cứ nghe tiếng chân mẹ chồng ngoài cửa là tim tôi đập thình thịch, sợ bà lại bước vào với một lời nhắc nhở, một điều kiêng kỵ mới. Tôi dần trở nên nhạy cảm, dễ cáu gắt, nhiều đêm ôm con mà nước mắt chảy dài.
Tôi muốn ôm con đi mà bị mẹ chồng ngăn cản vì nói không được đi đâu trong tháng cô hồn. Giờ tôi phải làm thế nào để thoát khỏi tình cảnh này đây?
20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".
Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.
Nghỉ hưu sống độc lập, tôi tưởng giảm gánh nặng cho con, ai ngờ vợ chồng suýt bỏ nhau
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng khi bước vào giai đoạn nghỉ hưu, sống độc lập, không phụ thuộc con cái là lựa chọn lý tưởng. Tuy nhiên, thực tế mô hình này không phải lúc nào cũng suôn sẻ.
Ngỡ ngàng khi bạn trai "hoàn hảo" trên mạng lại là một kẻ kiểm soát cực đoan
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi yêu online, anh vô cùng lãng mạn, tâm lý, thế nhưng khi gặp ngoài đời, tôi lại sợ hãi với tính cách thích kiểm soát của bạn trai.
Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng mời 'tình địch' bữa cơm rượu và cái kết
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phát hiện vợ ngoại tình, tôi không làm ầm ĩ, không truy hỏi. Thay vào đó, tôi chọn cách gặp người đàn ông kia. Chính cuộc trò chuyện tưởng chừng bình thường ấy lại trở thành bước ngoặt cứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ đổ vỡ.
Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình
Tâm sự - 2 ngày trướcSau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ tin vào đàn ông và tình yêu, thế rồi anh đến giúp tôi hiểu rằng thế nào là người đàn ông tốt thực sự, anh không chỉ làm chồng, mà còn là người cha đầy yêu thương và trách nhiệm của con gái tôi.
Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.
Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không ít người cho rằng mua nhà ở thành phố, đón cha mẹ lên sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn. Thế nhưng câu chuyện của tôi lại cho thấy một sự thật khác.
Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này
Tâm sự - 2 ngày trướcGiờ đây, khi chồng cũ lâm bệnh nặng, tôi muốn đưa về chăm sóc vì nghĩ hết tình còn nghĩa, nhưng các con lại phản đối quyết liệt.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sựGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.